Đoạt tử 17

tumblr_static_tumblr_mmcvbdpn1j1rjzbfeo1_500

Chương 17

Ngày hôm sau khi Đường Thiên cùng hai đứa nhỏ ôm nhau ngủ thành một đoàn, chuông cửa bên ngoài vang lên.

Đường Thiên có chút mơ màng, Đường Đậu Đậu và Đường Quả Quả ngủ rất say, chuông cửa vang mấy tiếng cũng chưa tỉnh.

Đường Thiên dém kỹ lại chăn cho hai con, đi dép lê ra mở cửa. Cửa vừa mở ra, vẻ mặt cậu liền chuyển thành thăm hỏi.

Trần Tây Đông tao nhã có lễ đứng ở cửa, cười nói: “Đường tiên sinh, chào buổi sáng.”

Dây thần kinh của Đường Thiên một lần nữa lại bị đứt, nói: “Chào……”

Trần Tây Đông cười tủm tỉm, “Đường tiên sinh còn chưa dậy sao? Đậu Đậu và Quả Quả đâu? Cậu vẫn là nhanh đi kêu hai đứa bé dậy đi, qua thêm chút nữa trên đường sẽ kẹt xe.”

Đường Thiên ngốc ngốc xoay người, xoay được một nửa lại quay lại, không được tự nhiên sờ sờ tóc, lúng túng nói: “À, Đông thiếu……”

“Đậu Đậu và Quả Quả tỉnh rồi thì phải?” Trần Tây Đông đột nhiên nói.

“A, phải không?” Đường Thiên lập tức xoay người đi vào phòng ngủ. Trần Tây Đông cong khóe miệng đi vào, thuận tay đóng cửa.

Đường Thiên trở lại phòng ngủ, phát hiện hai đứa nhỏ còn đang ngủ say, Đường Đậu Đậu kia chảy nước miếng cũng sắp chảy lên tay em gái rồi.

Đường Thiên không nói gì, lấy khăn lau lau khóe miệng cho con, thuận tiện vỗ vỗ mông nhỏ, “Dậy thôi dậy thôi.”

Đường Đậu Đậu vặn vẹo mông, bất động. Đường Thiên vỗ Đường Quả Quả, Đường Quả Quả mặc dù không vặn mông, nhưng người cũng không nhúc nhích.

Tình huống này mỗi sáng sớm đều trình diễn một lần. Đường Thiên đã quen, ngáp một cái đứng dậy tính toán không gọi nữa.

Trần Tây Đông theo thanh âm đi đến, nhìn thấy hai đứa nhỏ ôm nhau ngủ, tươi cười trên mặt càng thêm rõ ràng.

Đường Thiên đứng ngây ra đó. Trần Tây Đông tiến lên, hỏi: “Hai đứa bé không dậy nổi sao?”

Trong đầu Đường Thiên đột nhiên lóe lên một tia sáng, đề cao âm lượng nói: “A! Đúng vậy! Ai, tối hôm qua ngủ muộn quá, hôm nay dậy không nổi, Đông thiếu, bằng không……”

“Không sao, để tôi.” Trần Tây Đông bình thản ung dung, vẫn là bộ dạng ôn nhu như cũ, “Trẻ con ngủ nhiều quá cũng không tốt đâu, cũng không thể dưỡng thành thói quen ngủ nướng.”

Đường Thiên bị anh nhìn thấu suy nghĩ, thoáng xấu hổ, sờ sờ mũi đứng ở một bên.

Trần Tây Đông cúi người xuống dán lên mặt hai đứa nhỏ, mềm nhẹ nói: “Ai nha, chú Trần muốn đi ăn nè, Tiểu Đậu Đậu không mau dậy, chú sẽ không dẫn theo đâu.”

Đường Thiên thấy con người bên dưới mí mắt con nhà mình chuyển động hai cái, kinh ngạc đến mức sắp túm tóc mình.

Nụ cười của Trần Tây Đông càng sâu, tiếp tục dụ dỗ, “Có bánh ngọt mềm mềm, kem ly ngọt ngào, còn có món thịt cay Đậu Đậu yêu nhất nữa.”

Tròng mắt Đường Đậu Đậu vòng vo vài vòng, thế nhưng lại thật sự từ từ mở mắt, trước mắt là hình ảnh phóng đại, làm cho nhóc con mới vừa tỉnh ngủ có chút không nhận được khuôn mặt xa lạ.

Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu luống cuống mơ màng, kêu to: “Ba!”

Lúc đó cũng đánh thức Đường Quả Quả. Biểu tình Trần Tây Đông ở góc Đường Thiên nhìn không tới hơi buồn bực buồn một chút, may mắn Đường Quả Quả so với anh trai mình có lương tâm hơn, tiểu nha đầu mở to mắt nhìn vài giây, liền mềm mại nói: “Chào chú Trần…”

Trần Tây Đông trong lòng nhất thời kích động, nhanh tay bế tiểu nha đầu lên, ở trên mặt hôn hai cái, vui tươi hớn hở nói: “Quả Quả tốt nhất. Quả Quả thật là nhu thuận, chú Trần thực thích.”

Đường Đậu Đậu lúc này cũng nhận ra người trước mắt là ai. Thằng nhãi con nhớ rất rõ “Ước định” ngày hôm qua nha! Ngay lập tức trở mình ngồi dậy, chép chép miệng, cũng nhào lên người Trần Tây Đông, học bộ dáng anh vừa hôn Quả Quả, ở trên mặt Trần Tây Đông hung hăng hôn “Chụt” một cái.

Đường Thiên không chút nghi ngờ, nếu sau mông cậu nhóc có gắn cái đuôi, không biết cái đuôi kia sẽ vẫy vẫy thành cái dạng gì đâu.

Cậu vô lực dựa vào tường, sâu sắc cảm thấy bản thân không có biện pháp.

Đường Đậu Đậu rất khôn lỏi, không nói gì cả. Chen chúc bên cạnh em gái, cố gắng đem chuyện mới vừa rồi không nhận ra Trần Tây Đông gạt đi, xem như không phát sinh.

Trần Tây Đông bị bộ dạng ngốc nghếch của cậu nhóc làm bật cười, làm sao còn nhớ rõ buồn bực. Cúi đầu ở trên mặt Đậu Đậu hôn lại một cái, tỏ vẻ chú cũng xem như không có chuyện gì xảy ra.

Đường Đậu Đậu nhất thời cười toe đến mức mắt híp thành một khe nhỏ.

Đường Thiên đứng ở một bên, mặt không đổi sắc nhìn thấy, thực vô lực, không nói được gì.

Trần Tây Đông đứng lên, đỡ hai đứa nhỏ đứng vững, ôn hòa hỏi: “Đậu Đậu với Quả Quả tối hôm qua mấy giờ đi ngủ vậy?”

Đường Đậu Đậu vì “Lấy công chuộc tội”, vội vàng duỗi đầu ngón tay nói: “Chín, chín giờ!”

Trần Tây Đông cười tủm tỉm quay đầu lại liếc mắt nhìn Đường Thiên. Đường Thiên vô cùng trấn định đáp lại một nụ cười thập phần thân thiện, trong lòng mắng to thằng nhãi con này lão tử nuôi không bay rồi!

Trần Tây Đông xoay lại, khen ngợi: “A…… Đậu Đậu nhỏ như vậy đã biết đếm rồi sao? Thật là một cậu bé thông minh.”

Đường Đậu Đậu hưng phấn không thôi, cặp mắt sáng lấp lánh, “Chú, chú ơi……”

Trần Tây Đông không đùa với nhóc nữa, ôm hai đứa nhỏ xuống giường, nói: “Hai bạn nhỏ biết tự mình đánh răng không? Có muốn chú giúp đỡ không?”

Không đợi hai đứa nhóc con trả lời, Đường Thiên liền một bước nhảy vọt lên, mỗi tay cặp một đứa, nhanh chân chạy đến toilet, “Không cần không cần! Đông thiếu ở bên ngoài ngồi đi, để tôi làm!”

Hai tay Trần Tây Đông quơ phải khoảng không, cười cười. Đút tay vào túi quần chậm rãi đi tới phòng khách bên ngoài, ngồi xuống sô pha. Nghe tiếng nước chảy mạnh trong toilet.

Đường Thiên đích xác mở nước rất lớn. Cậu đặt hai đứa nhỏ đứng vững dưới đất, nương tiếng nước chảy rào rào từ vòi nước, thấp giọng nói: “Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả, muốn cùng chú Trần đi ra ngoài chơi đến thế sao?”

Đường Đậu Đậu hoảng sợ, vội vàng ôm đùi, “Ba!”

Đường Thiên miễn cưỡng nhớ lại chính mình hình như từng có lịch sử đen đáp ứng dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài chơi rồi lại không làm, nhất thời có chút xấu hổ, vỗ vỗ đỉnh đầu con, cười ha ha, “Đừng khẩn trương, đừng khẩn trương, ba tùy tiện hỏi thôi.”

Đường Đậu Đậu híp mắt nhìn cậu, không buông tay. Đường Thiên sờ sờ mũi, xem ra oán giận còn rất sâu đây. Cậu xoay qua tấn công con gái. Đường Thiên nở nụ cười thực hiền lành, thanh âm cũng ôn nhu muốn chết, “Vậy Quả Quả thì sao? Quả Quả cũng muốn cùng chú kia đi ra ngoài chơi sao? Nói thật với ba nha.”

Đường Quả Quả quay đầu nhìn nhìn anh trai, túm góc áo, nhỏ giọng nói: “Con muốn, muốn đi…”

Đường Thiên khóc không ra nước mắt, tính xuất đòn sát thủ —— “Vậy muốn ba hay là muốn chú đây?!”, lại nhìn thấy ánh mắt chờ đợi xen lẫn bất an của hai đứa nhỏ, nhất thời mất khí thế, làm sao hỏi ra được. Không phải chỉ là đi chơi một chuyến thôi sao? Có người miễn phí làm tài xế, miễn phí dẫn đi chơi, rất tốt mà!

Đường Thiên vẻ mặt đau khổ ở trong lòng yên lặng cấp cho mình bậc thang bước xuống, điều chỉnh biểu tình, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, tự mình đánh răng. Không được phun bọt khắp nơi, không được tát nước vào người em. Hôm nay ai không ngoan sẽ không được đi chơi.”

Đường Đậu Đậu hú to một tiếng, hung hăng cọ cọ đầu vào đùi ba. Dùng tốc độ so với dĩ vãng nhanh hơn lại có hiệu suất hơn nhón chân lấy nước, Đường Thiên nặn kem đánh răng cho cậu nhóc. Tiểu tử kia vô cùng nhanh chóng cầm bàn chải đánh răng đặt vào miệng.

Dưới ánh nhìn chăm chú lặng lẽ của Đường Thiên, cậu nhóc xoay chuyển nhãn cầu nhớ lại lời ba dạy: trái chải chải, phải chải chải. Trên chải chải, dưới chải chải. Ngang chải chải, dọc chải chải —— a! Chải xong rồi!

Đường Thiên nhìn con nhà mình chỉ có ngón tay chuyển động trên dưới trái phải, bàn chải đánh răng ở trong miệng lại một chút cũng không đổi hướng. Cậu nghĩ phải dành thời gian giáo dục hai đứa nhỏ một chút về hậu quả nghiêm trọng của việc không chải răng kỹ mới được.

Đường Đậu Đậu lẩm bẩm kêu, phun ra nước đánh răng, lặp lại vài lần, cuối cùng đặt cái ly lại, há miệng “A” một tiếng, ý bảo Đường Thiên kiểm tra.

Đường Thiên yên lặng ấn cái cằm nhỏ của con trai, không có tinh thần xem xét bên trong, khoát tay, “Được rồi.”

Đường Đậu Đậu như được đại xá hoan hô một tiếng, mặt cũng chưa rửa liền xông ra ngoài. Đường Thiên đang nghĩ đến chuyện khác, cũng không chú ý tới.

Đường Đậu Đậu sung sướng vui vẻ chạy vội tới phòng khách chỗ Trần Tây Đông, cũng há miệng để Trần Tây Đông xem. Trần Tây Đông không cần xem cũng có thể đoán được trong toilet đã xảy ra cuộc đối thoại gì. Anh phối hợp cúi đầu xem mấy cái răng nhỏ mới nhú của cậu nhóc, cười nói: “Tự mình đánh răng sao? Đậu Đậu thật là cục cưng ngoan.”

Đường Đậu Đậu cười hì hì xoay vòng bên cạnh sô pha anh ngồi, một bên cao giọng hát “Oh la la”, sinh động vô cùng, khiến cho tâm trạng siêu tốt của Trần Tây Đông lại bay lên thêm một nấc.

Không khí trong toilet thật không vui vẻ như vậy. Đường Thiên bận suy nghĩ, trên mặt cũng không có biểu tình đánh răng cho Tiểu Quả Quả. Đường Quả Quả ở rất nhiều chuyện năng lực học tập cùng năng lực thích ứng cũng không như anh trai, cho nên đến bây giờ phần lớn thời điểm đều là Đường Thiên giúp đánh răng. Đường Thiên lại vô cùng cưng chiều cô bé, từ trước đến nay không cường bách học tập cái gì. Kỳ thật tính cách nội hướng của Đường Quả Quả hiện giờ, trừ bỏ có từ khi sinh ra, còn có một phần nhỏ, chỉ sợ cũng xuất phát từ cách giáo dục của bản thân Đường Thiên.

Đường Thiên tâm thần không yên đánh răng cho con gái, nhẹ nhàng chải, đến khi xong, Đường Đậu Đậu đã chơi vui ngất trời với Trần Tây Đông. Thằng nhãi con ngồi trên đùi Trần Tây Đông, cả hai thập phần trẻ con chơi trò chơi “Cháu muốn chú không cho, chú giơ lên cao, cháu tới đoạt”.

Đường Thiên ngây người nhìn chằm chằm một lúc, cảm thấy con trai nhà mình đúng là có hai tính cách nha, thỉnh thoảng bộ dạng ngốc nghếch chỉ số thông minh tụt xuống âm thật sự làm cậu cũng nhìn không được. Cố tình hai người bên kia còn vui đùa thập phần hào hứng.

“Ba, ba ơi……” Đường Quả Quả lắc lắc tay Đường Thiên, nhỏ giọng thỉnh cầu, “Quả Quả, Quả Quả cũng muốn chơi……”

Đường Thiên buông lỏng tay, thở dài, “Đi đi, đi đi.”

Bé con Đường Quả Quả lập tức chạy tới. Trần Tây Đông nghe thấy động tĩnh, nhìn sang bên kia một chút, Đường Thiên mỉm cười với anh. Trần Tây Đông gật đầu, cũng cười lại, so với cậu càng đẹp mắt hơn.

Đường Thiên quay về phòng ngủ thu thập đồ đạc, trong lòng càng thêm buồn bực. Cmn bộ dạng so với ông đây còn đẹp hơn! Cái mặt này chẳng lẽ có lực hấp dẫn với thỏ con và thằng nhãi con sao!

Làm ba kiêm vú em vạn năm, đồng chí Đường Thiên vô cùng buồn bực, ai oán thu gom đồ đạc. Bình nước, mũ, áo khoác nhỏ, khăn giấy, khăn tay nhỏ……

Đường Thiên tốc độ chậm chạp, hai đứa nhỏ bên ngoài chờ không được. Cả hai thò đầu vào cửa phòng ngủ. Đường Thiên càng thêm buồn bực, không thể nhịn được nữa: “Đường Đậu Đậu Đường Quả Quả các con muốn thúc giục lão ba chết sao?”

Hai tiểu tử kia rụt cổ lại, Đường Đậu Đậu hắc hắc cười hai tiếng, “Không có không có.”

Đường Quả Quả phối hợp anh trai, “Không có không có……”

Trong tầm mắt xuất hiện một thân ảnh cao lớn, Đường Thiên giương mắt nhìn.

Trần Tây Đông cười ôn hòa, “Đường tiên sinh không cần gấp, ngày mai đi sân chơi cũng được. Lam gia nhị thiếu gia tôi có quen biết.”

Đường Thiên lười suy nghĩ “Lam gia nhị thiếu gia tôi có quen biết” cùng “Ngày mai đi sân chơi” có liên quan gì. Cậu nâng mí mắt, kéo ra một nụ cười giả dối rất không phù hợp với nội tâm, “Xong rồi, xong rồi. Đông thiếu mang hai đứa nhỏ ra ngoài chơi một lát, tôi lập tức xong ngay đây.”

Trần Tây Đông vẫn lịch sự nhã nhặn như cũ, “Được.” Nói xong liền kéo hai đứa nhỏ đi ra ngoài.

Hiện tại nói chuyện so với ông đây còn hiệu nghiệm hơn. Đường Thiên tiếp tục buồn bực nghĩ.

Nhưng buồn bực thì buồn bực, vẫn phải ra ngoài đi chơi một chuyến trong thành phố, đồ đạc cũng không bao nhiêu, tốc độ có chậm cũng không cần tốn nhiều thời gian liền chuẩn bị xong.

Đường Thiên mang theo một cái túi nhỏ, bên trong đều là các thứ cần thiết cho trẻ con khi ra ngoài.

Trần Tây Đông cười vươn tay, “Để tôi.”

Đường Thiên không khách sáo liền đưa túi qua, Trần Tây Đông biết phục thiện nhận lấy, xách trên tay. Thoáng kinh ngạc, “Đồ đạc gì vậy? Đói bụng khát nước không phải có thể mua ở bên ngoài sao?” Hơn nữa, anh lái xe tới, không cần tốn kém gì.

Đường Thiên lúc này rốt cục tìm về một chút tự tin, tuy rằng cố không làm ra vẻ đắc ý, nhưng vẫn không nhịn được lộ ra chút hả hê, “Ai nha, trẻ con ra ngoài sao có thể không mang gì chứ. Này tuy nói chỉ ở bản địa chơi một chút, nhưng những thứ phải chuẩn bị cũng không ít, không thể qua loa đâu.”

Cậu bắt đầu nói liên miên cằn nhằn cái gì mà Quả Quả không thích uống nước bên ngoài, nhất định phải là nước trong nhà đun lên đổ vào bình thuỷ. Đậu Đậu tuy rằng có thể ăn, nhưng dạ dày không tốt lắm, phải chuẩn bị thuốc tiêu chảy của trẻ em, còn có thời tiết thay đổi liên tục, cả dự báo thời tiết cũng không thể tin, áo khoác linh tinh cũng nhất định phải mang……

Trần Tây Đông lần đầu thấy cậu nói nhiều như vậy, kinh ngạc nhất thời không biết nên nói gì.

Đường Thiên nói liền một mạch, sau khi dào dạt đắc ý nói xong, mới phát hiện hai đứa nhỏ, tính cả một người lớn, đều cổ quái nhìn cậu. Đương nhiên, ánh mắt của hai đứa nhỏ là cậu tự động quy nạp thành cổ quái.

Đường Thiên lại bị cảm giác thất bại đánh úp, buồn bực cúi đầu, dắt hai đứa nhỏ dẫn đầu đi xuống dưới lầu, “Đi thôi đi thôi.” Lại ở phía trước dùng thanh âm cho rằng Trần Tây Đông không nghe được nói: “Cho dù cảm thấy lão ba lải nhải, cũng không cho phép ở trước mặt người ngoài nói!”

Giờ phút này uy hiếp của Đường Thiên cũng không có tác dụng! Bởi vì bọn họ đã ra khỏi nhà rồi! Phía sau còn đi theo một chú Trần rất thần kỳ!

Hai đứa nhỏ gật gù đắc ý cũng không để ý uy hiếp của ba, tùy tiện vâng vâng dạ dạ đáp lời.

Con tim thủy tinh của Đường Thiên nhất thời vỡ vụn.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: