Đoạt tử 18

115597672968edc045o

Chương 18

Tuy là rề rà hồi lâu, kỳ thật đến khi bọn họ ra ngoài, cũng bất quá mới hơn tám giờ. Hiện tại là tháng mười, đúng vào tháng không khí cùng độ ấm đều thích hợp. Trần Tây Đông tính toán trước mang hai tiểu tử kia đi núi Hải Đài, sau đó buổi chiều lại đi sân chơi. Buổi sáng ít người, lại là thời gian làm việc, núi Hải Đài không khí trong lành, phong cảnh đẹp, người cũng ít.

Trần Tây Đông lái xe, Đường Thiên cùng hai đứa nhỏ ngồi ở phía sau. Toàn bộ hành trình đều là hai đứa nhỏ líu ríu hưng phấn nói cười, đối lập rõ ràng với thanh âm trầm thấp không có tinh thần của Đường Thiên.

Trần Tây Đông rất ít nói, phần lớn thời điểm đều là im lặng nghe. Tới núi Hải Đài, đây là thắng cảnh tự nhiên của A thành, do có đoạn lịch sử hư cấu kỳ lạ, cho nên người A thành bảo hộ nơi này rất cẩn thận. Cũng không thiết trí vé vào cửa, qua bao nhiêu năm chậm rãi hình thành một thói quen tốt, bất luận là người lạ hay người địa phương, tới núi Hải Đài chỉ yên lặng hành tẩu, không ầm ĩ phá phách.

Trần Tây Đông nhẹ nhàng dắt hai đứa nhỏ lên núi. Đường Thiên ở phía xa nhìn thấy lưng chừng núi đỏ rực, miệng lập tức mở ra, khi dẫn con lên núi, độ cung nơi khóe miệng càng lúc càng lớn, đến cuối cùng, Trần Tây Đông rõ ràng cảm giác được tâm tình đối phương tốt lên một cách kỳ lạ.

Đường Thiên học đại học bốn năm ở A thành, thực sự là một lần cũng chưa tới đây, nói đến cũng thật khó tin. Mới vào đại học, cậu lập chí trở thành một người cố gắng tiến về phía trước, tương lai tốt nghiệp trở thành một nhân sĩ thành công. Sau lại quen một học trưởng trong hội sinh viên, mục tiêu lại biến thành: trở thành nhân sĩ thành công + theo đuổi được học trưởng.

Nhưng sau này hai mục tiêu đều không thực hiện được, đến nỗi bốn năm cậu ở đại học, vì hai mục tiêu này mà buông tha cho rất nhiều chuyện tốt làm phong phú thanh xuân, khiến cuộc sống đẹp hơn.

Thẳng đến sau khi tốt nghiệp rời khỏi A thành, trong vài năm vội đến vội đi, nhưng lại không có một lần trọn vẹn cảm thụ phong cảnh vào những mùa khác nhau ở thành thị này.

Đường Thiên đi bộ lên núi, cảm thấy lòng mình vừa vui vẻ lại vừa cảm khái, cũng không biết dùng cảm giác gì để hình dung, giống như có chút chua chát.

Cậu nâng tay xoa xoa trán, Đường Quả Quả bên cạnh liền bị Trần Tây Đông dắt đi.

Đường Thiên ngẩng đầu nghi hoặc, như thế nào mới xoa nhẹ trán, khuê nữ nhà mình đã chạy vào tay người ta rồi.

Điệu bộ Trần Tây Đông vẫn như cũ, tươi cười ấm áp, ánh mắt ôn hòa, thập phần săn sóc nói: “Đường tiên sinh đi mệt sao? Tôi thấy cậu hai tay đều dắt hai đứa bé, thật không tiện, Quả Quả để tôi dắt đi.”

Đường Thiên yên lặng hồi lâu, ngay vào lúc Trần Tây Đông nghĩ đối phương phát hiện tâm tư kỳ quặc của mình, thì cậu gật đầu, “Ừ……”

Trần Tây Đông liền yên tâm thoải mái nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Đường Quả Quả, vừa đi vừa giảng giải chuyện xưa không biết thật hay giả về núi Hải Đài và lá phong ở A thành.

Đường Thiên dắt Đường Đậu Đậu ở phía sau nghe, nghe đến vô cùng thú vị, không khỏi kéo con tiến lên hai bước, sóng vai cùng đi.

Lúc này trên núi một đường lửa đỏ, không có bao nhiêu người đi đường. Mùa thu mang chút gió mát thổi qua, ngẫu nhiên có lá cây rơi xuống, Đậu Đậu cùng Quả Quả thường đưa tay bắt mấy chiếc lá đỏ rơi trên vai. Trần Tây Đông tươi cười dung túng đúng là so với Đường Thiên còn nhiều hơn.

Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện, tâm tư bảy lần tám lượt bi xuân thương thu của Đường Thiên biến mất sạch sẽ, còn cùng con nhà mình truy vấn: “Sơn thần kia cứ như vậy hạ sơn, bỏ lại vợ? Rồi lại vì vậy mà dẫn đến hiểu lầm?”

Đương nhiên, câu hỏi của Đường Đậu Đậu khác với cậu, nhưng ý tứ đại để không sai biệt lắm.

Trần Tây Đông thần tình vui vẻ, bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy. Sơn thần cứ vậy hạ sơn, bỏ lại vợ. Nhiều năm sau trở về, nơi này đã biến thành một biển cây, lá đỏ tinh kia nhiều năm tìm không được, hóa thành ngàn vạn lá đỏ ở đây.”

“Vì thế sơn thần cũng để lại nguyên thần, biến thành núi ôm nàng vào lòng bảo vệ?”

Trần Tây Đông có chút kinh ngạc nhìn cậu, thật cũng không biết chuyện xưa mình thường thản nhiên nói ra, như thế nào tới miệng Đường Thiên, lại có chút ý thơ như vậy.

Anh cười đáp lại: “Ừ, cậu nói đúng rồi.”

Đường Thiên cảm khái, “Thế gian này có bao nhiêu cặp tình nhân vì hiểu lầm mà tách ra, thực đáng tiếc, thực đáng tiếc.” Đường Thiên dựa vào viết truyện mà sống, nghe xong chuyện này bệnh nghề nghiệp phát tác, không khỏi bắt đầu đánh giá, tiện đà tưởng tượng.

Trần Tây Đông ngừng bước một chút, quay đầu lại nhìn cậu, cười thản nhiên nói: “Giữa tình lữ cho dù không có hiểu lầm, sợ cũng không nhất định có thể dài lâu. Thế gian này có bao nhiêu tình cảm có thể yêu từ đầu đến cuối đâu.”

Trên mặt đối phương mang theo ý cười, thanh âm cũng thập phần bình thường. Đường Thiên nghe xong lại cứng một chút, không biết nói tiếp thế nào. Cũng may đối phương cũng không chú ý vẻ mặt cậu. Đường Đậu Đậu trong tay lại huyên thuyên hỏi, đề tài liền bị nhóc con này dời đi. Trần Tây Đông liền nhẹ giọng, kiên nhẫn giải đáp câu hỏi của bọn nhỏ, cũng thường xen kẽ chút giáo dục trẻ em.

Đường Thiên yên lặng nghĩ, tin tức kia của Từ Thanh là giả đi? Còn có Lam thiếu gia kia nói Trần Tây Đông là “Sát thủ con nít” cũng là giả đi? Người này nói đâu ra đấy, có trật tự có kiên nhẫn, còn có thể thu phục hai đứa nhỏ kia không khóc lóc om sòm không cãi cọ. Đường Thiên cảm thấy thiếu gia Trần gia này nhất định là đến khắc mình. Rõ ràng cậu cảm thấy bốn năm trước đây, cậu luôn là một người cha phi thường tốt, phi thường vĩ đại, phi thường biết cách giáo dục trẻ con nha!

Vào những lúc Trần Tây Đông xen vào giữa cậu với hai đứa con, Đường Thiên chẳng phân biệt được thời gian nơi chốn. Chờ cậu hồi thần, mới phát hiện con trai đang nắm tay mình cũng không biết khi nào đã rơi vào ma chưởng của Trần Tây Đông (? = =)

“Đường tiên sinh?” Trần Tây Đông dắt hai đứa nhỏ đứng ở cách đó không xa gọi cậu.

Đường Thiên hít một hơi, tiến lên đuổi kịp, cười nói: “Ngại quá, vừa rồi giày bị lỏng.”

Ánh mắt Trần Tây Đông dời xuống, Đường Thiên cũng dời theo. Thở hổn hển vì kinh ngạc, hoàn toàn không có mặt mũi.

Ngay cả Đường Quả Quả ngày thường nhu thuận nghe lời, thập phần giữ gìn mặt mũi ba ba cũng lộ ra vẻ mặt đồng tình (?).

Từ khi Trần Tây Đông xuất hiện trước mặt bọn họ, mặt mũi Đường Thiên liền mất sạch. Cậu vỗ vỗ quần, cười: “Ha ha.”

Trần Tây Đông quay đầu lại, thanh âm dấu không được ý cười, “Đường tiên sinh đi mau thôi. Sắp trưa rồi, giữa sườn núi có một quán thức ăn chay.”

Đường Thiên cũng không để ý sao người này lại ăn đồ chay, đi một hồi đích xác cũng đói bụng, bữa sáng ăn ở trong xe giờ phút này đã sớm bị tiêu hóa không còn một mảnh.

Mà Đậu Đậu cùng Quả Quả chạy ở phía trước, vừa nghe phải ăn cơm, quả nhiên cũng hưng phấn không thôi. Bốn người bọn họ từ trên xe xuống, lo lắng thể lực của hai đứa nhỏ, dọc đường đi đi một chút lại nghỉ một chút, tuy rằng thong thả, nhưng cũng đi gần hai giờ, đối với hai đứa nhỏ mà nói, là vô cùng khó được. Ngày thường vô luận là Quả Quả hay là Đậu Đậu, ở trên đường đi không đến nửa giờ, sẽ la hét đòi ôm một cái. Càng miễn bàn giờ phút này tiểu tử kia trên tay không có đồ ăn vặt không có kẹo que.

Trần Tây Đông nhìn ánh mắt cậu biến hóa, cười nói: “Nếu trẻ con kén ăn, kỳ thật vận động nhiều chút, đói một tí cũng tốt.”

Đường Thiên yên lặng phun tào, không phải con nhà anh, anh đương nhiên nhẫn tâm để nó đói a!

Đường Thiên mỉm cười đáp trả: “Đúng vậy, Đông thiếu nói đúng.”

Trần Tây Đông làm sao nhìn không ra suy nghĩ của cậu, cũng không giải thích nhiều, cười cười, “Đi thêm chút nữa liền tới.”

Tinh thần Đường Thiên đột nhiên tăng vọt, nhanh chân lướt qua bọn họ. Sau khi nghe thấy tiếng la hét của hai đứa nhỏ, cảm thấy tâm tình thật tốt. Đồ ăn ở trước mặt, anh bạn nhỏ Đường Đậu Đậu vĩnh viễn sẽ không chạy sau người khác. Vì thế lôi kéo chú Trần, chú Trần lại lôi kéo Đường Quả Quả, ba người ăn ý tăng tốc, nhưng thế nào cũng không đuổi kịp Đường Thiên.

Tới trai quán, Đường Đậu Đậu tấm tức bổ nhào vào Đường Thiên lên án, Đường Quả Quả nháy mắt bị Trần Tây Đông ôm vào trong ngực nhìn mọi người.

Trần Tây Đông nghe Đường Thiên cùng Đường Đậu Đậu ở đối diện đối thoại ——

“Ba thật xấu! Bỏ lại Đậu Đậu!” Đường Đậu Đậu nói.

“Ba không có, ba chỉ là vô tình đi quá nhanh thôi.” Đường Thiên nói.

“Ô ô ô! Ba thật tệ! Không cần Đậu Đậu!” Lời nói thăng cấp thêm một nấc.

“Nào có a, con hiện tại không phải đang ở trong lòng ba sao? Ngoan, ba yêu Đậu Đậu nhất.” Đường Thiên ứng phó tự nhiên.

“A a a a a ——” trước mặt đồ ăn, Đường Thiên vĩnh viễn có phương pháp kiềm chế con trai. Bốn năm này, bất kể lần nào, chỉ cần Đường Thiên có tâm, Đường Đậu Đậu cũng đừng nghĩ ở trước mặt đồ ăn khóc lóc om sòm lăn lộn đổi trắng thay đen. 

Tựa như lúc này, Tiểu Đậu Đậu nói không lại ba, đành phải xuất đòn sát thủ, khóc lóc hò hét.

Nhìn sang phía đối diện, Đường Thiên thần tình tự nhiên, không có một chút xấu hổ cùng bối rối.

Trần Tây Đông đành phải hướng về phía hai cô bé duy nhất ngồi trong quán mỉm cười xin lỗi. Hai cô bé đồng loạt tươi cười rạng rỡ với anh, khiến Trần Tây Đông hoảng sợ. Nhưng anh từ trước đến giờ khôi phục biểu tình rất nhanh, kinh ngạc chưa được mấy giây liền khôi phục nụ cười tao nhã.

Hai cô bé cách đó không xa lập tức cúi đầu, thì thầm không biết nói gì. Trần Tây Đông ôm Đường Quả Quả ngồi ở bên kia, chỉ thấy ánh mắt của hai cô bé kia lại nhìn sang bên này, hết sức trắng trợn.

Dĩ vãng Trần Tây Đông đối với chuyện này cũng không để ý nhiều, nhưng là giờ phút này anh cùng Đường Thiên mang theo hai đứa bé, trong lòng lại có chút khó chịu. Thu hồi biểu tình thản nhiên nhìn lại. Hai cô bé bên kia không biết tính cách thế nào, bị anh dùng ánh mắt này nhìn thoáng qua, cũng không bị dọa, vẫn như trước cười hì hì với anh, còn thường nhìn về phía Đường Quả Quả trong lòng anh, rồi cúi đầu thảo luận, lại ngẩng đầu, cúi đầu, ngẩng đầu, cúi đầu, ngẩng đầu……

Như thế vài lần, Trần Tây Đông cũng không phát giận. Hai cha con ở đối diện còn đang khẩu chiến, mắt thấy Đường Đậu Đậu đã đứng trên người Đường Thiên, loạng choạng ôm lấy cổ Đường Thiên tính phun nước miếng, Trần Tây Đông mới vội vàng ngăn lại.

“Đậu Đậu.” Trần Tây Đông kêu.

Đường Thiên cùng Đường Đậu Đậu đồng thời dừng động tác, hai khuôn mặt không giống nhau lắm nhưng lại lộ ra biểu tình tương tự —— Sao vậy?

Trần Tây Đông thật có chút không rõ, ngày thường thấy Đường Thiên cũng không dung túng Đậu Đậu đến nước này, sao có thể phun nước miếng vào người lớn chứ. Bất quá cho dù vô cùng thích hai đứa nhỏ, Trần Tây Đông cũng hiểu, đây dù sao cũng là con nhà người ta, rất nhiều chuyện mình vẫn là không tiện nhúng tay.

Vì thế anh mỉm cười, nói: “Đậu Đậu không đói bụng sao? Mau xuống dưới cùng em gái gọi món ăn nào, thức ăn chay ở đây làm rất không tồi đó.”

Tuy rằng là thức ăn chay, nhưng Tiểu Đậu Đậu hiện tại đói không chịu nổi, cũng không ô ô oa oa la hét đòi thịt. Tiểu tử kia chun cái mũi nhỏ, hung hăng ở trên cổ Đường Thiên cắn một cái.

Đường Thiên mặt không đổi sắc, dưới ánh mắt không rõ của Trần Tây Đông, cậu xoa xoa nước miếng trên cổ, cười nhạo con trai: “Răng còn chưa mọc hết, ba một xíu cảm giác cũng không có.”

Quả nhiên trên cái cổ trắng nõn kia chỉ có một chút nước miếng, dấu răng cũng nhợt nhạt, nhìn liền biết lực đạo kia chỉ như mèo con cào cào, không cảm giác.

Trần Tây Đông lập tức hiểu ra biểu tình vừa rồi của Đường Thiên cùng Đường Đậu Đậu là ý gì, đại khái là một màn này thường xuyên phát sinh, lại nhìn Đường Quả Quả, tiểu nha đầu trông cũng không có chút sợ hãi nào.

Trần Tây Đông bỗng thấy buồn cười không thôi, nghĩ đến vào thời điểm mình không biết, những chuyện thú vị của hai đứa nhỏ ở nhà, mấy trò khiến người ta dở khóc dở cười, anh đều không biết, trong lòng thế nhưng lại kỳ lạ cảm thấy không thoải mái.

“Chú ơi, Đậu Đậu chọn nha?” Đường Đậu Đậu bò lên bàn, ngón tay nhỏ múp míp chỉ vào ảnh chụp trên thực đơn, nhe răng nói.

Trần Tây Đông thu liễm cảm xúc, cười nói: “Ừ. Bất quá phải xuống dưới, như vậy thực không lễ phép, Đậu Đậu hiểu không?”

“Dạ hiểu dạ hiểu.” Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu liên thanh đáp lại, chỉ là xem biểu tình thì biết vừa rồi Trần Tây Đông nói gì sợ là nhóc cũng nghe không hiểu.

Trần Tây Đông lúc này mới lý giải những lần Đường Thiên không có biện pháp với hai đứa nhỏ, loại tâm tình này. Thật sự là…… Nghĩ muốn dạy bảo cũng không được, muốn la mắng cũng không xong. Thật là không nỡ.

Đường Đậu Đậu nắm tay Quả Quả, huyên náo ríu rít chỉ đông chỉ tây, nhân viên ở bên cạnh trán đầy mồ hôi, đại khái chưa thấy qua bạn nhỏ nào có thể ăn như vậy, còn chưa cao tới đùi hắn đâu nha!

Về vấn đề giáo dục trẻ con, Trần Tây Đông không nghĩ nhiều, rất nhanh liền bị bức bách gia nhập với Đường Thiên cùng nhân viên: “Bạn nhỏ à em không thể gọi hết đồ ăn ở trong sách được.”

Gọi một bữa cơm, Trần Tây Đông hiếm khi có chút mệt đứt hơi. Vài lần trước gặp mặt hai đứa nhỏ này, vẫn đều là nói chuyện phiếm ngắn ngủi, hoặc là chung quanh có phu phu Từ Thanh. Lần này một mình dẫn theo hai đứa nhỏ cùng một người cha ra ngoài, anh mới biết mang trẻ con không nhẹ nhàng như anh nghĩ, nhìn Đường Thiên, không khỏi có chút chân thành kính nể.

Đường Thiên bị ánh mắt anh nhìn không hiểu, không nghĩ nhiều, cúi đầu tiếp tục nói với Đường Đậu Đậu tại sao không thể đem cả quán cơm này dọn về nhà. Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu đáng thương đói muốn chết, bánh bích quy sữa lại không thích, thịt yêu nhất, tiếp theo là đồ ăn, ghét nhất những món ăn nhạt nhẽo vô vị!

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: