Đoạt tử 10

923d462c10d8f9937f7d240a5bc1294d

Chương 10

Đường Thiên và Từ Thanh bày đồ ăn lên bàn, Lam Tân tránh thoát Đường Đậu Đậu phun nước miếng lại đây, ôm lấy Đường Quả Quả chạy tới bàn ăn.

“Yêu yêu, ăn cơm thôi!” Vừa chạy vừa thét to.

“A a!” Đường Đậu Đậu lo lắng kêu to. Quay đầu nhìn, mắt to tròn xoay xoay, biểu tình bán manh xuất hiện: “Chú Trần?”

Trần Tây Đông hiểu rõ ôm lấy nhóc, chân dài bước hai bước, rất nhanh đuổi theo Lam Tân, một bên nói: “Thua rồi.”

Lam Tân lảo đảo một cái mém nữa đem Đường Quả Quả ngã xuống, bé con ôm chặt lấy cổ hắn, muốn nói gì đó lại không dám nói, sợ tới mức hai mắt đẫm lệ lưng tròng.

Trần Tây Đông ôm Đường Đậu Đậu bình tĩnh lướt qua bọn họ, Đường Đậu Đậu ý xấu đưa mắt nhăn mặt với em gái.

Đường Quả Quả không để ý tới anh trai, luôn ngóng về phía ba, chú này thật đáng sợ, Quả Quả sẽ bị ngã chết!

Mọi người lần lượt ngồi xuống, Từ Thanh làm “Đầu bếp chính” là người cuối cùng ngồi vào bàn.

Đường Thiên cùng hai đứa con ngồi cùng nhau, bên cạnh lần lượt là Trần Tây Đông, Lam Tân, tiếp đó là Lí Minh Duệ và Từ Thanh.

Từ Thanh nhìn thức ăn trên bàn, cười nói: “Tay nghề không tốt, mọi người đừng để ý.”

Lam Tân nếm thử một miếng cà tím ngư hương, khoa trương kêu: “Ngon ngon ngon! Ngon muốn chết!”

Mọi người cười vang. Đường Đậu Đậu học hắn cũng gắp một miếng, hai đứa nhóc đã sớm biết dùng đũa. Đem miếng cà tím ngoài giòn trong mềm bỏ vào miệng, cũng kêu theo: “Ngon ngon ngon!”

“Phụt!” Đường Thiên nhịn không được, vỗ nhẹ đầu con trai, cười mắng: “Ăn của con đi, học cái gì đâu!”

Đường Đậu Đậu bưng ót, hừ một tiếng, không để ý tới ba nhóc.

Đường Thiên sửng sốt, yêu, tạo phản hả.

Lam Tân vội vàng lại gắp một miếng mộc nhĩ cá viên, nói với Đường Đậu Đậu: “Đến, Tiểu Đậu Đậu, ăn cái này!”

Đường Đậu Đậu bản tính ham ăn cuối cùng gặp được đồng đạo, tiểu tử kia lúc này đã quên suy nghĩ “Nhất định phải đem chú xấu xa này đánh chết” trong đầu vừa rồi, vui vẻ theo hắn lần lượt ăn từng món.

Những người khác còn chưa động đũa, chỉ có hai người bọn họ đã nhanh chóng đem một bàn tràn đầy đồ ăn nếm thử một lần.

Đường Thiên dở khóc dở cười, thấy vị khách là Trần Tây Đông còn chưa động đũa, vội vàng cười nói: “Đông thiếu không cần khách khí, tay nghề của thầy Từ rất tốt.”

“Vậy không khách khí.” Trần Tây Đông cũng mỉm cười đáp lại.

Mọi người lúc này mới cùng nhau động đũa. Đường Thiên gắp đồ ăn cho Đường Quả Quả, tiểu nha đầu không tham ăn như anh trai, khẩu vị cũng giống cậu, không thích ăn thịt. Hai người tính cả Từ Thanh chỉ chọn mấy món rau củ dễ tiêu.

Tay nghề Từ Thanh vô cùng tốt, mềm xốp đúng chỗ, cay thơm vừa phải, quả nhiên là thập phần mỹ vị.

Đường Đậu Đậu sau khi theo chiếc đũa của Lam Tân chạy vài vòng, liền nhanh chóng tìm được vài món ăn mình thích. Hiếm thấy chính là khẩu vị của Trần Tây Đông lại cũng không khác mấy khẩu vị của cậu nhóc.

Đại bộ phận hai đĩa đồ ăn đỏ rực trên bàn đều là hai người bọn họ ăn.

Trần Tây Đông và Lam Tân ngày mốt trở về thành phố A, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Sau khi ăn xong, môi Đường Đậu Đậu đỏ hồng, có chút cay, nhưng cực kỳ thích. Tình huống Trần Tây Đông so với cậu nhóc tốt hơn nhiều, anh từ nhỏ ăn cay đến lớn, trên bàn cơm trong nhà cũng cơ bản đều là cay thế này, anh sớm đã quen, thậm chí ngay cả nước cũng không uống nhiều.

——

Buổi tối sau khi tan cuộc, Đường Thiên lôi kéo hai đứa nhỏ trở về phòng, cả hai đứa nhóc đều tâm không cam tình không nguyện, Đường Thiên dở khóc dở cười.

Trần Tây Đông và Lam Tân ngày mốt lên máy bay. Hôm sau ngủ dậy, Đường Thiên không nhìn thấy Trần Tây Đông ở làng du lịch, cũng không thấy Lam Tân và Lí Minh Duệ, chỉ có Từ Thanh cùng ba người nhà bọn họ chơi. Theo lời Từ Thanh mới biết được hai vị đại thiếu gia kia ngày mai sẽ lên máy bay.

Buổi tối khi bữa cơm chấm dứt mới nhìn thấy Trần Tây Đông, Lam Tân, Lí Minh Duệ trở về, trên mặt mỗi người đều mang theo chút mỏi mệt, Lam Tân chào hỏi xong liền trở về phòng tắm rửa, Lí Minh Duệ cùng Từ Thanh nói chuyện một lát, hai người cũng đi ra ngoài. Lưu lại ba người nhà Đường Thiên, tính cả Trần Tây Đông vĩnh viễn hé ra khuôn mặt mỉm cười.

Trần Tây Đông diện mạo rất đẹp, không thể không nói, hai đứa nhỏ này thích anh, có lẽ cùng khuôn mặt này cũng có chút quan hệ.

Cơm tối gần ăn xong, Đường Thiên đang cầm thìa chiến đấu với Đường Đậu Đậu. Đường Đậu Đậu trốn trái trốn phải, chính là không há mồm.

Trần Tây Đông đi tới, ngồi xuống vị trí Từ Thanh vừa ngồi. Đường Thiên ngẩng đầu cười với anh, “Đông thiếu.”

Trần Tây Đông cũng cười, “Đường tiên sinh.”

Đường Thiên cười tủm tỉm quay đầu lại tiếp tục đút cơm cho con. Đường Đậu Đậu vẻ mặt đau khổ không chịu ăn. Trần Tây Đông hiếu kỳ nhìn, thì ra trong thìa toàn là mấy miếng rau màu sắc đạm nhạt.

Trần Tây Đông cười to, đè lại cái đầu nhích tới nhích lui của Đường Đậu Đậu, nói: “Tiểu Đậu Đậu cũng không thích ăn rau sao?”

Gương mặt khổ qua của Đường Đậu Đậu vừa nghe anh nói câu này liền sáng bừng, vội vàng gật đầu không ngừng.

Trần Tây Đông đưa mắt ý bảo Đường Thiên đưa chén lại đây. Đường Thiên vẻ mặt không hiểu đưa qua.

Trần Tây Đông dụ dỗ, “Chú cũng không thích ăn đâu. Nhạt nhẽo lại vô vị, thật khó ăn mà.”

Ánh mắt Đường Đậu Đậu nhìn anh cứ như muốn nhận cha, kích động ngao ô ngao ô.

Đường Thiên ở một bên tức giận không thôi. Trần Tây Đông nhịn cười, tiếp tục nói: “Nhưng mà không ăn rau sẽ không cao nha, không cao sẽ là bé lùn, bé lùn thì không lấy vợ được đâu.”

Đường Đậu Đậu lập tức há miệng: “(⊙口⊙)!!”

Trần Tây Đông nhanh chóng đút một thìa đồ ăn vào miệng nhóc, cười tủm tỉm, “Đậu Đậu vừa cao vừa đẹp thế này, nhất định muốn kết hôn với thiệt nhiều thiệt nhiều cô vợ phải không?”

Đường Đậu Đậu đầu lưỡi vừa động, nghe được lời anh nói, lại chậm chạp nhai hai miếng, phồng miệng phẫn nộ nói: “Đô đô mới không phải là é ùn!”

Miệng ngậm cơm nên nói không rõ ràng. Ngay cả Đường Thiên cũng không biết con nhà mình nói gì, Trần Tây Đông nháy mắt liền hiểu, cũng đáp lại, “Đúng nha. Đậu Đậu mới không phải là bé lùn đâu, lớn lên phải bảo vệ em gái mà.”

Nhìn con trai… Đường Thiên yên lặng che mặt, thực mất mặt mà.

Đường Đậu Đậu một ưỡn ngực, hào phóng nói: “Vâng! Đậu Đậu bảo vệ ba và em gái!” Cuối cùng nhìn nhìn Trần Tây Đông, do dự nói: “Ưm… Còn có chú nữa!”

Trần Tây Đông sửng sốt một chút, lập tức bật cười. Đường Đậu Đậu rất tinh ranh, thích nhìn biểu tình người lớn bị mình dọa ngốc. Tiểu não càng phát ra khẳng định câu khoe mẽ vừa rồi kia rất tốt. A, đừng đút cho cháu nữa mà!

Trần Tây Đông đưa tay mỉm cười sờ đầu cậu nhóc, tay kia thì như cũ đưa qua, không chút để ý nói: “Quả Quả ăn nhiều rau quá ha, ai, tương lai em gái còn cao hơn Đậu Đậu, vậy làm sao đây?” Anh quay sang Đường Quả Quả ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối đều rất nghiêm túc ăn rau, nói: “Quả Quả, tương lai cháu bảo vệ anh trai, có được không?”

Ha ha ha ha —— Đường Thiên cười muốn chết, dùng khăn tay tiếp được miếng súp lơ Đường Quả Quả bởi vì ngây người mà rơi ra khỏi miệng.

Hai má cô bé dần dần hồng lên, lắp bắp nói: “Bảo, bảo vệ…”

Trần Tây Đông vừa lòng, quay đầu lại nói với Đường Đậu Đậu, “Xem, Quả Quả đồng ý bảo vệ Đậu Đậu rồi này. Đậu Đậu có là bé lùn cũng không sao nữa, vóc dáng chú cũng không đủ cao, vậy đều cho chú ăn nha.”

Nói xong liền đem thìa cho vào miệng mình, hai ba miếng đã đem đồ ăn nuốt hết.

Đường Thiên cả kinh đến há miếng, nhìn đối phương không tới hai giây liền đem đồ ăn nuốt xuống, thật sâu cảm thấy hành động này cùng Đậu Đậu vừa rồi có gì khác nhau……

Đường Đậu Đậu cũng kinh ngạc, lo lắng kêu một tiếng. Nhảy lên với lấy cái thìa trong tay Trần Tây Đông, không biết thế nào lại nặn ra vài giọt lệ, “Ô ô, Đậu Đậu ăn, Đậu Đậu ăn mà……”

Đường Thiên lại sửng sốt, biểu tình trừ bỏ kinh ngạc vẫn là kinh ngạc. Đậu Đậu nhà cậu thế nhưng lại ăn rau . =口=

Bên kia Trần Tây Đông đã thản nhiên dùng thìa múc một miếng rau trộn dưa leo, đưa qua, “Ăn cái này lớn lên nhanh nhất đó.”

Đường Đậu Đậu ngao ô cắn một miếng, nhai nhai. Đường Thiên ở bên cạnh vội vàng chỉ huy, “Nhai nhiều thêm mấy miếng! Không được nuốt! Nhai nữa!”

Nghe nói thế Trần Tây Đông thoáng có chút xấu hổ, anh mới vừa rồi chính là không nhai liền trực tiếp nuốt xuống luôn.

Đường Thiên còn đang nói, Đường Đậu Đậu thập phần gian nan mà thống khổ dưới ánh mắt giám thị của ba cùng ánh mắt “tha thiết” của Đường Quả Quả, nhai không biết bao nhiêu lần, lúc này mới được cho phép nuốt vào.

Đứa nhỏ tấm tức nuốt vào miếng dưa leo đã nhai nát, liền khóc lên, ô ô, thật khó ăn!

Đường Thiên giờ phút này siêu kính nể Trần Tây Đông, nhìn thấy đứa nhỏ mím  môi không chịu ăn, vội vàng nhỏ giọng nói với Trần Tây Đông: “Đông thiếu, làm cho nó ăn thêm chút đi.”

Trần Tây Đông cười gật đầu, trò cũ làm lại, cuối cùng khiến Đường Đậu Đậu ăn hơn nửa bát rau. Bạn nhỏ Đường Đậu Đậu ôm bụng nóng nảy hét: “Ăn no rồi ăn no rồi!”

Đường Thiên thản nhiên đưa tay sờ cái bụng nhỏ của nhóc, xác định tiểu tử này ăn no rồi. Một bên dọn đẹp bát đũa, một bên thỉnh giáo bí quyết vừa rồi của Trần Tây Đông.

Trần Tây Đông đang giúp hai đứa nhỏ lau miệng, nghe vậy mỉm cười, có chút bất đắc dĩ, “Cũng không có bí quyết gì, chỉ là hồi nhỏ cha mẹ tôi cũng từng làm như vậy.”

Tay đang lấy đũa của Đường Thiên dừng lại, kinh ngạc: “Đông thiếu cũng không thích ăn rau sao?”

Trần Tây Đông lắc đầu, Đường Thiên “A” một tiếng, quay đầu cười.

 

______________________

Cà tím ngư hương

Cà tím ngư hương

 

 

 

 

 

 

 

 

Mộc nhĩ cá viên

Mộc nhĩ cá viên

 

 

 

 

 

 

 

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: