Đoạt tử 12

DT021

Chương 12

Sự thật chứng minh tâm tư trẻ con quả nhiên khó đoán, mấy người Lí Minh Duệ đi chưa tới nửa giờ, bé con liền thút tha thút thít nín khóc, nằm úp sấp trong lồng ngực Đường Thiên ngủ.

Đường Thiên dở khóc dở cười, lại không nỡ nặng lời với con, đành phải nhận mệnh làm nệm hình người ôm con.

Từ Thanh nhìn thấy Quả Quả khóc đến cái mũi đỏ bừng, nhịn không được cảm khái một câu: “Đứa nhỏ này quá nhạy cảm.”

Đường Thiên ôm con gái đi vào phòng, cũng chỉ biết lắc đầu, không có cách nào.

* * *

Trần Tây Đông ngày đầu tiên về thành phố A cũng không về nhà, chỉ gọi điện thoại về, liền trực tiếp tới công ty. Buổi chiều khoảng bốn giờ hơn nhận được điện thoại của mẹ Trần, bảo về nhà.

Trần Tây Đông bảo trợ lý hủy bỏ tiệc rượu buổi tối. Quan hệ giữa anh với người nhà cũng không quá kém, thậm chí ba người ở chung coi như hòa hợp. Cha mẹ Trần gia đối với đứa con này cũng không quản quá rộng, không khí gia đình ngược lại bất đồng với các hào phú thế gia khác.

Nhưng là Trần Tây Đông cũng không quá muốn về nhà, nguyên nhân cụ thể anh tìm không ra, cuối cùng quy kết do mình trời sinh tính cách lãnh đạm.

Hủy bỏ tiệc rượu, nghe theo lời cha mẹ về nhà. Điểm ấy anh còn có thể làm được.

Tới khu biệt thự ở vùng ngoại thành, Trần Tây Đông mới vừa dừng xe, chú Nghiêm quản gia cũng đã chạy tới, thay anh mở cửa xe.

Trần Tây Đông xuống xe, cười nói: “Chú Nghiêm uống linh đan gì vậy, trông thực trẻ nha.”

Nghiêm Phượng Minh đã hơn năm mươi, bằng tuổi bố Trần. Trần Tây Đông rất tôn trọng ông.

Ý cười trên mặt Nghiêm Phượng Minh rất đậm, kéo anh đi vào trong, nhịn không được nhíu mày oán giận, “Đông thiếu gia, thật vất vả mới trở về, sao lại vội tới công ty như vậy? Chẳng lẽ trễ một ngày sẽ có chuyện sao?”

Trần Tây Đông cười, cũng không biện giải với tiểu lão đầu này, “Thật vất vả” trong câu “Thật vất vả mới trở về” là ý gì chứ, bất quá mới có bảy ngày thôi mà.

Nghiêm Phượng Minh thấy anh không trả lời, liền nói liên miên không dứt chuyện trong nhà. Trần Tây Đông vẫn mỉm cười nghe, thỉnh thoảng thấy đối phương bắn mấy ánh mắt bất mãn về phía mình, mới nói vài câu: “Vâng.”, “Cháu biết rồi.”

Nghiêm Phượng Minh bất đắc dĩ, “Cậu đó…”

Cửa bị mở ra, chị giúp việc kinh hỉ chạy vào hô: “Thiếu gia đã về.”

Lương Trinh Nhàn từ trên lầu đi xuống, trang dung xinh đẹp, quần áo tinh tế, nhưng trên chân chỉ có một đôi dép lê mới đi trong phòng ngủ, để lộ tâm tình của bà lúc này khi nhìn thấy con trai.

Trần Tây Đông cười gọi bà, “Mẹ.”

Lương Trinh Nhàn thoạt nhìn chỉ mới xuất đầu bốn mươi, rất có tinh thần. Đi xuống cầu thang tới trước mặt con trai, mỉm cười vỗ vỗ đứa con so với mình cao hơn một cái đầu, cưng chiều nói: “Cũng biết về nhà rồi? Trong công ty có chuyện gì khiến cho Trần đại thiếu gia gấp gáp như vậy, ngay cả nhà cũng không về.”

Tình cảm giữa Trần Tây Đông và cha mẹ mặc dù không thân mật như những gia đình khác, nhưng cũng thập phần quý trọng. Trần gia phu nhân khi còn trẻ là mỹ nhân nổi tiếng ở A thành, tính cách cũng như các đại tiểu thư ở tầng lớp trên của xã hội, thanh nhã tùy hứng, sau khi gặp bố Trần Tây Đông, đại tiểu thư yêu kiều bướng bỉnh dứt khoát phải gả, kết hôn xong lại chậm rãi sửa lại tính tình tùy hứng khi còn trẻ, đến bây giờ, Trần Tây Đông cơ hồ không thể nhận ra người phụ nữ ôn nhã điềm đạm trước mắt này cùng với Lương đại tiểu thư bướng bỉnh trong miệng lão quản gia năm đó là một.

Mẹ Trần khi còn trẻ ngẫu ngộ tri tâm, bố Trần cũng là người thâm tình, tuy là sau đó bố Trần gây dựng sự nghiệp gian nan, nhưng mẹ Trần cũng vẫn sống cuộc sống vô ưu vô lự. Lại nói tiếp, Trần Tây Đông thật cảm thấy mẹ mình kỳ thật thực đơn thuần, cho nên anh có thể rất nhanh tìm được phương pháp ứng đối hiệu quả. Trần Tây Đông mỉm cười cúi đầu để bà vỗ, nói: “Mẹ, có chè đậu xanh không, con khát.”

Lương Trinh Nhàn lập tức dời đi lực chú ý, quay sang chị giúp việc đang đứng bên cạnh, cười nói: “Nhanh đi lấy cho thiếu gia!”

Chị giúp việc vội vàng “vâng” một tiếng.

Lương Trinh Nhàn quay lại, giữ chặt tay con trai, nói: “Còn muốn uống gì nữa không? Nước chanh, nước dưa hấu, đều đã ép xong cả rồi…”

“Mẹ.” Trần Tây Đông dở khóc dở cười ngăn lại mẹ mình dông dài, nói: “Đủ rồi, đủ rồi, nhiều quá uống không hết đâu.”

Mẹ Trần lập tức im lặng, ánh mắt dẫn theo điểm ai oán, “Con xem con tới thành phố kia chơi lâu như vậy, điện thoại cũng không gọi, thật vất vả mới trở lại, cũng không về nhà, mẹ có thể vui sao?”

Trần Tây Đông thong dong ứng đối, ôn hòa nói: “Trước khi lên máy bay nhận được điện thoại của Giang Vũ, tháng trước công ty xảy ra một vấn đề, hắn ứng phó không được, thời gian khẩn cấp, con cũng không thể về nhà trước.”

Mẹ Trần lúc này mới sáng tỏ tươi cười. Vừa vặn chị giúp việc bưng chè đậu xanh đến, Trần Tây Đông trước nay vốn không thích mấy món ăn thanh đạm, lại duy độc đối với món này không bài xích, xem như trừ bỏ rượu anh có thể chấp nhận.

Trần Tây Đông quả thực cũng khát, mùa hè anh thường xuyên lấy món này làm nước uống, rất tốt với cơ thể.

Trần Tây Đông trong ánh mắt “Mong mỏi” uống liền hai bát lớn, khi mẹ Trần định múc cho anh bát thứ ba, anh vội vàng đè lại bát, cười khổ nói: “Mẹ, uống không nổi nữa.”

Mẹ Trần cũng vội vàng “À” một tiếng, lại không nghĩ tới cho dù là người lớn, sau khi uống liên tục hai bát chè đậu xanh, cũng không có thể uống thêm.

Mẹ Trần thoáng có chút xấu hổ, Trần Tây Đông giữ chặt tay đối phương đang muốn đi gọt táo cho mình, “Mẹ, ban ngày đã bận cả ngày rồi, con lên ngủ một lát đây.”

Mẹ Trần lập tức đứng lên, “Lão Lưu, phòng dọn dẹp xong chưa? Điều hòa mở rồi chứ? Xả nước ấm chưa? Còn có…”

“Mẹ, mẹ!” Trần Tây Đông thực bất đắc dĩ, đứng lên khẽ ôm bà một chút, nói: “Không cần phiền toái như vậy, con đi nghỉ một lát.”

“Ừ, ừ.” Mẹ Trần vội vàng gật đầu.

Chờ Trần Tây Đông đi lên mới thu hồi tầm mắt, ngồi trở lại sô pha, thở dài.

Nghiêm Phượng Minh luôn đứng bên cạnh nhịn không được mở miệng, “Thiếu gia có lẽ là mệt mỏi, buổi sáng vừa xuống máy bay liền phải vội vã đến công ty.”

Mẹ Trần ngẩng đầu nhìn ông, nụ cười có chút chua xót, “Hẳn là vậy.”

Nghiêm Phượng Minh gật đầu, “Đúng vậy, đúng vậy. Người xem thiếu gia mới vừa uống hết hai bát chè đậu xanh, kia chính là phu nhân tự tay nấu, thiếu gia đúng là mệt mỏi.”

Nói tới đây, mẹ Trần mới đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng nói với ông: “Lão gia đã về chưa?”

Nghiêm Phượng Minh gật đầu, “Đã về, đã về, còn đang trên đường.”

Mẹ Trần “Ừ” một tiếng, “Tôi xuống bếp xem đồ ăn, lão gia trở về chú đi tiếp.”

Nghiêm Phượng Minh cười gật đầu, “Vâng, phu nhân.”

Mẹ Trần tâm tình tốt hơn rất nhiều, quẹo vào bếp cùng chị giúp việc chuẩn bị bữa tối.

Số lần Trần Tây Đông về nhà cũng không nhiều lắm. Mỗi lần trở về, trong nhà liền vô cùng náo nhiệt.

* * *

Hơn sáu giờ bố Trần cũng về tới. Chị giúp việc đi lên kêu Trần Tây Đông xuống ăn cơm.

Trần Tây Đông đích xác có chút mệt, lời nói với mẹ Trần cũng không phải là nói dối. Xuống máy bay trực tiếp đến công ty, đích thật là có chút việc, nhưng là không nghiêm trọng như vậy. Lúc này trở về nhà, tự nhiên là mỏi mệt một chút.

Các món ăn trong bữa tối đều là dựa theo khẩu vị đậm của Trần Tây Đông từ nhỏ đến lớn. Lại nói, người Trần gia, trong đó có thân thích của bố Trần mẹ Trần, cơ bản không có ai có khẩu vị giống Trần Tây Đông, cho dù thích cay yêu mặn, cũng không như anh hơn hai mươi năm không biến một chút.

Trong lúc ăn mẹ Trần không ngừng gắp đồ ăn cho anh, Trần Tây Đông cười tiếp nhận, một miếng toàn bộ ăn hết. Bố Trần mặc dù trên mặt không có nhiều biểu tình, nhưng lại thường hỏi anh tình hình công ty, Trần Tây Đông từ tốn trả lời.

Không khí thật vui vẻ hài hòa. Hơi trễ một chút, Trần Tây Đông đi theo bố lên thư phòng ở lầu hai, hai bố con trò chuyện một lát, sau bố Trần trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi. Trần Tây Đông xuống lầu trò chuyện với mẹ Trần.

Lương Trinh Nhàn đang xem TV, nhưng lực chú ý cũng không ở đó. Nghe tiếng bước chân của con trai, vội vàng gọi anh lại đây ngồi.

Trần Tây Đông đi qua, ngồi xuống bên cạnh bà, cười nói: “Chẳng trách mẹ càng ngày càng trẻ, phim truyền hình xem cũng lâm li như vậy.”

Lông mày có chút nhíu lại của mẹ Trần giãn ra một chút, cười sẵng giọng: “Thằng nhóc con!”

Trần Tây Đông cong khóe miệng, mẹ Trần cười với anh một chốc, do dự hỏi: “Đêm nay ở nhà ngủ sao?”

Trần Tây Đông cười lắc đầu, “Không được, còn phải quay về công ty xử lý chút chuyện, cũng muộn rồi.”

Mẹ Trần thất vọng “Ừm” một tiếng, lại dặn dò: “Vậy đừng thức khuya quá, sớm một chút trở về nghỉ ngơi.”

“Vâng.” Trần Tây Đông trả lời.

Ở phòng khách hàn huyên với mẹ Trần hơn nửa tiếng, gần tới tám giờ, Trần Tây Đông nhận một cuộc điện thoại, nhân tiện nói tạm biệt, đứng dậy rời đi.

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: