Đoạt tử 19

DT001

Chương 19

Cũng may chờ sau khi đồ ăn dọn lên, Đường Đậu Đậu cũng không ồn ào nữa, mấy người đều có chút đói bụng, lúc này không ai nói chuyện. Không biết là Đường Thiên thần kinh thô hay là thấy mà không buồn để ý. Hai cô bé ngồi cách bọn họ mấy mét kia, bộ dạng rõ ràng là ăn cơm chiều, đã ngồi ở đây một lúc lâu, sắp đứng lên đi. Nhưng chờ hết các món ăn của mấy người Trần Tây Đông dọn lên bàn, hơn nữa bắt đầu ăn, đến khi ăn được một nửa, lại trì hoãn một lúc, giờ bọn họ cơ bản ăn sắp xong, hai cô bé kia còn chưa đi. Hơn nữa vẫn dùng loại ánh mắt Trần Tây Đông khó được cũng vô pháp lý giải, thường cười hì hì chỉ về bên này.

Trần Tây Đông nghĩ một chốc, liền dở khóc dở cười. Đã biết hai cô bé này hăng hái cái gì.

Trần Tây Đông lắc đầu, cũng không để ý tới động tác bên kia nữa. Chờ sau khi cơm nước xong, Đường Quả Quả có chút buồn ngủ. Trần Tây Đông lần đầu biết cho trẻ con ăn cơm cũng phải chú ý. Nhiều không được, ít không được. Liền tỷ như hiện tại hai đứa nhỏ dưới quản chế của Đường Thiên, không được ăn quá no, ăn xong ngồi trên ghế lập tức gật gù, hắn cùng Đường Thiên mỗi người ôm một đứa, hai đứa nhỏ kia không tới vài giây liền đều tự úp sấp lên vai bọn họ ngủ khì.

Trần Tây Đông cảm thấy ngạc nhiên, hỏi: “Bọn chúng ngày thường đều là như vậy, ăn cơm xong liền ngủ sao?”

Đường Thiên thản nhiên ôm Đậu Đậu ở đối diện anh nói: “Ừ…… Cũng không phải lúc nào cũng vậy. Ít nhất cũng phải ngồi nửa tiếng đến một tiếng mới có thể ngủ, bằng không đồ ăn trong bụng không tiêu hóa được.” Cậu dừng một chút, “Không tiêu hóa được đối với dạ dày không tốt đâu.”

Trần Tây Đông suy nghĩ một chút, cười, “Thì ra là vậy, tôi tưởng có vấn đề gì chứ.”

Anh quan tâm cũng không phải giả bộ, thêm nữa dọc đường đi cũng thật tình chiếu cố hai đứa bé. Ấn tượng của Đường Thiên đối với anh tốt hơn một ít, cười nói: “Tuy rằng chăm sóc trẻ con không dễ dàng. Nhưng xem Đông thiếu có năng lực như vậy, con anh tương lai cũng nhất định không rắc rối như bên tôi đâu.”

Cậu nói ba phần chế nhạo, bảy phần chân thật. Trần Tây Đông từ chối cho ý kiến, cười một cái không trả lời.

Đường Thiên cũng không để ý, vừa vặn Đường Đậu Đậu trong lòng há miệng không biết nói mớ cái gì, Đường Thiên vội vàng điều chỉnh vị trí để con thoải mái chút.

Trần Tây Đông cảm khái nhìn. Đột nhiên cách đó không xa người bên kia lại truyền đến tiếng cười, làm bọn họ muốn bỏ qua cũng không được.

Trần Tây Đông có chút bất đắc dĩ, Đường Thiên đối việc này rốt cục có phản ứng, cậu ngẩng đầu nhìn vài giây, cuối cùng hờ hững thu hồi ánh mắt, chăm sóc con trai trong lòng.

Trần Tây Đông nghi hoặc, muốn hỏi lại không biết hỏi thế nào.

Trái lại Đường Thiên hiếm thấy nhìn ra suy nghĩ của anh, cười nói: “Đông thiếu thế nhưng cũng có lúc không được tự nhiên sao? Ha ha. Đậu Đậu Quả Quả từ lúc mới sinh ra, tôi ra ngoài đều bị nhìn như vậy đó.” Cậu hạ mắt, hết sức vui vẻ nói: “Long phượng thai rất khó gặp đấy, huống chi con nhà tôi lớn lên đáng yêu như vậy.”

Trần Tây Đông bật cười, lắc lắc đầu, chân thành nói: “Đường tiên sinh là người cha tốt. Đậu Đậu và Quả Quả có ba như vậy, cũng là phúc khí của bọn chúng.”

Đường Thiên cười tủm tỉm, “Cám ơn khích lệ.”

Trần Tây Đông nghẹn, bất đắc dĩ, “Không khách khí.”

“Ha ha.” Đường Thiên cười hai tiếng. Bởi vì hai đứa bé đã ngủ, hai người cũng không nói nhiều, đều trầm lặng.

Chờ thêm một chốc, bên ngoài thái dương dần xuống, hai người mới đứng lên rời đi.

Núi Hải Đài vốn không cao, chỉ là tên nghe hơi khí phách. Độ dốc cũng gần như ngang với đường bằng, hai người xuống núi không phí nhiều khí lực, đều tự bế một đứa nhỏ, thật cũng không mệt lắm.

Chính là nửa đường thế nhưng lại gặp phải hai cô bé thì thầm lải nhải không ngớt kia.

Trần Tây Đông nhíu mày, hiếm thấy có chút tức giận. Không đợi anh nói gì, hai cô bé đã một trước một sau chạy lên, không chút nào xa lạ thò đầu nhìn hai cái bánh bao thịt nho nhỏ trong lòng bọn họ, kinh hô: “Ôi! Thật là song bào thai đấy?”

Người kia nói: “Bộ dạng giống nhau như đúc, thực đáng yêu a!”

Thì ra là khen hai đứa bé. Trần Tây Đông thoáng yên tâm, tức giận ép xuống một ít. Nhưng trên mặt vẫn không có biểu tình gì.

Đường Thiên thấy anh không đáp, đành phải nói: “Không phải song bào thai, là long phượng thai đó. Ha ha.”

“Long phượng thai?” Cô gái cao hơn một chút kinh ngạc, bị Trần Tây Đông nhìn thoáng qua, mới vội vàng che miệng lại, nhỏ giọng nói: “Thực xin lỗi!” Cô với đầu, nhìn kỹ, quả nhiên nhìn thấy Đường Quả Quả đặt ở trong ngực Trần Tây Đông có cái đuôi ngựa dài, nhất thời ngượng ngùng lè lưỡi, “Không nhìn rõ lắm, tụi em còn tưởng là song bào thai, ha ha.”

Hai cô gái lại che miệng nhỏ giọng cười. Đến gần mới thấy, hai cô gái này cũng bất quá mười tám mười chín tuổi, Trần Tây Đông lớn hơn hai người họ gần một con giáp, sao còn có thể so đo. Đành phải thản nhiên nói: “Hai cô bạn xem xong chưa? Con nhà tôi phải về nhà nghỉ ngơi.”

Trần Tây Đông cho tới bây giờ đều không mất phong độ trước mặt phụ nữ, lại ôn nhu lịch sự. Chưa từng có lúc cự tuyệt thẳng thắn như vậy.

Ai ngờ hai cô gái này lại hưng phấn cất cao giọng: “A! Quả nhiên là con anh sao?”

Người cao hơn nói: “Tớ đã nói mà, bọn họ trông giống nhau như vậy, nhất định là cha con!”

Người thấp hơn có chút không phục: “Nhưng anh kia cũng rất giống mà! Tiểu bảo bảo cũng thực dính anh ấy!”

Đường Thiên nổi hắc tuyến, tuy rằng cậu thật là ba của hai đứa nhỏ, nhưng trên đường đi, mấy cô này làm sao nhìn ra được hai đứa nhãi con dính cậu chứ! Toàn bộ hành trình đều là hận không thể dán lên người Trần Tây Đông a!

Bất quá lời nói này nhưng thật ra vừa lòng Đường Thiên, cậu cười ha ha mở miệng, “Em gái nghĩ sai rồi, đây là con tôi. Vị này là chú bọn nhỏ.”

“A? Chú?” Hai cô gái trăm miệng một lời, lập tức ngừng tranh chấp, cuối cùng nhìn qua nhìn lại mặt Đường Đậu Đậu và Trần Tây Đông, cô gái cao hơn nhỏ giọng nói: “Nhưng mà lớn lên rất giống a. Cậu xem này cái mũi giống nhau như đúc kia mà.”

Đường Thiên bất đắc dĩ nhìn mũi Trần Tây Đông, nhìn hơn mười giây cũng nhìn không ra rốt cuộc cái mũi này giống thế nào! Chẳng lẽ mũi người địa cầu không giống nhau sao? Được rồi, Đường Thiên cũng không biết chính cậu cũng khá trì độn trong việc nhận thức vẻ ngoài của người ta.

Cô gái thấp hơn nhìn ra sắc mặt Trần Tây Đông có xu thế trầm xuống, vội vàng giữ chặt tay bạn mình, nhỏ giọng nói: “Đừng nói nữa. Đi thôi đi thôi!”

Đường Thiên nhìn cô gái đỏ mặt xấu hổ, cũng không nhẫn tâm, khoan dung nói: “Không sao không sao, trước kia cũng có người nhận sai.” Chủ yếu là diện mạo của cậu cùng hai đứa con đích xác không giống lắm.

Cô gái thấp hơn cười chân thành: “Bạn nhỏ nhà anh lớn lên cũng thật xinh đẹp. Bé kia ——” cô chỉ chỉ Tiểu Quả Quả trong ngực Trần Tây Đông, nói: “Ngoan như búp bê ấy, thực đáng yêu.”

Cha mẹ nào mà không thích người khác khen con nhà mình, Đường Thiên cũng không ngoại lệ, liền cười nói: “Đúng vậy, Quả Quả đích xác so với anh nó ngoan hơn rất nhiều.”

“Ha ha ha.” Hai cô gái hết xấu hổ, còn lại non nửa đường, cùng đi với bọn họ, thường cùng Đường Thiên nói chuyện phiếm.

Trần Tây Đông đi ở phía trước, không cần nhìn mặt cũng có thể cảm giác được anh phát ra luồng khí tức giận. Đường Thiên có chút không hiểu, thật sự không biết đối phương sao lại mất hứng. Nhưng cậu sống một mình đã lâu, trừ bỏ phu phu Từ Thanh, không có bạn bè nào khác. Đối với việc phỏng đoán tâm tư bằng hữu, thực không có kinh nghiệm gì. Đành phải vừa nhìn phía trước, vừa phân tâm nói chuyện phiếm với hai cô gái bên cạnh.

Đến chân núi khi từ biệt, cô gái có vóc dáng cao chưa từ bỏ ý định lại hỏi: “Anh Đường, anh kia có phải là chú ruột của hai tiểu bảo bảo không?”

Cô gái thấp hơn mắt trợn trắng, kéo chặt tay bạn, “Tìm chết hả!”

Đường Thiên thập phần bất đắc dĩ, “Em gái à, vị kia chỉ là bạn bè bình thường của tôi. Không có chút quan hệ huyết thống nào với tôi cả.”

Cô gái vóc dáng cao đem câu “Không có quan hệ huyết thống, vậy nhất định là cơ hữu! Ha ha! Tớ thắng!” nuốt trở về. Bởi vì Trần Tây Đông cẩn thận đặt Tiểu Quả Quả vào ghế sau xong, xoay người khoanh tay nhìn sang mấy người bên này, cô gái kia không chút nghi ngờ đối phương có thể dùng ánh mắt giết chết mình. Về phần vì sao hai người vừa rồi ở trong trai quán khi nhìn thấy Trần Tây Đông, hai mắt sáng như sao tỏ vẻ “Anh đẹp trai lại có khí chất này là một ba ba thật mị lực” v…v…, cái này cũng không dám nói nữa.

Cô gái vóc dáng cao không cam lòng sờ sờ đầu, hắc hắc cười hai tiếng, “Không quấy rầy hai anh nữa! Tụi em thấy hai tiểu bảo bảo rất đáng yêu!”

Chỉ số thông minh của Đường Thiên vào những lúc người khác khen con mình liền rớt xuống hai chữ số, cười xua tay nói: “Không sao, đâu có gì.”

Hai cô gái le lưỡi, nói “Chào anh” liền hi hi ha ha chạy đi.

Lưu lại Đường Thiên không nói nên lời, cộng thêm Đường Đậu Đậu rốt cục bị đánh thức.

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu đang ngủ thì bị đánh thức, đặc biết là lúc không phải lão ba nhà mình cố ý đánh thức, tiểu tử kia phi thường có nhãn lực bắt đầu khóc lóc om sòm, oa oa khóc, một nửa là quấy, một nửa là thật sự rất mệt muốn ngủ.

Đường Thiên ngâm nga vỗ vỗ sau lưng con trai, ôn nhu nói: “Đậu Đậu ngoan nào, sắp về nhà rồi, về nhà ba không bảo Đậu Đậu đọc chữ số nha.”

Đường Đậu Đậu còn nhỏ nhưng rất tinh, đang mơ màng nhưng cũng nghe hiểu những lời này, khóc thút thít nghẹn ngào ô ô một tiếng, mơ hồ nói: “Ba nhớ nha…”

Đường Thiên buồn cười, ôm con càng chặt. Ngẩng đầu lên đi qua xe, thấy Trần Tây Đông đang nhìn qua, ánh mắt không hiểu.

Trần Tây Đông quay đầu, thản nhiên nói: “Đường tiên sinh mau lên xe, đừng để con bị cảm lạnh.”

Đường Thiên xấu hổ, lúng ta lúng túng nói “Ngại quá” liền nhanh chóng ôm con đi qua. Cậu cảm thấy đối phương đại khái là hiểu mang trẻ con có bao nhiêu phiền.

Đường Thiên hiểu suy nghĩ của anh, gia đình không có con nhỏ nhìn con nhà người ta, vĩnh viễn đều thấy vừa đáng yêu lại ngoan manh, chỉ có tự mình nuôi dưỡng, kia mới biết được không khác biệt nhiều lắm so với nuôi một tiểu ma vương, cố tình tiểu ma vương này anh còn đánh không nỡ mắng không đành, mỗi ngày ánh mắt hận không thể dán trên người nó, sợ xảy ra chuyện gì, làm nát tâm can.

Đường Thiên vừa nghĩ vừa lên xe. Trần Tây Đông vẻ mặt trầm xuống, nhưng động tác cũng rất cẩn thận. Thay bọn họ mở cửa xe, giúp Đường Thiên cẩn thận đặt hai đứa nhỏ ở ghế sau. Lúc lái xe tốc độ rất chậm, thẳng đến khi chạy được mấy trăm mét, tốc độ mới dần dần tăng lên, thế nhưng từ đầu đến cuối đều rất ổn định, thấy xe khác vượt qua cũng không gấp, vô luận đèn đỏ đèn xanh, đều bảo trì một tốc độ, để hai đứa nhỏ ở trên xe ngủ thập phần an ổn, không bị giật tỉnh.

Đường Thiên lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ót Trần Tây Đông, cảm thấy vị Đông Thiếu này tuy rằng tính cách hành vi có chút cổ quái, nhưng con người vẫn rất tốt, ít nhất bị thằng nhãi con phiền một đường, cũng chỉ biểu hiện ra một chút ở trên mặt, làm việc lại vẫn cực có phong độ.

Người như vậy nếu tương lai có con của mình, chỉ sợ cũng là một người cha rất tốt.

 

____________________________

Sợ nhất gặp mấy mẹ nhiều chuyện như 2 mẹ này =.=

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: