Đoạt tử 14

11442110367b7a4544l

Chương 14

Nói là xem mắt, thế nhưng Trần Tây Đông ngủ một giấc, ngày hôm sau liền quên ngay chuyện này. Thẳng đến gần một tuần không về nhà, mẹ Trần gọi điện thoại tới, anh lúc này mới nhớ tới mình đồng ý làm gì.

Kỳ thật ngày đó nói với Lam Tân là nửa thật nửa giả. Anh đích xác cảm thấy kết hôn sanh con cũng không tồi, nhưng cũng chỉ là giới hạn trong “Cũng không tồi” mà thôi.

Hẹn xong cuối tuần này gặp mặt, Trần Tây Đông không nghĩ nhiều, buổi tối sau khi tan tầm đi quán bar, uống rượu đơn thuần.

Hôm sau Trần Tây Đông năm giờ lái xe tới, địa điểm là một nhà hàng sa hoa thập phần nổi danh ở A thành. Thời gian hẹn gặp là sáu giờ, lúc Trần Tây Đông đến còn cách giờ hẹn mười phút. Vô luận thích hay không, anh đều rất lịch thiệp.

Khi đồng hồ nhà hàng chỉ hướng sáu giờ, Hàn gia tam tiểu thư đã đứng cạnh chỗ ngồi đối diện anh.

Trần Tây Đông đứng lên giúp cô kéo ghế, cười nói, “Hàn tiểu thư, mời ngồi.”

Hàn Hinh dung mạo xinh đẹp, dáng người cao gầy, không biết có phải do liên quan đến công vệc trong thương giới hay không, cả người đều mang khí tức cường hãn bá đạo mà các cô gái bình thường không có. Khá bắt mắt.

“Cám ơn.” Hàn Hinh tao nhã cười.

Trần Tây Đông đưa thực đơn qua, cười nói: “Không biết Hàn tiểu thư khẩu vị gì, mời.”

Hàn Hinh tùy ý vén lọn tóc quăn lên tai, mắt cong cong, cười nói: “Đông thiếu khách khí quá, tôi giảm béo, tùy tiện chọn một chút là được.”

Trần Tây Đông cũng không miễn cưỡng, mở thực đơn chọn mấy món ăn ít calo không ảnh hưởng đến dáng người phụ nữ, hai người tựa như bạn bè bình thường hàn huyên với nhau.

Trần Tây Đông thay cô rót rượu, hỏi: “Hàn tiểu thư ở nước ngoài học ngành gì?”

Hàn Hinh cong khóe miệng, “Quản trị kinh doanh.”

Trần Tây Đông lộ ra biểu tình kinh ngạc, mỉm cười thập phần ôn hòa: “Thật ra so với khí chất của cô có chút không hợp đó.”

Hàn Hinh có chút hứng thú, cười, “Không hợp thế nào?”

Trần Tây Đông cũng nhấp một ngụm rượu, “Phụ nữ khí chất như vậy, không phải nên là đại minh tinh trên TV sao.”

“Ha ha ha.” Hàn Hinh che miệng cười, lắc lắc đầu, “Khó trách bên ngoài đều truyền Trần gia đại thiếu gia anh tuấn phong lưu, mở miệng tùy ý nói đều là lời tâm tình.”

Cô sờ sờ mặt mình, “Tôi thật có chút nhận không nổi đâu. Ha ha.”

Hàn Hinh trực tiếp như vậy làm cho Trần Tây Đông thật sự có chút kinh ngạc. Hàn gia gia đại nghiệp đại, ngành sản xuất liên quan rất nhiều, mà vị tam tiểu thư Hàn gia được mọi người phủng trong lòng bàn tay này tính cách vậy mà lại thực thẳng thắn.

Trần Tây Đông thoáng thu hồi tâm tính tùy ý, cười khích lệ: “Tính cách Hàn tiểu thư thực đáng yêu, thật làm tôi có chút nhận không nổi. Ha ha.”

Mặt Hàn Hinh đột nhiên tiến về phía trước mấy centimet, nói: “Thật vậy chăng? Đông thiếu cũng có lúc nhận không nổi sao?”

Trần Tây Đông thản nhiên cười, “Chẳng lẽ Hàn tiểu thư cảm thấy tôi là người mặt lạnh tâm lạnh sao? Huống chi lại ở trước mặt mỹ nhân xuất sắc thế này.”

Trần Tây Đông mặt ngoài nho nhã, ổn trọng. Nhưng cũng đích xác để Hàn Hinh nói đúng một câu —— tùy ý nói ra đều là tình ý.

Hàn Hinh không thể không thừa nhận, người đàn ông này thật sự rất có mị lực. Cô là người coi trọng cảm giác, từ lúc vào cửa đến giờ đã hơn mười phút, tâm tình cô vô cùng vui vẻ.

Hàn Hinh cũng khen anh: “Đông thiếu quả nhiên ôn nhu như lời đồn, là phụ nữ hẳn đều sẽ rơi vào đó.”

Trần Tây Đông vẫn thản nhiên, độ cung trên khóe môi cũng chưa từng biến hóa, cười: “Hàn tiểu thư đừng giễu cợt nữa, mới vừa rồi là tôi thất lễ, đến, tôi xin lỗi?”

Anh nâng ly lên, ngẩng đầu uống cạn, khi nhìn sang đối diện, trong mắt vẫn là ôn nhu, “Thật có lỗi thật có lỗi.”

Hàn Hinh cười ha ha, một bên nói: “Đông thiếu hóa ra là người thú vị như vậy.” Một bên cũng nâng ly lên, so với anh tốc độ nhanh hơn đem ly rượu vang uống cạn, “Ừm, tôi vừa rồi cũng thất lễ, xin lỗi. Lần này chúng ta xí xóa, OK.”

Uống hết ly rượu vang, trên mặt Hàn Hinh hiện lên màu hồng nhàn nhạt, cũng không quá rõ ràng, lại khiến khuôn mặt cô tăng thêm một tầng quyến rũ.

“Đông thiếu, có thể ăn cơm chưa? Tôi sắp chết đói rồi đây.” Hàn Hinh nâng cằm cười nói.

Trần Tây Đông bật cười, “Hàn tiểu thư, mời.”

Hàn Hinh mỉm cười cầm dao nĩa, tao nhã thong dong cùng ăn, đại khái thật sự là giảm béo, tuy nói là đói bụng, lại ăn rất ít, thập phần thong thả.

Hai người dùng cơm, tùy ý trò chuyện, ngẫu nhiên nâng ly uống chút rượu, không khí thế nhưng thật sự rất tốt.

* * *

Trần Tây Đông xem mắt xong, Lam Tân liền chạy tới hỏi cảm giác thế nào.

Trần Tây Đông chống một tay trên bàn, đạm cười nói: “Không có cảm giác gì.”

Lam Tân kỳ quái kêu, “Sao lại không có cảm giác gì? Ôi ôi, Đông Tử, đây chính là lần đầu tiên cậu chính thức nghiêm túc nói chuyện yêu đương nha! Tôi thân là bạn tốt của cậu, sao có thể không quan tâm chứ!”

Lam Tân cay đắng, “Mà cậu đã vậy còn quá lạnh lùng, ngay cả quan hệ với tôi cũng xem như rác rưởi mà vứt bỏ! Ô!”

Trần Tây Đông bị hắn làm cho một thân nổi da gà, bất đắc dĩ thỏa hiệp, “Thật sự không có cảm giác gì.” Thấy Lam Tân không tin, biểu tình giống như sắp tung ra một quả lựu đạn nữa, lại nói: “Đại khái giống như bạn bè bình thường.”

Lam Tân thực không tin, “Bạn bè bình thường? Đông Tử cậu giỡn với tôi hả? Cậu là đi xem mắt, không phải đi bàn hợp đồng!” Hắn ôi một tiếng, hắc hắc cười quái dị, “Hơn nữa, đại thiếu gia, cậu khi nào thì cùng phụ nữ làm bạn bè bình thường vậy! Ha ha ha……”

Trần Tây Đông không để ý tới hắn động kinh, câu nói kia anh quả thật không nói dối. Cảm giác Hàn Hinh cho anh đích xác rất đặc biệt, cô gái này tuy rằng xuất thân Hàn gia, còn là thân phận tôn quý như vậy, nhưng khí chất trên người so với những phụ nữ anh kết giao hoàn toàn bất đồng. Anh nghĩ nghĩ, đại khái quy kết “Có lẽ đối tượng lựa chọn kết hôn đều là như vậy.”

Lam Tân quả thật rất hiếu kỳ về chuyện này, không để ý tới biểu tình của Trần Tây Đông rõ ràng không muốn cùng hắn nhiều lời, lại hỏi: “Vậy Đông Tử, cô nàng đó chuẩn không? Ngực bự không? Eo thon không? Ai u, tính cách thế nào? Vẻ ngoài có phải giống bà già nhà tôi thời mãn kinh hay không?”

Trần Tây Đông cười không ngừng được, đáp: “Chuẩn. Rất bự. Rất thon. Tính cách hả…… Thật cũng không tệ lắm. Rất đặc biệt.”

Mắt Lam Tân sáng lên, “Cô nàng cao cấp như vậy, cho tôi xem cho tôi xem!”

Trần Tây Đông cười nhìn hắn, “Tam tiểu thư Hàn gia, mới từ nước ngoài trở về.”

Lam Tân chớp chớp mắt, “Yêu, Hàn gia? Không tồi. Còn uống qua nước Tây Dương (1), hú, đủ chuẩn a!”

Trần Tây Đông cười liếc mắt nhìn hắn, “Cho cậu.”

Lam Tân xua tay, “Thôi, bối cảnh trâu bò như vậy, anh em chịu không nổi đâu.”

Trần Tây Đông đạp hắn một cước, cười mắng: “Biến.”

 

__________________________

(1) Ý nói học tập ở nước ngoài.

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: