Đoạt tử 20

10080262806030858e

Chương 20

Tới dưới lầu căn hộ, Đường Thiên đỡ hai đứa nhỏ, tay kia có chút khó khăn mở cửa xe.

Trần Tây Đông từ ghế lái bước xuống, đi đến phía sau, giúp cậu mở cửa xe, thấp giọng nói: “Chậm một chút.”

Đường Thiên gật đầu, trước đem Đường Đậu Đậu ôm ra ngoài, Trần Tây Đông tự nhiên đưa tay đón cậu nhóc, động tác dịu dàng. Đường Thiên sửng sốt một chút, Trần Tây Đông đã bế đứa nhỏ đi hai bước. Đường Thiên hoàn hồn, vội bế Quả Quả xuống xe, hai người một trước một sau im lặng lên lầu.

Tới cửa, Đường Thiên nghĩ đến những động tác cẩn thận của đối phương, cười nói: “Đông thiếu, tiến vào uống ——”

“Không cần, cám ơn.” Trần Tây Đông ngữ khí bình thản, chờ cậu mở cửa, liền bế đứa nhỏ vào, hỏi: “Đặt ở đâu?”

Đường Thiên buồn bực không thôi, chỉa chỉa phòng ngủ, “Trên giường đi.”

Trần Tây Đông gật đầu, ôm đứa nhỏ tiến vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt trên giường. Toàn bộ hành trình bạn nhỏ Đường Đậu Đậu không phát ra một tiếng nói mớ không thoải mái nào.

Đường Thiên theo vào cũng đem Đường Quả Quả đặt bên cạnh Đậu Đậu, hai đứa bé song song nằm, trừ bỏ quần áo cùng kiểu tóc khác nhau, quả nhiên là một khuôn mẫu khắc ra, cực kỳ giống.

Đường Thiên sờ cằm đứng ở đằng sau xem, cảm thấy hai đứa nhỏ nhà mình lớn lên thật tốt.

Trần Tây Đông phía trước cũng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ một chốc, đột nhiên nói: “Hai đứa bé quả thật lớn lên giống nhau như đúc.”

Đường Thiên “A” một tiếng, sờ sờ tóc, cười: “Long phượng thai mà, bộ dạng đương nhiên giống nhau rồi.”

Hơi thở lạnh băng hơn nửa giờ của Trần Tây Đông không hiểu sao đột nhiên thu lại, anh quay đầu lại cũng cười một chút, ôn thanh nói: “Cũng đúng. Long phượng thai… một lần có cả nếp lẫn tẻ, Đường tiên sinh thật sự là có phúc khí.”

Đường Thiên không phải lần đầu tiên nghe người ta nói lời này, cậu tập mãi thành quen, cười nói: “Đông thiếu nói đúng, hai đứa nhỏ có đôi khi tuy rằng khó quản, nhưng đa số thời điểm đều rất đáng yêu. Là phúc khí của tôi. Ha ha.”

Trần Tây Đông nở nụ cười, không trả lời. Lại qua một hai phút, anh mới xoay người đi ra cửa, “Đường tiên sinh cũng mệt rồi, mau nghỉ ngơi đi. Tôi đi trước.”

Đường Thiên vội vàng ai một tiếng, nói: “Đông thiếu đi thong thả.”

Trần Tây Đông gật đầu, cũng không quay đầu lại. Đường Thiên đóng cửa lại, giờ đã hơn hai giờ chiều, hai đứa nhỏ ngày thường ngủ trưa đều phải mấy tiếng, càng miễn bàn sáng nay chơi đến trưa, sợ là cả buổi chiều đều phải ngủ.

Đường Thiên cách không khí làm bộ như nhéo mặt hai đứa nhỏ, cuối cùng thập phần nhàm chán thu hồi tay, vào toilet tắm rửa một cái, thay áo ngủ, cũng leo lên giường ngủ.

* * *

Buổi tối gần sáu giờ Từ Thanh trở về, mở cửa một mảnh tối đen. Hắn nhớ tới Đường Thiên hôm qua nói chuyện Trần Tây Đông, hiện tại đại khái còn đang ở ngoài chơi. Mở đèn quay về phòng ngủ thay quần áo, chờ thay xong quần áo đi ra, cửa phòng ngủ bên cạnh cũng đứng một người.

Từ Thanh sợ tới mức mém chút xíu hét lên.

Đường Thiên một đầu tóc ngắn lộn xộn, bởi vì vừa mới tỉnh, tầm mắt không quá rõ ràng, cậu híp mắt nhìn Từ Thanh “quá sợ hãi”, nghi hoặc nói: “Thầy Từ, làm sao vậy?”

Từ Thanh thở hắt một hơi, bất đắc dĩ nói: “Cậu về rồi à? Không đi ra ngoài chơi sao?”

Đường Thiên quay đầu lại nhìn nhìn phòng ngủ, đi tới phòng bếp rót ly nước, nói: “Có đi. Đi buổi sáng. Buổi chiều hai hơn mới về.”

Từ Thanh nhìn cậu gấp gáp uống, bất đắc dĩ nói: “Chậm một chút, khát vậy sao.”

Đường Thiên mơ hồ không rõ ừ một tiếng. Từ Thanh nhìn cậu mặc áo ngủ, nghĩ hai giây, hỏi: “Đường Thiên, các người vẫn còn ngủ?”

Đường Thiên rốt cục uống hết một ly nước nữa, buông ly, “Đúng vậy.”

Từ Thanh vỗ vỗ trán, chỉ đồng hồ báo thức, “Cậu xem mấy giờ rồi? Các người chưa ăn cơm chiều sao?”

Đường Thiên nhìn đồng hồ, lại nhìn trời bên ngoài. Xấu hổ nở nụ cười, “Vẫn chưa……”

Từ Thanh xắn tay áo vào bếp, “Buổi sáng đi đâu chơi, mệt thành như vậy? Đậu Đậu Quả Quả cũng chưa tỉnh sao?”

Đường Thiên thoáng chột dạ nhìn nhìn về hướng phòng ngủ, “Không có đâu……” Nửa đường ba người bọn họ ngủ rất say, thật sự là một chút cũng không tỉnh.

“Nhanh đi kêu dậy đi, ngủ như vậy buổi tối sao ngủ được nữa? Thật là……”

Đường Thiên ha ha cười hai tiếng, vội vàng chạy về phòng ngủ đánh thức hai đứa nhỏ. Cũng may đại khái là ngủ đủ rồi, hai đứa nhỏ kia không phí nhiều công phu đã bị gọi dậy, song song dụi mắt cùng ba đi rửa mặt.

Trừ bỏ mấy phút đầu bởi vì mới tỉnh nên không có tinh thần vô cùng trầm mặc, nhưng hơn phân nửa buổi tối, cả bữa cơm rồi sau khi ăn xong, Đường Thiên cùng Từ Thanh đều cùng hai đứa nhỏ chơi các loại trò chơi, trả lời đủ loại câu hỏi.

Từ Thanh nói rất nhiều, hai đứa nhỏ buổi chiều ngủ nhiều quá, tới tối phá lệ rất có tinh thần, líu ríu ồn ào không ngừng, ngay cả bạn nhỏ Đường Quả Quả cho dù hưng phấn cũng nói không nhiều lắm cũng đỏ mặt cùng anh trai cùng nhau hỏi ba các loại câu hỏi, cái gì mà hoa hoa thật đẹp, đồ ăn rất ngon, Quả Quả Đậu Đậu còn muốn đi nữa, ngày mai còn tìm chú Trần, chú Trần rất tốt, bla bla bla……

Hai người Đường Thiên cùng Từ Thanh bị gây sức ép cả buổi tối, đến rạng sáng sắp mười hai giờ, hai tiểu tử kia mới ngừng hỏi han, bị dỗ đi ngủ.

Ngày hôm sau Đường Thiên cùng Từ Thanh song song đính hai cặp mắt đen thui.

*    *

*

Từ Thanh theo thường lệ sáng sớm chưa tới bảy giờ đã ra ngoài, Đường Thiên cùng hai đứa bé còn đang ngủ. Lần này tụ họp cậu đặc biệt đến sớm vài ngày.

Bởi vì buổi tối ngủ trễ, một người lớn hai đứa nhỏ từ lúc Từ Thanh ra khỏi nhà ngủ thêm hai giờ, đến khi bị chuông cửa ấn tỉnh đã là chín giờ hơn.

Đường Thiên vẫn còn có chút mông lung, hai đứa nhỏ cũng dụi mắt xoay người. Đường Thiên mang một đôi mắt gấu mèo hết sức buồn bực đi mở cửa.

Kết quả mở cửa liền khiến cơn buồn ngủ còn sót lại của cậu đều dọa chạy.

Ngoài cửa Trần Tây Đông nở nụ cười ôn hòa trước sau như một, nhìn thấy cậu kinh ngạc mà há to miệng, mỉm cười nói: “Đường tiên sinh? Chưa tỉnh ngủ sao?”

Đường Thiên theo phản xạ trả lời: “Đúng vậy…… À không!”

Đường Thiên không nói gì. Trần Tây Đông tươi cười ấm áp, giống như người mặt đen một đường hôm qua không tồn tại. Đường Thiên thấy anh vốn là mặt mày anh tuấn ôn nhã, lại mang nụ cười như vậy, thực làm người ta không thể tâm sinh chán ghét mà.

Đường Thiên thở dài, giữ cửa tránh ra, “Đông thiếu, mời vào.”

Trần Tây Đông thế nhưng kinh ngạc một chút, bất quá rất nhanh liền khôi phục như thường, tươi cười rạng rỡ tiêu sái đi vào.

Đường Thiên theo ở phía sau, Trần Tây Đông như hôm qua, quen thuộc đẩy cửa phòng ngủ, tiếp theo cùng hai đứa nhỏ trên giường mắt to trừng mắt nhỏ.

Đường Đậu Đậu phản ứng trước, ngao ô một tiếng che mặt, nhóc còn chưa rửa mặt đâu.

Đường Quả Quả so với anh trai phản ứng chậm hơn, ngốc ngốc nhìn anh trai vểnh mông chui vào chăn, qua vài giây mới phản ứng lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn chậm rãi hồng lên, cũng chầm chậm chui vào chăn.

Đường Thiên dở khóc dở cười. Trên mặt chăn bằng phẳng đột nhiên nhô lên hai đường cong. Trần Tây Đông nhìn một chốc, tiến lên thập phần chuẩn xác vỗ xuống cái mông nhỏ của hai đứa bé. Trong chăn nhất thời truyền đến một tiếng thét chói tai khoa trương.

Đường Đậu Đậu đỏ mặt chui ra, ôm mông giận dỗi trừng anh.

Trần Tây Đông tư thái thong dong, giống như mới vừa rồi không phải anh làm. Đường Đậu Đậu dời ánh mắt, lại giận dỗi trừng Đường Thiên.

Đường Thiên vô tội trúng đạn, cắn răng nói: “Con cảm thấy là lão ba làm sao?”

Đường Đậu Đậu chớp mắt vô tội, mặc dù không nói, nhưng trong mắt chói lọi nói chính là ba làm, ai nha, Đậu Đậu khoan dung đại lượng, không tính toán, ba đừng kích động nha.

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu sau khi xác nhận là lão ba làm, thần sắc đôi mắt nhỏ kia cũng chậm rãi thay đổi. Vẻ mặt ban đầu phẫn nộ đến lúc sau tỏ vẻ khoan dung đại lượng làm Trần Tây Đông cười không thôi. Tiểu tử kia làm như người lớn dùng ánh mắt truyền tới Đường Thiên “Ba con tha thứ ba, không so đo với ba, mau tới khen con đi.”

Đường Thiên nhìn ra, tức khí nở nụ cười, cười lạnh tiến lên, trước lúc Đậu Đậu kịp phản ứng vỗ một cái xuống cái mông nhỏ, thanh âm nghe lớn, kỳ thật không dùng bao nhiêu khí lực.

“Đậu Đậu không phải rất quảng đại sao? Vậy ba đánh thêm một cái, Đậu Đậu cũng tha thứ ba nha.” Đường Thiên mỉm cười nói.

Đã sớm nói qua bạn nhỏ Đường Đậu Đậu không sợ trời không sợ đất, duy độc ngẫu nhiên lòng tự trọng gây rối, phá lệ sĩ diện. Tiểu tử kia vừa rồi đã dùng ánh mắt thả ra hào ngôn, lúc này sao có thể ngẩng đầu với người chú nhóc thích đây!

Đường Đậu Đậu mím môi hừ một tiếng, từ từ đem mông lui vào chăn, nhỏ giọng nói: “Không, không sao……”

“Ha ha ha……” Trần Tây Đông không nhịn được cười ra, thật sự là thú vị cực kỳ.

Đường Đậu Đậu trừng mắt, cuối cùng càu nhàu mấy tiếng lại chui vào chăn, làm Đường Thiên túm thế nào cũng không chịu ra. Trần Tây Đông lại vẫn như không có việc gì cười một chút.

Đường Quả Quả vẫn thực nhu thuận ở bên cạnh không ra tiếng, chờ Trần Tây Đông cười xong Tiểu Đậu Đậu mới phát hiện tiểu nha đầu này.

Nhìn thấy Đường Quả Quả ngoan ngoãn ngồi ở một bên không ra tiếng không tranh cãi ầm ĩ, trong lòng Trần Tây Đông đột nhiên xẹt qua một tia cảm giác vô cùng khác thường, anh không hiểu sao cảm thấy đau lòng.

Đường Thiên còn đang túm con trai trong chăn. Trần Tây Đông không xen vào nữa, khom người bế Đường Quả Quả lên, nhẹ giọng nói: “Quả Quả ngoan quá, chú bế Quả Quả đi rửa mặt nhé?”

Mặt Đường Quả Quả vốn là hồng giờ lại càng đỏ hơn, tiểu nha đầu thẹn thùng đem mặt chôn trong cổ anh, nhẹ nhàng gật đầu, “Vâng.”

Trần Tây Đông cười, ôm đứa nhỏ đi toilet.

Đường Thiên nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn bóng dáng hai người. Cậu trầm mặc một chốc, cũng không túm nữa, ngồi vào một bên, không chút để ý nói: “Chú Trần của con bế Quả Quả đi đâu rồi? A, hình như muốn đi ra ngoài nha.”

Đường Đậu Đậu “Phạch” một tiếng chui ra, trừng to đôi mắt nhỏ hết nhìn đông tới nhìn tây, phát hiện chú và Quả Quả không thấy nữa, tiểu tử kia nóng nảy, gào khóc nhào lên người Đường Thiên.

Đường Thiên ha ha cười nhéo mũi nhóc, xách lên đi đến toilet, đặt bên cạnh Trần Tây Đông, cười nói: “Cả hai cùng nhau rửa mặt đi, phiền toái Đông thiếu.”

Đường Thiên cũng có chút nhận ra. Đông thiếu này tuy rằng lai lịch không rõ, được rồi, kỳ thật đối với Đường Thiên mà nói, tất cả người xa lạ hoặc không quá quen thuộc đều là lai lịch không rõ. Nhưng từ phương thức cùng thái độ đối phương đối đãi hai đứa nhỏ xem ra, đích thật là chân thành. Cậu dung mạo không xuất chúng, khả năng kinh tế ở trước mặt Trần Tây Đông cũng là gặp sư phụ, không đáng nhắc tới. Trần Tây Đông từ trên người ba cha con bọn họ có thể chiếm được lợi ích gì? Nếu không có, thì phải là Đông thiếu này thực sự thích hai đứa bé nhà cậu.

Đúng như lời Từ Thanh nói, hai đứa bé chung quy sẽ trưởng thành. Có nhiều chú yêu thương bọn chúng làm sao là chuyện xấu được?

Đường Thiên mỉm cười nói xong câu kia, cũng không đợi Trần Tây Đông trả lời, liền tâm tình rất tốt đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Cậu mặc dù nấu nướng không tốt, nhưng vẫn là ăn không quen bữa sáng so với bữa ăn chính càng phong phú hơn Trần Tây Đông hôm qua mang đến, sữa đậu nành bánh quẩy cháo trứng chiên… mới là món ăn cậu thích.

Sữa đậu nành bánh quẩy không có, nhưng có cháo và món khai vị.

Đường Thiên ngâm nga một ca khúc nào đó, ở trong bếp vo gạo, nấu cháo. Từ trong tủ lạnh lấy ra một dĩa dưa góp nhỏ đã ít hơn non nửa, lại bắc chảo ốp la bốn trái trứng. Tâm tình cậu rất tốt, lúc xịt nước tương còn tâm huyết dâng trào ở cái cuối cùng xịt không đồng đều thành hình trái tim.

Đường Quả Quả và Đường Đậu Đậu đã chờ ở trên bàn cơm. Trần Tây Đông đứng một bên.

Đường Thiên bưng đồ ăn đi ra, cười nói: “Đông thiếu ăn sáng chưa? Tôi nhiều làm một chút, cùng nhau ăn nhé?”

Đường Đậu Đậu nhanh mồm nhanh miệng: “Ba chiên trứng ăn rất ngon! Hắc hắc” Tiểu tử kia hắc hắc làm mặt quỷ.

Đường Thiên trừng nhóc, tiểu tử kia không hề sợ hãi cũng nhìn lại.

Nếu không phải trên tay đang bưng chén đĩa, Đường Thiên thật muốn sờ đầu mình một chút. Có phải cậu lỗi giác không vậy? Nhóc con này gần đây có phải càng ngày càng không sợ cậu hay không?

Đường Thiên buồn bực bê trứng chiên lên bàn, Trần Tây Đông ngồi xuống bên cạnh Quả Quả, cười nói: “Đậu Đậu nói Đường tiên sinh chiên trứng rất có nghề, tôi đây phải nếm thử mới được.”

Đường Thiên mém xíu đổ mồ hôi lạnh, dọn xong thìa đũa rồi ngồi xuống bên cạnh Đường Đậu Đậu, sau lưng vỗ vỗ mông nhỏ của nhóc con, nhỏ giọng nói: “Đường Việt Nhiên, con là muốn lão ba mất hết mặt mũi hả?”

Nhóc con kia ngạo kiều xoay đầu, hừ!

Đường Thiên lại ngầm hiểu, chấn kinh rồi! Ai u ta ơi! Đây là còn nhớ thù! Đang triển khai trả thù với ba nó đây mà!

Đường Thiên bị đứa con nhà mình mấy ngày gần đây càng lúc càng có hành vi lớn mật hết sức chấn kinh, này bất quá chỉ có một chú Trần, mà bắt đầu ghét bỏ lão tử?

Đường Thiên buồn bực không thôi, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn múp míp thịt của con trai trút giận. Thành công khiến Tiểu Đậu Đậu phùng má, Đường Thiên mới thản nhiên thu tay.

Đường Đậu Đậu nhìn chú Trần bên cạnh đút cơm cho em gái nhà mình thập phần chuyên tâm, tiểu tử kia yên lặng nuốt xuống “Nước đắng”, cực kỳ ai oán lại cấp tốc tận lực rột rột uống cháo, tốc độ so với dĩ vãng chỉ nhanh chứ không chậm hơn nha.

Đường Thiên tấm tắc cảm thán, sờ sờ cái đầu quả dưa của con trai, thu được một ánh mắt xem thường không có tính công kích gì của cậu nhóc. Đường Thiên mới chậm rãi bắt đầu ăn cơm.

Trần Tây Đông buổi sáng đã ăn rồi, lúc này cũng không đói. Theo mấy người ăn một chút, sau đó mượn thìa đút cho Đường Quả Quả.

Hai đứa nhỏ đã bốn tuổi. Hồi ấy Đường Thiên tuổi còn trẻ, lại là lần đầu làm cha, đối với hai đứa bé nhỏ xíu mềm mềm cũng không biết chăm thế nào. Cho nên hai đứa bé trên nhiều khía cạnh so với những đứa trẻ khác trưởng thành sớm hơn nhiều.

Tỷ như bọn chúng đã sớm không cần Đường Thiên lần lượt đút cơm cho từng đứa. Có thể tự mình cầm thìa ăn cơm mà không làm rơi vãi. Tuy rằng một đứa là bởi vì nhu thuận, mà đứa kia là bởi vì tham ăn, = =.

Trần Tây Đông trừ bỏ cậu em họ nhà Lam Tân cùng với cô em họ nhà mình, chưa bao giờ tiếp xúc với những đứa trẻ khác. Mà cùng hai đứa nhỏ Đậu Đậu Quả Quả quen biết tới nay, cũng chỉ đút cơm cho hai đứa bé này đúng môt lần, vẫn là lần đó vô tình thấy Đường Đậu Đậu không thích ăn, mới tiếp lấy dụ nhóc ăn, cho nên cũng không chú ý tới là cảm giác gì.

Trần Tây Đông thoáng cúi đầu, dùng thìa múc một chút cháo, Đường Quả Quả liền chớp mắt to, nhu thuận há miệng, còn kém một tiếng “A~~”, ngậm thìa, chậm rãi nuốt cháo.

So với anh trai Đường Đậu Đậu ăn hoàn toàn tương phản.

Đường Thiên lại muốn che mặt, Đường Đậu Đậu còn không biết tiếp tục lang thôn hổ yết.

Trần Tây Đông không phát hiện không khí bên cạnh. Anh ôn hòa đút cho Quả Quả, Quả Quả ngoan ngoãn chờ đút cháo. Hình ảnh hài hòa, động tác ăn ý.

Đường Thiên nhai nhai dưa góp, trong lòng còn có chút quái dị, bên cạnh con lớn ăn cơm còn chóp chép miệng, thanh âm kia làm cậu không khỏi thả chậm động tác nhai.

Cậu có chút mờ mịt nhìn chằm chằm hình ảnh hai người Trần Tây Đông và Đường Quả Quả, nhìn nhìn đột nhiên có lối suy nghĩ khác thường, bỗng dưng cảm giác ngồi ở chỗ kia mới giống hai cha con, mà mình với Đường Đậu Đậu là người ngoài cuộc. Thậm chí ngay cả má lúm đồng tiền không rõ lắm trên mặt Đường Quả Quả, Đường Thiên hình như vừa rồi nhìn thấy Trần Tây Đông không biết nói gì đó với tiểu nha đầu, cười rộ lên cũng có.

Đường Thiên bị thanh âm chóp chép ồn ào của con trai mình làm cho hồi thần, trên mặt thoáng kích động. Trần Tây Đông hình như phát hiện, quay đầu lại nghi vấn nhìn cậu.

Đường Thiên xấu hổ cười, sờ sờ trán vốn không có mồ hôi, nói: “Không có việc gì không có việc gì, uống nhiều quá, tôi đi toilet một chút.”

Trần Tây Đông cười, “Đường tiên sinh đừng nóng vội, từ từ ăn.”

Đường Thiên vội lên tiếng, đứng dậy đi tới toilet.

Vào toilet, cậu liền đem nước lạnh hắt lên mặt. Nhìn thấy một người sắc mặt có chút trắng bệch trong gương, cậu bật cười lắc đầu, thầm nghĩ mình thật sự để ý con quá nhiều, phàm là có ai thường xuyên tiếp cận con nhà mình, cậu sẽ luôn xuất hiện loại tình huống này.

Đường Thiên thở dài, cũng thập phần bất đắc dĩ. Cậu hít một hơi thật sâu, lấy khăn lau nước trên mặt, nói: “Bên cạnh các con không thể chỉ luôn có một mình mình a, thầy Từ nè, Lí tổng nè, cô giáo xinh đẹp trong nhà trẻ nè, ừm…… Còn có Trần thiếu gia hiện tại thoạt nhìn thực thích trẻ con lại rất có kiên nhẫn nữa……”

Đường Thiên cười cười, nhìn gương nói: “Sửa tính luyến tử của mày đi!” Nói xong chính mình cũng nhịn không được phụt cười.

Sau khi đi ra, hai đứa nhỏ không lương tâm không hề phát hiện ba làm sao. Một đứa ngượng ngùng hạnh phúc hưởng thụ đút cháo, một đứa tự ăn tự vui.

Đường Thiên phiền muộn ngồi xuống, quay đầu lau chút nước cháo dính trên miệng con, ai oán nói: “Ai……”

Đường Đậu Đậu quay đầu, chớp mắt. Đường Thiên cười tủm tỉm nhìn con trai. Hai cha con nhìn nhau vài giây, bạn nhỏ Đường Đậu Đậu làm như không có việc gì quay đầu lại, tiếp tục ăn……

Đường Thiên tức hộc máu, lại nhìn tiểu nha đầu. Đường Quả Quả thu được ánh mắt “mong mỏi” của ba, trái lại so với anh trai có chút lương tâm, tiểu nha đầu lập tức không hề ngóng trông nhìn Trần Tây Đông nữa, ngược lại “Quan tâm” nhìn ba, do dự hỏi: “Ba ơi ba, sao vậy?”

Đường Thiên an ủi, ai. . . . . . Vẫn là khuê nữ tốt, khuê nữ tiểu áo bông a!

Bạn nhỏ Đường Quả Quả thấy ba vừa rồi còn tức giận (?) giờ lại cười, lúc này mới buông tâm, yếu ớt thu hồi tầm mắt, sợ nhìn thấy Đường Thiên đưa mắt, ngăn lại “Không được đút!”, “Tự mình ăn!”, “Quả Quả không ngoan!”,….. gì đó.

Tiểu nha đầu một lần nữa nhập cuộc với Trần Tây Đông, hai người tiếp tục một đút một ăn. Đường Thiên ở một bên hoàn toàn hỗn độn……

 

 Chương 21>>>

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: