Đoạt tử 15

df78f35ejw1ehm41j9641j20ci0ciq4e

Chương 15

Ngày ấy sau khi cùng Hàn Hinh gặp mặt, hai người cũng không gặp nhau nữa. Nếu không phải sau đó Lam Tân lại cằn nhằn, Trần Tây Đông suýt nữa đã quên khoảng thời gian trước còn cùng Hàn gia tam tiểu thư xem mắt.

Ngày ấy qua đi, mẹ Trần tối đó liền gọi điện thoại tới hỏi tình huống. Trần Tây Đông phong lưu nhiều năm, buổi xem mắt này thật là lần đầu, cảm giác cũng thật là không có, vì vậy thành thật trả lời mẹ Trần. Mẹ Trần ở bên kia điện thoại có chút thất vọng, nhưng cũng không nói thêm gì. Mà Trần Tây Đông đêm đó sau khi về nhà, đột nhiên suy nghĩ một chút, cảm thấy mình đáp ứng cha mẹ cùng Hàn Hinh gặp mặt, đại khái cũng chỉ là nhất thời phát sốt. Từ thành phố G trở về cũng đã hơn nửa tháng, anh chưa bao giờ tiếp xúc với trẻ con lâu như vậy. Cũng chưa bao giờ biết ở chung với trẻ con lại thú vị đến thế, cứ thế làm anh sau khi trở về thành phố A, mẹ Trần nhắc tới kết hôn ôm cháu, anh thế nhưng lại không nghĩ nhiều liền đáp ứng. Hiện tại nghĩ đến, sợ là có liên quan với hai đứa nhỏ ở thành phố G kia.

Trần Tây Đông nhớ lại bộ dạng ngốc nghếch của Đậu Đậu Quả Quả, không tự giác liền bật cười. Hai đứa nhỏ đáng yêu như vậy, cha bọn chúng thực là có phúc.

Chuyện xem mắt cứ như vậy qua đi, ý tưởng nhất thời kia của Trần Tây Đông chìm xuống, anh liền khôi phục tác phong làm việc dĩ vãng. Mẹ Trần tuy lo lắng, nhưng cũng không có cách nào.

Chất lượng cuộc sống của Trần Tây Đông cực cao, anh không phải là người để bản thân phải chịu thiệt thòi. Tương lai Trần gia là anh kế thừa, điểm ấy Trần Tây Đông rất rõ ràng, nhưng cũng chưa bao giờ sắp xếp công việc chiếm toàn bộ thời gian của mình. Cho nên, khi Lam Tân gọi điện thoại tới rủ anh đi dự một buổi tiệc rượu ra mắt bộ phim điện ảnh trong giới giải trí, anh liền thay quần áo vui vẻ đi.

Trần Tây Đông nghĩ, có lẽ anh vẫn thích hợp với cuộc sống thế này hơn. Vài ngày thú vị ở chung với hai bạn nhỏ ở thành phố G kia, đại khái chỉ là một ảo ảnh, sẽ không lâu dài, cũng không thể tồn tại.

Nhưng ngày hôm sau khi anh vừa rời khỏi tiệc rượu, lại ở trên đường nhìn thấy hai đứa nhỏ làm anh đột nhiên bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con kia.

Đường Đậu Đậu và Đường Quả Quả đang bị Đường Thiên nắm mỗi tay một đứa, đang đi dạo trên đường, bỗng nhiên ba cha con đồng thời dừng bước, cực có ăn ý từ cửa kính bên ngoài nhìn vào trong. Từ góc nhìn của Trần Tây Đông, chỉ thấy được sườn mặt ba người này thần thái cực kỳ tương tự. Đường Đậu Đậu hoạt bát, Đường Quả Quả nội hướng, mà Đường Thiên xác thực như là trung hoà tất cả tính cách ưu khuyết điểm của cả hai, thuộc loại trung gian. Trần Tây Đông ở cùng bọn họ một thời gian ngắn, nhìn ra được bề ngoài hai đứa nhỏ này kỳ thật cũng không giống cha bọn chúng nhiều lắm. Mà giờ phút này, hai nhỏ một lớn, không biết thấy cái gì trong tủ kính, sườn mặt xem ra đều là hơi há miệng, ngay cả độ cong thắt lưng tựa hồ cũng giống nhau như đúc.

Trần Tây Đông nở nụ cười, cơn đau đầu vì say rượu cũng vì hình ảnh này mà tựa như giảm bớt đi rất nhiều.

Trần Tây Đông đã hơn một lần nghĩ đến, mình mỗi khi gặp hai đứa nhỏ này, tâm tình xấu thế nào tựa hồ cũng có thể thần kỳ biến hóa.

Trần Tây Đông mặt ngoài ôn hòa, bên trong lại che dấu tính cách cực kỳ tự tin cùng bá đạo. Cho nên anh rất hiếm khi cố kỵ, theo cảm giác liền xuống xe, tươi cười đi đến phía sau một nhà ba người này.

Lúc này mới nhìn thấy ba người xem chính là cảnh đầu bếp trực tiếp làm bánh ngọt sau tấm thủy tinh trong suốt.

Trần Tây Đông ngẩng đầu nhìn, tiệm bánh này tên “Tâm tình”, là một tiệm tương đối đặc biệt trên đường này. Khách hàng có thể dựa theo tâm tình hôm đó tùy ý gọi bánh ngọt bên trong, nếu không gấp, có thể ngồi ở sau quầy bar xem toàn bộ quá trình thợ làm bánh làm bánh. Còn nếu không, có thể trực tiếp lựa chọn vài loại bánh ngọt tâm tình đã làm hôm đó. Thập phần thú vị. Mà hầu hết khách hàng đều lựa chọn ngồi ở sau quầy bar xem, chờ sau khi bánh ngọt làm xong, lúc tiến vào mặt ủ mày chau, hoặc là uể oải khổ sở, đều biến thành mỉm cười nhàn nhạt. Cụ thể là vì sao, không ai nghiên cứu kỹ, nhưng thật ra ông chủ, cũng là thợ làm bánh, trong lúc vô ý trả lời một vị khách, “Làm bánh ngọt vốn là một loại hưởng thụ. Món ăn đẹp như vậy, nhìn thấy nó từng chút thành hình, làm sao còn có thể nhớ rõ chuyện khổ sở đây.”

Đường Thiên không thích ăn, nhưng cũng bị phương thức tiêu thụ độc đáo này hấp dẫn. Còn hai đứa nhỏ là bị mỹ thực hấp dẫn, Đường Quả Quả rụt rè chút, dán đùi ba do dự nhìn. Mà Đường Đậu Đậu đã tới mức mắt Trần Tây Đông có thể nhìn thấy được, khóe miệng treo một bãi nước miếng nho nhỏ. Khuôn mặt nhỏ nhắn nộn thịt dính sát vào cửa sổ thủy tinh tiệm người ta, mặt áp thành cái bánh bao dẹt dẹt.

Trần Tây Đông nhịn cười hướng vào bên trong xem, ông chủ trừ bỏ nụ cười nhàn nhạt trước mặt khách hàng, rất ít khi có biểu tình khác, đã bị hai đứa nhỏ ở ngoài cửa sổ nhìn mình chăm chú hơn mười phút, làm cho biểu tình thoáng có chút không được tự nhiên.

Trần Tây Đông nhịn lại nhẫn, cuối cùng chậm rãi đi đến phía sau hai đứa nhỏ, cúi người, hàm chứa ý cười kêu: “Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả.”

“A a!” Đường Đậu Đậu thình lình thét chói tai, tính cả Đường Thiên bên cạnh cùng Đường Quả Quả cũng giật nảy mình. Ba người hoảng hốt quay lại, động tác lại là nhất trí kinh người. Khóe miệng Trần Tây Đông cười đến không thể khép lại, mắt thấy Đường Đậu Đậu lại có xu thế thét chói tai, vội vàng vẫy tay, thoáng thấp thanh âm hỏi: “Ừ… Hai tiểu bảo bối ở đây làm gì vậy?”

Đường Đậu Đậu vội vàng lên tiếng: “Oh ohh! Xem hoa hoa! Xem hoa hoa!”

Trần Tây Đông đem tầm mắt chuyển sang Đường Quả Quả, Đường Quả Quả ngượng ngùng liếc mắt nhìn anh một cái, trước kêu: “Chú Trần…”

Trần Tây Đông vẫn là như mấy lần trước, bị hai chữ mềm mại của tiểu nha đầu này đánh trúng trái tim, trong lòng không hiểu sao dịu xuống. Anh sờ sờ mái tóc mềm mại của bé con, cười nói: “Ừ, Quả Quả vẫn ngoan như vậy nhỉ.”

Nói tới đây, anh quay sang một chút. Xem Đường Đậu Đậu.

Đường Đậu Đậu còn nhỏ, nhưng trực giác có khi lại vô cùng chuẩn xác. Cậu nhóc nuốt nuốt nước miếng, cực không tình nguyện nói: “Cháu chào chú Trần…”

Trần Tây Đông vừa lòng, cũng sờ sờ đầu cậu nhóc, “Đậu Đậu ngoan.”

Đường Thiên bị ngó lơ ở một bên vài phút, nhìn người đàn ông mà bản thân cho rằng mình và anh ta cũng không quen thuộc lắm, ngồi xổm trên mặt đất cùng hai đứa con nhà mình nói cười, trong lòng cực kỳ nghi hoặc nha.

May mà tư duy Trần Tây Đông cũng không loạn nhảy lên quá lâu, hỏi chuyện hai đứa nhỏ xong liền đứng lên, cười nói: “Lại gặp mặt, Đường tiên sinh. Đậu Đậu và Quả Quả vẫn đáng yêu như vậy nhỉ.”

Đường Thiên ha ha cười hai tiếng, đáp: “Đúng vậy, bất quá vẫn rất nghịch ngợm.”

Trần Tây Đông cong khóe miệng cười, “Con nít nghịch ngợm một chút cũng là bình thường, rất ngoan có khi ngược lại không tốt.”

Đường Thiên có chút không hiểu, đành phải nói: “A… Có lẽ là vậy.”

Đậu Đậu và Quả Quả đã quay đầu lại úp sấp lên cửa kính. Đường Thiên quay lại xem hai đứa con nhà mình, lúc này mới xoay người nhìn anh, ánh mắt mang ý tứ nghi vấn rõ ràng.

Trần Tây Đông cũng không cảm thấy hành vi của mình kỳ quái, anh thật sự thích hai đứa bé này.

“Nhà Đường tiên sinh không phải ở G thị sao? Sao lại đến đây vậy?”

Đường Thiên cười hai tiếng, nói: “Bạn bè tụ tập, trở về nhìn xem.”

Trần Tây Đông ngoài ý muốn: “Đường tiên sinh trước kia ở đây à?”

Nụ cười của Đường Thiên ngưng một chút, rất nhanh khôi phục, “Đúng vậy, ở đây học đại học.”

Trần Tây Đông “À” một tiếng, cười, “Lúc này thời tiết ở A thị rất tốt, lá phong ở núi Hải Đài cũng vừa lúc rộ, Đường tiên sinh nếu có thời gian có thể mang hai con đi xem, vô cùng hùng vĩ.”

Đường Thiên nhiều năm không quay về, những lần trở về tụ hội trong dĩ vãng cũng chỉ vội vàng hai ngày, lần này đi cùng Từ Thanh về đây, đích xác cũng muốn tham quan nhiều nơi. Lúc này nụ cười chân thành hơn rất nhiều: “Thật tốt quá, tôi còn đang nghĩ xem dẫn bọn chúng đi đâu chơi đây, ha ha.”

Trần Tây Đông mỉm cười ôn hòa, “Còn có hồ Dao Nguyệt ở thành Tây, lúc này là thời điểm hoa lăng xuyên nở rực rỡ nhất. Sân trò chơi Đông Đan, Lam gia vừa mới đầu tư năm nay, làm theo sở thích của đứa cháu nhỏ của Lam Tân, ưm… Tôi nghĩ Đậu Đậu và Quả Quả hẳn là cũng rất thích đó. A… Còn có……”

Ánh mắt Đường Thiên đã không chỉ dùng kinh ngạc để hình dung, cậu cổ quái trừng mắt nhìn Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông tùy ý lướt mắt qua hai đứa nhỏ đang quay đầu lại nhìn anh, thanh âm thế nào cũng không che được ý cười, “Tôi còn muốn đề cử cho các người mấy quán ăn vặt. Đường tiên sinh, khó được đến bên này một chuyến, nên chơi thật vui vẻ. Mỹ thực ở A thành phần lớn giấu trong mấy con hẻm nhỏ, cũng không phải mấy chỗ tuyên truyền trên TV đâu.”

Trần Tây Đông thản nhiên cười, “Dồi ở An Long tự, bánh nướng ở thành Tây, còn có công viên ở thành Nam, phô mai cung đình ở đó thập phần mỹ vị. Đúng rồi… Tôi nhớ rõ hai bạn nhỏ rất thích ăn ngọt ha? Phải không?”

Anh cười rất tự nhiên, Đường Thiên đoán không ra ý đồ của anh, chỉ đành gật gật nói: “Đúng vậy…”

Đường Đậu Đậu không biết khi nào chạy tới bên chân anh, ôm đùi anh dùng sức chớp chớp mắt, “Chú, chú ơi…… Hắc hắc, hắc hắc…”

Đường Quả Quả cũng theo anh trai đi qua, tránh ở phía sau Đậu Đậu, thỏ thẻ kêu: “Chú Trần……” Đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh.

Đường Thiên che mặt không dám nhìn thẳng. Trần Tây Đông cúi người sờ hai má hai đứa nhỏ, nói: “A, thực ngại quá, nhất thời không chú ý, nói nhiều quá, đã chậm trễ thời gian của Đường tiên sinh.”

Đường Thiên thực không biết nên tỏ ra loại biểu tình nào, “Không đâu…”

Trần Tây Đông cười, cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, nói: “Đậu Đậu Quả Quả có muốn đi mấy nơi chú vừa nói không? Muốn ăn phô mai không?”

Hai đứa bé gật đầu cực kỳ nhất trí, “Muốn muốn muốn!”

Trần Tây Đông đứng thẳng dậy, “A… Nếu ba các cháu biết đường, là có thể mang Đậu Đậu Quả Quả đi rồi. Sân trò chơi có rất nhiều bạn nhỏ đó.”

Đường Đậu Đậu thảm thương nhìn anh, “Chú Trần……” Lại quay đầu lại nhìn Đường Thiên, “Ba……”

Trần Tây Đông cũng chớp mắt cười nhìn cậu. Đường Thiên trong nháy mắt đột nhiên có cảm giác tóc gáy dựng thẳng lên, làm cậu lập tức có chút luống cuống, nói lắp: “Tôi……”

“Ừm…… Xem ra Đường tiên sinh thật sự không biết đường nhỉ.” Trần Tây Đông cười, nói: “Nếu Đường tiên sinh không ngại, tôi có thể mang hai bạn nhỏ đi chơi. Đường tiên sinh khó được đến đây một lần, tôi nghĩ nhất định là không muốn làm hai đứa bé thất vọng, phải không?”

Đường Thiên vô cùng kinh ngạc, càng nhiều hơn chính là nghi hoặc khó hiểu. Cậu há miệng, “Cái kia……”

“Cứ quyết định vậy đi, Đậu Đậu Quả Quả, ngày mai gặp nhé.” Trần Tây Đông mỉm cười đeo kính râm, phất tay với hai đứa trẻ, quay sang Đường Thiên đang dại ra, tươi cười ôn hòa, “Đường tiên sinh, ngày mai gặp.”

Đường Thiên ngốc ngốc gật đầu, “Ngày mai gặp……” Nói xong câu này thật muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, mi tâm nhăn lại lại có vài phần tương tự với Tiểu Đậu Đậu khi nhóc nhíu mày nhăn mặt.

Ý cười trên mặt Trần Tây Đông lớn hơn nữa, xoay người lên xe, đạp chân ga, xe chạy đi. Lưu lại thằng nhãi con thần tình hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng, thêm một cô bé đầu óc theo không kịp tiết tấu, và một người cha trẻ tuổi vì nói quá nhanh mà hối hận không thôi.

* * *

Tâm tình Trần Tây Đông vô cùng tốt thẳng tới khi Lam Tân gọi điện thoại tới, anh vừa cởi áo khoác vừa đi vào phòng, trở lại căn nhà của mình ở trung tâm thành phố, tâm tình của anh dường như dịu lại.

“Chiều mai có rảnh không? Lưu tổng mời chúng ta đi Lam Nguyệt.”

Tâm trạng Trần Tây Đông theo những lời này lại không hiểu sao vui lên, giọng anh mang theo tiếng cười: “Không đi, không rảnh.”

Lam Tân có chút kinh ngạc, “Ai nha, lại phải đi xem mắt hả?”

Trần Tây Đông ngã lên sô pha, ít lời nhiều ý: “Không phải.”

Lam Tân nghi hoặc: “Vậy thì là làm gì? Không đúng, Đông Tử, tôi phát hiện cậu gần đây thay đổi, trở thành tôi cũng không quen cậu.”

Trần Tây Đông nới rộng cổ áo một chút, biết đối phương này lại là sắp nhập vai, thản nhiên nói: “Không cần giả bộ, nói trọng điểm.”

Lam Tân hừ to một tiếng, “Tên tiểu tử thối nhà cậu! Ông trước kia sao lại không phát hiện cậu khó mời như vậy? Cmn trước khi tới G thị đánh rắm cũng không có! Ông già nhà cậu vẫn còn khỏe mạnh chán, cậu mẹ nó lại mặc kệ tổng bộ, cả ngày so với cha cậu còn bận hơn a!”

Lam Tân nuốt nước miếng tiếp tục lên án: “Má ơi trở về bên này không phải xem mắt thì là muốn có con. Thật vất vả lãng tử quay đầu, mau biến về đây cho ông! Đầu óc cậu bị đụng ở chỗ nào phải không? Chuyện gì vậy? Cậu xảy ra chuyện gì hả! Hừ!”

Trần Tây Đông rót ly nước uống, Lam Tân thậm chí có thể nghe được tiếng uống nước bên kia điện thoại, nhất thời tức giận hận không thể xuyên qua điện thoại bóp chết anh!

Thẳng đến khi Trần Tây Đông uống hết nửa ly nước, mới chậm rãi mở miệng, “Hai đứa bé kia đến đây.”

“Ai?” Lam Tân nhanh chóng hỏi lại. Bên kia không có tiếng trả lời, hắn giật mình nhớ ra, kêu to: “Gì! Cậu bắt cóc hai đứa nó đến đây?”

Trần Tây Đông bị hắn làm ầm ĩ đến đau đầu, thấp giọng nói: “Lam Tân chỉ số thông minh của cậu có phải cũng ở lại G thị rồi hay không?”

Lam Tân ha ha cười hai tiếng, bất mãn nói: “Tôi đây không phải là kinh ngạc sao, lại nói, người ta không phải ở G thị à? Đột nhiên kêu ở A thị, không phải cậu bắt cóc tôi còn có thể nghĩ thế nào đây.”

Lam Tân còn cảm thấy mình thực vô tội, không phải sao. Đường Thiên người ta một nhà ba người ở G thị, theo lời Từ Thanh, điều kiện gia đình cũng không tệ lắm, tiểu khu đang ở còn rất sa hoa. G thị cùng A thị cách nhau hơn một giờ bay, mấy người này đột nhiên chạy tới đây? Cũng không phải là Trần Tây Đông bắt cóc sao? Lam Tân đã sớm nhìn ra thằng bạn tốt của mình thích hai cái bánh bao thịt bộ dạng giống nhau như đúc đó vô cùng. Về phần vì sao lại thích như vậy, Lam Tân tự nhận là thập phần thông minh cảm thấy, Trần Tây Đông nhất định là vì hồi nhỏ ức hiếp mình quá nhiều, nhìn thấy Đường Đậu Đậu cùng Trần Tây Đông diện mạo có vài phần tương tự hay bắt nạt em gái Đường Quả Quả non nớt giống mình (?), do đó sinh ra cảm giác tội lỗi, tiện đà bù lại…

Lam Tân còn đang bổ não, bên kia Trần Tây Đông nhàn nhạt hỏi: “Mơ xong chưa?”

Đang bổ não bị người ta nhìn thấu, Lam Tân không thấy xấu hổ chút nào, chân thành đề nghị: “Nếu người ta đã đến đây, tôi cũng là chủ nhà, cùng đi chơi đi?”

Trần Tây Đông không chút lưu tình cự tuyệt, “Không được.”

Lam Tân rú lên, “Cậu đồ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa! Có con liền quên anh em! Cmn…”

“Cạch” một tiếng, người bên kia dứt khoát cúp điện thoại, Lam Tân mắng chửi thô tục không được, nghẹn một bụng buồn bực, tức giận gọi điện thoại kêu đám hồ bằng cẩu hữu đi chơi cho hả giận.

Mà Trần Tây Đông cúp điện thoại liền cảm thấy thế giới thanh tịnh đi rất nhiều. Anh đột nhiên nhớ tới câu điên ngôn loạn ngữ Lam Tân nói kia —— “Đem hai đứa nó bắt cóc đến đây?”

Trần Tây Đông xoay xoay cái ly, thế nhưng lại cảm thấy ý tưởng này cũng không tệ lắm. Lúc rời đi chỉ có chút không muốn, về A thị trở lại cuộc sống dĩ vãng, cũng không thấy không ổn. Thẳng đến khi gặp lại hai đứa nhỏ này, Trần Tây Đông mới hiểu được, bản thân sợ là thật sự thích bọn chúng, loại thích này thế nhưng khiến anh xuất ra thủ đoạn vòng vo ngày thường đối xử với đối thủ trên thương trường, ung dung thản nhiên đem kế hoạch du ngoạn của một nhà ba người bọn họ mấy ngày nay nắm giữ trong tay.

Chỉ có bản thân Trần Tây Đông mới biết, đối với những gì trực giác anh có thiện cảm, anh chưa từng ôn nhu dễ bàn như bề ngoài.

Trần Tây Đông lấy điện thoại, vừa cùng trợ lý nói xong hành trình ngày mai, vừa an bài tốt chỗ đi chơi cùng nhà hàng. Sau khi cúp điện thoại anh nghĩ, không biết khi trao đổi một chút với Đường Thiên về việc làm cha nuôi của hai đứa nhỏ, có thể bị cho rằng bệnh thần kinh hay không đây.

 

__________________________

Bánh nướng

Bánh nướng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phô mai cung đình

Phô mai cung đình

Bài trước
Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. @.@ ah thật bá đạo. chưa biết là con mình đã định “bắt cóc” con ng ta luôn kìa…mai mốt biết là con mình ko biết tn nữa =.=

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: