Đoạt tử 11

comment2

Chương 11

Mười giờ sáng hôm sau Trần Tây Đông và Lam Tân lên máy bay. Từ Thanh bảy giờ đã làm xong bữa sáng, kêu Đường Thiên cùng nhau ăn.

Từ Thanh đã nói với cậu sáng nay Trần Tây Đông bọn họ phải đi. Đường Thiên mang theo hai đứa con đến, trên đường dạy cả hai lát nữa phải nói tạm biệt chú.

Hai đứa nhóc tỉnh tỉnh mê mê, đứt quãng nói theo.

Điểm tâm khác với ngày thường, mọi người đều hòa hợp tùy ý tán gẫu, thỉnh thoảng thường chọc ghẹo hai đứa nhỏ.

Đến tám giờ rưỡi, Lí Minh Duệ đi ra ngoài lái xe trước. Đường Thiên dắt hai con đi theo Từ Thanh, tiễn Trần Tây Đông và Lam Tân tới cửa.

Lí Minh Duệ lái xe lại đây, Lam Tân ngồi lên trước, ở ghế phó lái quay cửa kính xe xuống, nhoẻn miệng cười với hai đứa trẻ, “Hai tiểu bảo bối, tạm biệt nha.”

Đường Đậu Đậu bị Đường Thiên vỗ một chút, ngốc ngốc nói: “Tạm biệt chú.”

Đường Quả Quả chớp mắt không hiểu nguyên do. Lam Tân ha hả cười, “Quả Quả vẫn là ngượng ngùng như vậy nha.”

Đường Quả Quả nhất thời càng ngượng ngùng, Đường Thiên bất đắc dĩ.

Mọi người nói hai câu, Trần Tây Đông còn chưa lên xe, Lam Tân thúc dục hai tiếng. Trần Tây Đông xoay người từ ghế sau lấy ra hai hộp quà, một lớn một nhỏ. Ngoắc hai đứa bé.

Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả thành thành thật thật chạy qua.

Trần Tây Đông ngồi xuống, cười nói: “Chú phải đi rồi, ừm, tặng quà cho các cháu, được không?”

Đường Đậu Đậu ham của, nghe xong liền nói: “Dạ được!”

Đường Quả Quả lại nghiêng đầu, bĩu môi se sẽ nói, “Chú ơi, chú phải đi sao?”

Trần Tây Đông quay đầu nhìn cô bé, tâm tình có chút khó hiểu, cười, “Ừ, nhà chú không ở đây, chú phải về.”

Đường Quả Quả tiếp tục hỏi: “Vậy, vậy nhà chú ở đây không được sao?”

Lam Tân bật người cười ha ha, “Ôi Đông Tử, tiểu nha đầu thích cậu nha, mau tìm một cô vợ đi thôi!

Đường Thiên lập tức bị nghẹn, mặt đơ囧. Trần Tây Đông quay lại liếc mắt nhìn Lam Tân, Lam Tân tức khắc câm miệng, hắc hắc cười hai tiếng.

Trần Tây Đông phì cười, còn nghiêm túc thảo luận với đứa nhỏ: “Nhưng mà người nhà chú cũng không ở đây, vậy nên nhà chú làm sao ở đây được?”

Bé con bị làm cho bối rối, chậm rãi đỏ mặt. Đường Quả Quả luôn luôn thẹn thùng, có thể khiến cô bé ở trước mặt nhiều người như vậy truy hỏi đã là rất khó rồi.

Đứa nhỏ nghĩ không ra đáp án, sau khi đỏ mặt, hốc mắt cũng từ từ đỏ lên, chỉ một chốc nước mắt liền từng giọt từng giọt rơi xuống.

Mọi người lúc này mới kinh ngạc. Đường Thiên hoảng sợ, vội vàng ngồi xuống ôm con, vừa lau nước mắt cho con vừa đau lòng nói: “Quả Quả làm sao vậy? Bảo bối không khóc, người nhà chú không ở đây, nhà đương nhiên cũng không ở chỗ này, giống như ba vậy đó, Đậu Đậu cùng Quả Quả ở đâu, ba mới ở đó.”

Đường Đậu Đậu đang vuốt ve mô hình xe thể thao Trần Tây Đông vừa tặng, vẫn ngồi bên cạnh chơi. Nghe thấy tiếng em khóc, liền cong mông nhỏ chen vào, cũng vội vội vàng vàng lau nước mắt cho Quả Quả.

Tâm tình Trần Tây Đông đột nhiên có chút phức tạp, không thể nói rõ là cảm giác gì. Anh khó được thu lại ý cười trên mặt, nhẹ nhàng nhéo chóp mũi bé con, nói: “Tiểu Quả Quả khóc sẽ không đẹp nha, chú thích nhất những cô bé xinh đẹp đó.”

Đường Quả Quả lập tức ngừng khóc, bé con khóc nhanh, thu lại cũng nhanh. Trần Tây Đông và Đường Thiên đồng thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, Lí Minh Duệ thấy đứa nhỏ đã nín khóc, vội vàng nói: “Tây Đông, phải đi thôi.”

Trần Tây Đông “Ừ” một tiếng, lấy khăn tay trong tay Đường Thiên, nhẹ nhàng xoa xoa trên khuôn mặt khóc đến đỏ lên của cô bé, bé con đỏ mặt để anh lau, ngoan cực kỳ.

Đường Thiên đột nhiên cũng có chút tâm tình không tốt, không biết vì sao.

Một lát sau, Trần Tây Đông đứng lên, ngồi vào xe, cũng không quay cửa kính xe xuống, cách thủy tinh vẫy vẫy hai đứa trẻ.

Lam Tân cười trêu chọc: “Không nghĩ tới Đông Tử cậu còn thật có duyên với con nít!” Xe nháy mắt phóng đi. Phía sau Đường Quả Quả nhất thời “Oa” một tiếng khóc lên.

Trần Tây Đông không nói chuyện. Lam Tân khụ một tiếng, sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng, “Bé con này… cũng quá nội hướng nhỉ.”

Trần Tây Đông thờ ơ ngồi, cũng không đáp lại. Nhưng là ý cười trên mặt không còn, Lí Minh Duệ ở phía trước nhìn thấy sắc mặt anh, cũng không nói chuyện. Không khí bên trong xe nhất thời trùng xuống.

Đường Quả Quả đứng khóc, lần này Đường Thiên thật sự là thúc thủ vô sách. Đường Quả Quả ở bên cậu năm năm, cậu vẫn luôn cảm thấy đứa nhỏ này tuy rằng nội hướng, không hay biểu đạt cảm xúc, cậu làm cha sinh con nuôi con, nhưng vẫn có thể thực rõ ràng lại nhanh chóng nắm chắc nội tâm và suy nghĩ của đứa nhỏ.

Mà hiện tại, Đường Quả Quả nhìn thấy hướng xe rời đi, khóc càng ngày càng to. Cái gì cũng không nói, chỉ khóc không ngừng. Đường Thiên chân tay luống cuống lau nước mắt cho con, nghe tiếng khóc tâm cũng muốn nát. Chỉ có thể ra sức dỗ dành.

Long phượng thai tâm linh tương thông, Đường Đậu Đậu nhìn thấy em gái khóc, thoáng cái cũng mếu máo, òa khóc.

Từ Thanh ở phía sau vừa rút khăn tay, vừa cảm khái.

Hắn cũng như Đường Thiên không hiểu Đường Quả Quả vì sao lại khóc một trận to như thế. Bé con ở chung với Trần Tây Đông tuy rằng hòa hợp, cho dù là thân thích cũng không thể thương tâm đến mức này, huống chi là còn mới quen biết chưa đến một tuần.

Đường Thiên lau nước mắt cho con một chốc, bé con vẫn không nín khóc, cuối cùng khóc có chút mệt, giọng không lớn như ban đầu, nhưng từng giọt từng giọt nước mắt vẫn tí tách rơi xuống, ngừng không được.

Đường Thiên bất đắc dĩ, đứng lên nói với Từ Thanh: “Thầy Từ, giúp tôi ôm đứa nhỏ trở về với.”

Từ Thanh gật đầu, hai người mỗi người ôm một nhóc trở về phòng.

* * *

Trần Tây Đông ở trên xe mặt vẫn không chút thay đổi, không nói gì. Lam Tân đã sớm ngậm miệng, không dám nói gì. Số lần Trần Tây Đông như thế này, từ khi hai người bọn họ mặc quần yếm, năm ngón tay cũng đếm không hết.

Lí Minh Duệ ở phía trước lái xe. Lam Tân cân nhắc vài phút, mở miệng nói: “Này… Quả Quả còn thực thích cậu nhỉ.”

Trần Tây Đông không ngẩng đầu, thản nhiên “Ừ” một tiếng. Lam Tân lại nhỏ giọng than thở, “Ôi, con nít mà, đều như vậy, thực kỳ lạ.” Hắn sờ sờ mặt mình, kỳ quái nói: “Tôi lớn lên cũng không kém cậu bao nhiêu, tiểu nha đầu sao lại không khóc vì tôi nhỉ, hừ, khuôn mặt này của lão tử chả lẽ hết lực hấp dẫn rồi, sát!”

Lí Minh Duệ ở phía trước phì cười. Trần Tây Đông rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn, biểu tình khôi phục như thường, miễn cưỡng nói: “Tự mình sinh một đứa, mỗi ngày đều có thể khóc với cậu.”

“Mẹ nó…” Lam Tân bị sặc nước, tức giận đến phun ra.

Lí Minh Duệ xem tình hình giao thông, đưa cho hắn tờ đến giấy, Lam Tân nhận lấy căm giận lau cổ.

Lí Minh Duệ nhìn vào kính chiếu hậu, “Tây Đông, không phải nói chơi, tôi thật cảm thấy cậu cùng hai đứa nhỏ này rất có duyên.” Hắn cười cười, “Tôi với Từ Thanh biết bọn chúng gần hai năm, tiểu nha đầu còn chưa từng khóc với tôi đâu.”

Trẻ con cảm giác an toàn kém, bình thường chỉ đối với ngươi quen thuộc thân cận mới biểu lộ cảm xúc mà không hề có lí do. Nhất là đứa nhỏ tính cách mẫn cảm lại nội hướng như Đường Quả Quả.

Trần Tây Đông cong cong khóe miệng, thản nhiên nói: “Đúng vậy, bọn chúng đều thực đáng yêu.”

Lí Minh Duệ từ chối cho ý kiến, xe rất nhanh tới sân bay. Ba người ở quán cà phê trong sân bay ngồi hàn huyên một lát, hai người Trần Tây Đông phải qua cổng an ninh, Lí Minh Duệ cười vỗ vai Trần Tây Đông một chút, “Cũng đừng chơi bời nữa, có người thích hợp liền ổn định luôn đi.” Hắn khó được trêu chọc một chút, “Mau chóng kết hôn liền có thể sinh đứa nhỏ giống Đậu Đậu Quả Quả vậy.”

Trần Tây Đông bất đắc dĩ cười, không trả lời. Lam Tân cười ha ha cũng khoác vai Trần Tây Đông, thay đối phương đáp ứng: “Nhất định nhất định! Ha ha!”

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: