Đoạt tử 9

2013051522351518fs

Chương 9

Trần Tây Đông vừa đến, đám người Lam Tân đã ở phòng ăn chơi. Trần Tây Đông ngồi xuống bên cạnh Lam Tân, đã có cô gái chủ động dựa vào rót rượu.

Trần Tây Đông đạm cười nghiêng người, tiện cho động tác của đối phương.

Cô gái khuôn mặt tinh xảo, dáng người đầy đặn, là khẩu vị ưa thích của Trần Tây Đông.

Lam Tân rút khỏi người đẹp bên cạnh, nhấp rượu lừ mắt nhìn anh: “Đông tử cậu về sau đều tính đến muộn hả?”

Trần Tây Đông hé miệng để cô gái đút rượu cho mình, cười nói: “Có sao?”

Lam Tân trừng mắt nói “Mẹ nó!”, duỗi tay qua: “Cậu nhìn xem?”

Trần Tây Đông vừa ngâm nước nóng lâu, không khí ở đây cũng khác xa chỗ vừa rồi, thế cho nên khiến anh phản ứng thực có chút chậm.

Anh híp mắt nhìn chiếc đồng hồ thủ công tinh xảo trên tay Lam Tân, nói: “Tám giờ… Hai mươi?”

Lam Tân hết nói, “Là chín giờ hai mươi đó, anh bạn.”

Trần Tây Đông “Ồ” một tiếng, liền nhận lấy ly rượu trong tay cô gái, tự mình uống một hơi.

Lam Tân ở bên cạnh quan sát anh, tên này không biết đang chơi trò gì, mỗi lần lại trễ hơn một tiếng.

Lam Tân đột nhiên ha hả cười hai tiếng, kề sát lại hỏi: “Buổi chiều không bao lâu đã trở về? Làm gì vậy? Trong phòng có nhân tình?”

“Nhân tình?” Trần Tây Đông tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn.

Lam Tân tiếp tục ha ha, “Vậy chứ cậu làm gì? Cả buổi tối rúc trong phòng ngủ?” Hắn ra vẻ giật mình, “Tự mình lấy tay giải quyết?”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, đẩy đầu hắn ra, cười nói: “Lam thiếu gia cậu không làm tác gia thật đáng tiếc. Buổi tối đụng phải một nhà bằng hữu của Từ Thanh!”

Lam Tân kinh ngạc: “Đường gì đó, cái người mang hai đứa con nít hả?”

“Đường Thiên.” Trần Tây Đông gật đầu.

“Đúng đúng, Đường Thiên.” Lam Tân vỗ đầu, “Chính là thằng nhóc lần trước ở trên đường sờ xe của tôi phải không, em gái hay chị gái của nó ấy, giống hệt con chuột con.”

Trần Tây Đông thiếu chút nữa phun hết rượu ra, cô gái dán trên người anh nghe thấy cũng che miệng cười rộ, nói: “Lam thiếu gia nói thật hay nói giỡn vậy, nào có đứa bé nào trong giống chuột con đâu.”

Trần Tây Đông thật vất vả đem ngụm rượu kia nuốt xuống, hồi tưởng lại lời Lam Tân, không biết sao cũng muốn cười. Đường Quả Quả trông thực giống con chuột con. Một hồi ló đầu ra, một hồi lại trốn phía sau người lớn. Thực vô cùng thú vị.

Trần Tây Đông cong khóe miệng, nghĩ đến nhập thần.

Lam Tân lười biếng tựa vào sô pha, cách Trần Tây Đông nói với cô gái kia: “Haizz, đại minh tinh, cô nếu thấy kia nhóc con kia, cũng sẽ cho rằng như vậy đó.”

Cô gái phối hợp cười rộ lên, ánh mắt thường liếc về phía Trần Tây Đông.

Lam Tân theo tầm mắt của cô nhìn qua, lớn tiếng hét: “Đông tử, cậu nói xem?”

“Cái gì?” Trần Tây Đông tùy ý hỏi một câu, nhìn thấy biểu tình như gặp quỷ của Lam Tân, bật người nhớ tới đề tài vừa rồi, cười nói: “Thật cũng có chút giống, nhưng là hình dung cô bé như vậy, Lam thiếu gia cậu thế mà cũng nói được?”

Lam Tân ha ha hai tiếng, “Hai đứa nhóc con. Bất quá thằng nhóc kia cũng khí thế quá nhỉ, nhớ lần trước tôi trêu con bé, thế nào ấy nhỉ, ai u, tôi cũng quên rồi.”

Lam Tân vuốt cằm cười đáng khinh, “Bộ dáng gà mẹ nhỏ kia không phải cùng Trần thiếu gia nhà ta bảy phân tương tự sao. Còn đôi mắt nhỏ kia nữa, lão tử con mẹ nó mém tưởng nhìn thấy cậu hồi nhỏ.”

Lam Tân ha ha ha cười to, vô cùng vui vẻ.

Cô gái bên cạnh nghe thấy hứng thú, mềm mại mở miệng, “Đông thiếu, Lam thiếu nói thật sao? Bạn nhỏ kia rất giống anh sao? Có phải bộ dạng thực đáng yêu không?”

Cánh tay Trần Tây Đông khoát lên sô pha, tùy ý cười, “Nào có khoa trương như vậy, chỉ là tính cách có chút tương tự tôi hồi nhỏ thôi. Hai đứa nhóc đúng là rất đáng yêu. Long phượng thai.”

Ánh mắt cô gái hơi thay đổi, tươi cười cũng mềm mại hơn nhiều, cánh tay chậm rãi đặt lên vai Trần Tây Đông, “Vậy cha mẹ bọn chúng nhất định rất có phúc, một trai một gái có nếp có tẻ, thực hâm mộ nha…”

Lam Tân thấy thế đã sớm chạy. Trần Tây Đông tươi cười chưa biến, cúi đầu đồng ý với cô, “Đích xác thực có phúc.” Rồi không nói gì nữa.

Trần gia tại A thành chỉ có một con trai, vô luận quan hệ hai cha con có cương cỡ nào, tương lai sản nghiệp to lớn như vậy vẫn là để lại cho đứa con trai duy nhất này.

Trần Tây Đông diện mạo tuấn mỹ, tính cách cũng coi như không tồi, đối với tình nhân cũng cơ hồ là có cầu tất ứng, thập phần săn sóc. Là tình nhân rất tốt. Nhưng chu kỳ thời gian thật sự không lâu, sau ôn nhu, là nhanh chóng chấm dứt.

Đến nay Trần Tây Đông 28 tuổi, việc này chưa từng có một lần ngoại lệ. Thậm chí ngay cả đại bộ phận tình nhân quá trình từ bắt đầu đến chấm dứt cũng không khác nhau mấy.

Tuy là như thế, nhưng vẫn không thiếu các cô gái ôm ý tưởng “Có lẽ mình đặc biệt” dán lên, chân chính trở thành con dâu Trần gia.

Trần Tây Đông chưa bao giờ nói nhiều, người ngoài cũng không biết suy nghĩ của anh. Cô gái cùng anh hiện tại diện mạo xuất chúng, là minh tinh điện ảnh nổi tiếng trong giới điện ảnh truyền hình hiện nay. Tiếp xúc với các ông trùm kinh doanh cũng không ít, nhưng lại ít có người diện mạo cùng gia thế đều cực kỳ xuất sắc như Trần Tây Đông, hơn nữa chưa lập gia đình. Tuy rằng tiền đề của việc chưa lập gia đình này là bởi vì đào hoa quá nhiều.

Sau đó nữ minh tinh tâm lý cường hãn, dù sao cũng đã lăn xả trong giới giải trí. Đối với vấn đề Trần Tây Đông này khó khăn không nhỏ, nhưng cô vẫn là có điểm tin tưởng.

Trần Tây Đông nhìn cô cười thực mê người lại ngây thơ, cũng cười, cúi đầu tới gần cô một ít, dịu giọng nói: “Lưu tiểu thư không biết là so với sinh long phượng thai, còn có chuyện có phúc hơn sao?”

Anh thấp giọng cười, thanh âm nghe vào tai Lưu Thi Nhã làm mặt cô chậm rãi đỏ lên, trong nháy mắt xẹt qua tia bối rối. Sau đó lập tức ổn định cảm xúc, trên mặt tuy còn đỏ, nhưng đã khôi phục hình tượng ngọc nữ tao nhã xinh đẹp trên TV. Cô nhẹ nhàng cụp mắt, ôn nhu nhìn Trần Tây Đông, “Đông thiếu nói gì đó? Nhưng thật ra chuyện có phúc hơn là gì vậy?”

Trần Tây Đông không thích mấy trò đoán chữ này, nhưng đêm nay tâm tình anh rất tốt, cười đáp: “Vậy Lưu tiểu thư muốn thử hay không thử đây?”

Trước lúc đến thành phố nhỏ này Lưu Thi Nhã đã nghiên cứu kỹ tính cách sở thích của Trần Tây Đông, phương pháp dục cự còn nghênh thực tại không thể dùng quá nhiều, lúc này tự nhiên hào phóng cười, mân môi, “Vậy nghe Đông thiếu an bài.”

Trần Tây Đông gật đầu ung dung cười, hai người không có động tác nào khác, tựa vào nhau nói chuyện phiếm, chính là đến khi tan cuộc, liền đi đến phòng bên cạnh sớm đã chuẩn bị tốt.

* * *

Ngày hôm sau dậy trễ, Trần Tây Đông bị tiếng đập cửa của Lam Tân xao tỉnh.

Lưu Thi Nhã ở bên cạnh dán vào cánh tay anh đang ngủ say, cô nàng thiên sinh lệ chất, không trang điểm làn da cũng vô cùng đẹp.

Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn còn tiếp tục, có xu thế càng gõ càng hăng. Trần Tây Đông khoác quần áo xuống giường, mở cửa.

Lam Tân tinh thần cực kỳ tốt, tươi cười quỷ dị, “Ai u, đã mười giờ rồi đó!”

Trần Tây Đông không nói gì, “Cho nên?”

Lam Tân híp mắt nhìn vào trong, Trần Tây Đông bình tĩnh, không che lấp.

Lam Tân nhìn không thấy hứng thú, bĩu môi nói: “Minh Duệ mời buổi tối đến nhà anh ta, thầy Từ xuống bếp.”

“Từ Thanh xuống bếp?” Trần Tây Đông cười, “Được.”

Lam Tân đứng ở cửa không chịu đi, lèm bèm nửa ngày, cuối cùng bên trong truyền đến tiếng hỏi mềm mại của Lưu Thi Nhã, lúc này mới bất mãn rời đi.

Lưu Thi Nhã ngáp một cái, cho dù là vừa tỉnh, cô vẫn trông rất ổn. Chẳng qua cặp mắt kia tuy rằng bởi vì ngáp mà mang chút sương mù, nhưng nét thanh minh bên trong lại thế nào cũng không che dấu được.

Trần Tây Đông mỉm cười, nói: “Tỉnh rồi?”

“Ừm.” Lưu Thi Nhã đứng lên, áo ngủ tơ tằm trên người phác thảo cơ thể thập phần gợi cảm của cô.

Trần Tây Đông ôn nhu tiến lên má cô ấn xuống một nụ hôn, “Ngoan, anh đi tắm đây.”

Lưu Thi Nhã đem câu “Có thể cùng nhau tắm” bên miệng nuốt trở vào. Trần Tây Đông đã xoay người cầm áo tắm vào phòng tắm.

* * *

Giữa trưa hai người cùng nhau ăn cơm trưa, buổi chiều người đại diện của Lưu Thi Nhã gọi điện thoại tới, vị này nói nhiều vô kể, nữ minh tinh mới lưu luyến rời đi.

Trần Tây Đông đưa cô đến sân bay, hai người đeo kính râm ở sân bay trình diễn một hồi tiết mục “Ly biệt”.

Sau khi Lưu Thi Nhã rời đi, điện thoại của Lam Tân liền đúng lúc gọi tới.

Trần Tây Đông ra ngoài sân bay chờ. Chưa tới mười phút Lam Tân đã lái chiếc xe thể thao Ferrari đến đây.

Trần Tây Đông mở cửa lên xe, Lam Tân cười: “Mất hồn à.”

“Ừ.” Trần Tây Đông thản nhiên trả lời.

Lam Tân thấy không thú vị, thật không hiểu chuyện gì mới có thể khiến cái vị cường hãn từ nhỏ đến lớn này mặt mày biến sắc.

Hắn hừ một tiếng, hiếm khi không nói dông dài, bật nhạc nhẹ nhàng im lặng lái xe.

Buổi tối hai người đến biệt thự của Lí Minh Duệ và Từ Thanh, bữa tối đã chuẩn bị xong. Còn có ba người Đường Thiên cùng Đường Đậu Đậu, Quả Quả cũng ở đó.

Trần Tây Đông cùng Lam Tân vào cửa, Lam Tân lập tức kêu to, “Yêu, hai tiểu bảo bối này, lại gặp nhau rồi.” Hắn chỉa chỉa vào mình, “Còn nhớ chú là ai không?”

Đối với người chưa từng cho mình ăn ngon, không cùng mình chơi đùa, Đường Đậu Đậu sẽ không nhớ kỹ, đương nhiên, Quả Quả lại càng không thể.

Hai đứa bé mang vẻ mặt mê mang khiến Lam Tân tức giận không thôi, oán hận xoa nhẹ hai cái má bánh bao thịt của Đường Đậu Đậu, “Thằng nhóc xấu xa!”

Đường Đậu Đậu lập tức phản kích: “Chú xấu xa!”

Đường Quả Quả ở sau anh trai yếu ớt trợ uy: “Chú xấu xa…”

Lam Tân thất bại, làm mặt quỷ với hai đứa, đến sô pha ngồi.

Trần Tây Đông một mực ở bên cạnh nhìn, lúc này Lam Tân đi rồi, anh mới lộ ra. Cười chào hỏi với hai nhóc, “Đậu Đậu, Quả Quả, chào buổi tối.”

Đường Quả Quả khó được nhanh hơn anh trai, thanh âm tuy nhỏ lại hàm chứa vui sướng, “Chào, chào chú!”

Trần Tây Đông cười to, tiến lên ôm lấy cô bé, ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn hôn một cái, “Quả Quả thực ngoan.”

Đường Quả Quả lập tức xấu hổ đem mặt chôn vào cổ anh.

Lí Minh Duệ cùng Lam Tân cười không ngừng, Lí Minh Duệ nói: “Đông thiếu vẫn là nhanh kết hôn đi, nhân duyên với trẻ con thật tốt mà.”

Lam Tân lập tức phản bác: “Gì chứ! Cậu ta không phải là cái gì mà có duyên với trẻ con! Lần trước đút sữa cho cháu họ tôi, thiếu chút nữa làm nó sặc chết. Hừ, Đông Tử là sát thủ con nít nhà chúng ta đó. Ha ha ha ha.”

Trần Tây Đông biểu tình bất đắc dĩ, ôm Đường Quả Quả đến sô pha ngồi. Đường Đậu Đậu bắt lấy trọng điểm, vui vẻ chạy đến hỏi: “Chú là sát thủ sao? Đậu Đậu cũng muốn làm sát thủ!”

Lam Tân cùng Lí Minh Duệ cười ha ha, Trần Tây Đông cũng cười, buông Quả Quả xuống, nhéo chóp mũi nhỏ của Đường Đậu Đậu, “Đúng vậy, chú là sát thủ, Đậu Đậu nên cẩn thận nha.”

Đường Đậu Đậu làm sao hiểu mấy chyện này, rầm rì lấy tay chụp tay anh. Trần Tây Đông lại như có thú vui mới, nhanh chóng né tránh, vỗ đầu nhóc, Đường Đậu Đậu lại phẫn nộ bắt đỉnh đầu, Trần Tây Đông lại buông ra, chọc bụng nhỏ của cậu nhóc, Đường Đậu Đậu phùng má bắt tùm lum.

Lam Tân và Lí Minh Duệ ở bên cạnh quả thực cười không ngừng được, Lam Tân có chút ngoài dự tính, cười to nói: “Hai đứa con này của bạn thầy Từ thật sự là chơi vui a, ha ha ha.”

Lí Minh Duệ đồng ý: “Đậu Đậu và Quả Quả từ nhỏ cũng rất đáng yêu.”

“Ha ha.” Lam Tân cũng nhào qua chơi với Đậu Đậu. Hai người lớn đem nhãi con Đường Đậu Đậu vô cùng dạn dĩ đùa xoay quanh. Đường Quả Quả ở bên cạnh nhìn thấy anh trai bị đùa giỡn, cũng khanh khách cười theo, còn thỉnh thoảng vỗ tay.

Khi Đường Thiên và Từ Thanh bưng chén đĩa đi ra, mấy người bên ngoài đã đem Đường Đậu Đậu đùa đến dẩu cao cái miệng nhỏ nhắn. Nghĩ đến chuyện lần trước, Đường Thiên nhỏ giọng hỏi Từ Thanh: “Vị Đông thiếu này rất thích trẻ con sao?”

Từ Thanh suy nghĩ một chút, nghi hoặc: “Không có đi, thật chưa từng thấy anh ta chơi đùa với trẻ con.”

Đường Thiên “Ừm” một tiếng, cũng không nghĩ nhiều. Ngược lại Từ Thanh nhìn mấy người bên ngoài, cười nói: “Lại nói, hai đứa con nhà cậu cũng rất thích chơi với anh ta, Quả Quả hình như còn sáng sủa hơn một ít đó.”

Đường Thiên kinh ngạc “A”  một tiếng, ló ra xem, quả nhiên nhìn thấy Đường Quả Quả vỗ tay cười khanh khách, khuôn mặt giống Đường Đậu Đậu như đúc, khó được xuất hiện biểu tình đồng dạng.

Đường Thiên cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, không khỏi nhìn nhiều thêm một chốc. Cuối cùng cho ra kết luận: vị Đông thiếu A thành này già trẻ đều ăn a!

Cơm tối Từ Thanh đặc biệt làm những món ăn đặc sắc của Thành phố G, Trần Tây Đông khẩu vị thiên về các món cay. Lam Tân, Lí Minh Duệ và cả Từ Thanh cơ bản không kén ăn, còn lại ba người Đường gia, hai người khẩu vị đạm, một người khẩu vị giống Trần Tây Đông, bữa cơm này kỳ thật làm rất tốt.

 

<<Chương 8

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: