Đoạt tử 8

sw

Chương 8

Đường Thiên ngủ thẳng một giấc từ trưa đến bốn giờ chiều, vùng ngoại thành phong cảnh đẹp, không khí trong lành, ngay cả gió cũng mát mẻ hơn rất nhiều. Đường Thiên mấy bữa trước thức đêm, lúc này liền ngủ một giấc bù lại.

Buổi chiều Lý Minh Duệ gọi điện về, nói tối nay không trở lại. Từ Thanh liền cùng một nhà ba người Đường Thiên làm chút đồ ăn. Bọn họ quen biết mới gần hai năm, nhưng đối với khẩu vị ba cha con bọn họ lại biết rất rõ. Đường Thiên và Đường Quả Quả thích thanh đạm, không thích ăn thịt, yêu thích rau xanh bổ dưỡng.

Mà Đường Đậu Đậu lại hoàn toàn tương phản, không thịt không vui, thích ăn mặn, đồ ăn nhạt vào miệng nhóc không đến một giây liền nhổ ra.

Mấy ngày nay dì Từ buổi tối đều phải về nhà, hai đứa nhỏ đã phải ăn mấy món ăn cực kỳ bi thảm ba nấu vài ngày liền. Chờ Từ Thanh đem đồ ăn bưng lên không bao lâu, hai đứa nhóc một đứa gào khóc bán manh lấy lòng Từ Thanh, một đứa xấu hổ nói rất thích chú Từ.

Đường Thiên cũng ăn vô cùng vui vẻ, không thèm để ý hai đứa oắt con “Vong ân phụ nghĩa” vứt bỏ cha nó.

Sau khi ăn xong hai người mang theo đứa nhỏ đi bộ vài vòng quanh hồ. Thành phố G ban đêm thập phần mát mẻ, lại là ở bên hồ, không khí tuyệt vô cùng.

Đợi tới tám giờ, Từ Thanh đưa bọn họ đến hồ nước nóng được kiến tạo bên cạnh khách sạn rồi rời đi, Lý Minh Duệ mới từ bên ngoài trở về.

Đường Thiên cầm phao bơi của hai đứa nhỏ, dặn dò “Không được gây sự”, “Không được bơi lung tung”, vân vân mây mây.

Thay xong quần áo, xốc mành đi vào, lúc này mới nhìn thấy bên trong có người đang ngâm.

Người nọ hẳn là đã ngâm một lúc lâu, trên trán còn đắp khăn mặt, tựa vào bên cạnh hồ khép hờ mắt suy nghĩ. Nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, Đường Thiên lại kinh ngạc không thôi.

Trần Tây Đông trái lại nở nụ cười, từ xa cùng cậu chào hỏi, “Đường tiên sinh.” Buổi chiều Lý Minh Duệ đã giới thiệu Đường Thiên cho anh và Lam Tân.

Đường Thiên kinh ngạc chớp mắt một cái, rất nhanh phản ứng lại, xấu hổ lôi kéo đứa nhỏ tiến thối không được, “Ngại quá, tôi không biết bên trong có người, kia…”

“Ở đây cũng không phải của riêng tôi, Đường tiên sinh không cần khách khí.” Trần Tây Đông mỉm cười hơi đứng lên, ngoắc hai đứa nhóc, “Đậu Đậu, Quả Quả, không muốn xuống đây sao?”

Đường Đậu Đậu đã sớm kiềm chế không được, thấy ba không phản đối, liền một mạch chạy qua. Cũng không biết đứa nhỏ này sao lại lớn mật như vậy, trực tiếp vọt vào ngực Trần Tây Đông đang ngâm mình trong nước.

Trần Tây Đông phản ứng mau lẹ, ôm lấy cậu nhóc, trong lòng là vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Đường Đậu Đậu ở trong lồng ngực thấm mồ hôi của anh cọ cọ hai cái, hai chân nhỏ đạp đạp mặt nước, hắc hắc la hét “thả cháu xuống”.

Mực nước mặc dù không cao, nhưng với đứa nhỏ bốn tuổi mà nói vẫn là không thấp. Đường Thiên vội vàng đưa phao qua, Trần Tây Đông tự nhiên tiếp nhận, tròng vào cho Đường Đậu Đậu. Đường Đậu Đậu nhất thời hệt như con cá nhỏ, dùng động tác bơi chó ở xung quanh Trần Tây Đông quào tới quào lui.

Đường Thiên tức không chịu được, oắt con này lần sau còn dám lỗ mãng như vậy, phải đánh mông thật đau mới được.

Trần Tây Đông không hiểu sao tâm tình rất tốt, che chở Đường Đậu Đậu ở trong nước chơi.

Đường Quả Quả cắn ngón tay thòm thèm nhìn, nhưng cô nhóc tính cách nội hướng, trừ bỏ ba cũng chưa bao giờ năn nỉ ai điều gì. Đường Thiên đứng ở bên cạnh do dự không xuống nước, Đường Quả Quả đáng thương thấy anh chơi đùa vui vẻ, tấm tức muốn rơi nước mắt.

Vẫn là Trần Tây Đông ở dưới nước quay đầu nhìn thấy biểu tình của cô bé, một bên cầm lấy cánh tay nhỏ của Đường Đậu Đậu, cố định tốt, cười hỏi: “Đường tiên sinh vì thấy có người dưới hồ nên không xuống sao? Hay tôi đi để lại chỗ cho Đường tiên sinh nhé?”

Đường Thiên nhất thời càng thêm xấu hổ, vội vàng xua tay, “Sao có thể sao có thể. Đông thiếu cứ nói đùa. Tôi lập tức xuống đây.” Cậu đã sớm thay quần đùi, tiểu Quả Quả cũng mặc áo tắm xinh xắn rồi.

Đường Thiên tròng phao cho Quả Quả, hai người cùng nhau xuống nước. Vị nước thực nhẹ nhàng khoan khoái, chắc là đã thả chút dược liệu tiêu nóng.

Đường Thiên ôm Đường Quả Quả tiến trong nước liền không tự giác phát ra một tiếng thở dài thoải mái, biểu tình thả lỏng rất nhiều.

Đường Quả Quả từ lúc xuống nước liền cố muốn bơi qua phía anh trai. Đáng thương cô bé không biết bơi, Đường Thiên lại ôm nhóc. Quả Quả lại mếu mếu.

Trần Tây Đông phát giác mình mỗi khi gặp đôi long phượng thai này, tâm tình sẽ đặc biệt tốt.

Anh cong khóe môi, ôm Đường Quả Quả lại, kéo tới bên cạnh mình, cùng chơi với Đường Đậu Đậu.

Đường Thiên ở trong nước thả lỏng, nhất thời không phát hiện, đến khi anh bế đứa nhỏ qua, mới mở mắt ra có chút nghi hoặc.

Trần Tây Đông cười nói: “Nhìn anh mỏi mệt vậy, ngâm mình một chốc đi. Tôi trông bọn nhỏ chơi cho.”

Đường Thiên đem câu “Hóa ra Đông thiếu thích con nít như vậy” nuốt trở vào, cười nói cám ơn, “Thật đúng là rất thoải mái. Vậy cám ơn Đông thiếu.”

Trần Tây Đông tùy ý cong khóe miệng không nói gì. Quay đầu nhìn hai đứa nhóc.

Đường Thiên mới đầu lo lắng, cũng không dám lơi lỏng. Đi bên cạnh anh cùng trông chừng hai đứa nhỏ chơi đùa. Sau thấy Trần Tây Đông mặc dù bề ngoài tùy ý, nhưng lại chăm sóc hai đứa nhóc cực kỳ cẩn thận.

Cậu vừa quan sát vừa cùng chơi năm sáu phút. Sau đó Đường Đậu Đậu thoáng hừ mắt ý bảo “Ba vướng víu quá đi”, liền mắng “Thằng nhóc con” rồi cười đi qua một bên ngâm mình.

Nơi này vô cùng thoải mái, bởi vì là mùa hè, cửa sổ hai bên đều mở, gió đêm ngoài cửa sổ cùng với hệ thống sưởi hơi trong hồ khiến người ta ngâm mình cực kỳ thoải mái.

Đường Thiên híp mắt nhìn ba người chơi đùa cách đó không xa, từ từ thả lỏng nhắm mắt dưỡng thần.

Trần Tây Đông che chở hai nhóc con ở trong nước bơi lội. Hai đứa nhóc cũng không biết bơi, vì Đường Thiên sợ nước, cho nên cũng không mang hai nhóc đi học bơi.

Mà tính cách Đường Đậu Đậu lại hoàn toàn không giống ba và em gái. Tiểu tử kia mặc dù chịu ảnh hưởng của ba, tiếp xúc với với nước không nhiều, thế nhưng sau khi xuống nước lá gan lại cực lớn, duỗi tay duỗi chân bơi thập phần hứng thú.

Nơi này tuy rằng là hồ nước nóng chỉ qua đầu gối người trưởng thành, nhưng hai nhóc con kia lại xem như bể bơi mà bơi tới bơi lui.

Đường Đậu Đậu bỏ phao ra, dưới sự trông chừng của Trần Tây Đông, thở hổn hển đạp đạp chân nhỏ, Trần Tây Đông thường chỉ nhóc vài câu, tiểu tử kia ngộ tính cao, không tới vài phút liền hiểu được đại khái.

Đường Quả Quả nhát gan, vẫn dính trên tay Trần Tây Đông, ngốc ngốc mím môi nhìn anh trai ở trong nước dùng tư thế rất khó xem để bơi.

Trần Tây Đông từ lúc mấy người Đường Thiên tiến vào đã ngâm mình nửa giờ. Anh trước đây không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, cũng không rõ lắm đứa nhỏ có thể ngâm mình trong hồ nước nóng bao lâu.

Mang theo hai đứa nhỏ chơi trong nước gần hai mươi phút, Trần Tây Đông nghĩ nghĩ, vẫn là mỗi tay cắp một đứa, ẵm cả hai lên bờ.

Đường Thiên từ từ nhắm hai mắt không nhúc nhích, cũng không biết là ngủ hay không, thoáng cong khóe miệng, biểu tình thực thoải mái.

Trần Tây Đông không gọi cậu, tự mình lấy khăn lau người cho hai đứa nhóc.

Đường Đậu Đậu động tác lưu loát, không tới một phút liền thay xong quần áo. Mà Đường Quả Quả thẹn thùng nắm lấy dây lưng áo tắm, đỏ mặt không cho cởi.

Trần Tây Đông cởi áo cho cô nhóc hai lần cũng không thành công, Trần thiếu gia đáng thương không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, ngốc ngốc không hiểu vì sao.

Đường Đậu Đậu đột nhiên ở bên cạnh nhăn mặt hô: “Quả Quả xấu hổ xấu hổ lêu lêu!”

Trần Tây Đông lúc này mới hiểu được, bật cười không thôi. Đem cái tay nhỏ bé đang túm quần áo của cô nhóc kéo ra, nói: “Tiểu Quả Quả thẹn thùng sao? Chú có thể làm ba con đó, thẹn thùng cái gì chứ?”

Trần Tây Đông cười nhéo chóp mũi nhỏ của cô bé một chút, mềm mại mang theo chút mồ hôi, xúc cảm vô cùng tốt. Trần Tây Đông nhịn không được lại nhéo hai cái nữa, ha ha hai tiếng, “Không lau khô nước đi ra ngoài sẽ bị cảm, Quả Quả muốn uống thuốc chích thuốc sao?”

Những lời này mới nhắm trúng yếu điểm của đứa nhỏ nha. Đường Quả Quả lập tức buông tay, đỏ mặt lí nhí kêu: “Không, không muốn! Quả Quả không muốn chích!”

“Ừ, vậy mới được chứ.” Trần Tây Đông vừa lòng mỉm cười, giúp đứa nhỏ cởi áo tắm ra, lau khô thân mình, thay quần áo Đường Thiên mang đến.

Hồ nước nóng này cũng không ở bên trong khách sạn, là một hồ riêng lẻ được kiến tạo thành phòng nhỏ ở phía nam. Trần Tây Đông nhìn Đường Thiên trong nước, lôi kéo hai đứa nhỏ ngồi vào cái ghế được tạo hình như tảng đá, kéo mành lên, gió bên ngoài hòa cùng không khí tiến vào, thân thể mới vừa ngâm nước nóng thập phần thoải mái.

Đường Đậu Đậu gặp Trần Tây Đông vài lần nên không có cảm giác xa lạ, cùng Đường Quả Quả dính trong ngực anh, đòi nghe chuyện cổ tích.

Đây vốn là chuyện Đường Thiên làm trước khi hai đứa nhỏ đi ngủ. Đường Đậu Đậu khôn lỏi ỷ vào Trần Tây Đông trước đây không biết ba mình, liền bướng bỉnh đòi kể mấy chuyện.

Trần Tây Đông không biết kể thế nào, khó được xấu hổ trong chốc lát. Cuối cùng dưới sự làm nũng bán manh của Đường Đậu Đậu, Đường Quả Quả không nói chuyện nhưng trong mắt lóe sáng, đành phải có chút trúc trắc kể chuyện nàng tiên cá.

Đây là chuyện đồng thoại duy nhất anh biết. Kia vẫn là trước đây lúc anh chăm sóc em gái họ, bị bắt đọc trong sách ra.

Lục lại trí nhớ một chút, cuối cùng anh cũng đem kết cục kể thành “Nàng tiên cá biến thành người, cùng người yêu sống hạnh phúc bên nhau.”

Hai đứa nhỏ đương nhiên đã nghe qua chuyện này, còn nghe rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên nghe được kết cục như vậy. Lần nào Đường Thiên cũng thành thành thật thật kể “Nàng tiên cá thương tâm nhìn thấy người mình yêu kết hôn với cô gái khác, bật khóc rồi tan thành bọt biển, biến mất giữa biển khơi”.

Hai đứa nhóc không nghe thấy đoạn “Biến thành bọt biển biến mất giữa biển khơi”, mới hỏi: “Vậy chị tiên cá có kết hôn không?”

Câu này là Đường Đậu Đậu hỏi. Tiểu tử kia giờ phút này bày ra cặp mắt to tròn thập phần tò mò.

Trần Tây Đông “À” một tiếng, làm bộ như đang tự hỏi, kì thực là đang thực loạn.

“Đương nhiên, đồng thoại đều là tốt đẹp mà.” Anh cười cười, “Dĩ nhiên, cuộc sống đời thực của chúng ta cũng rất tốt đẹp.”

Không muốn kéo dài thêm diễn tiến câu chuyện, Trần Tây Đông vội vàng dừng đề tài, nhìn về phía cạnh hồ.

Vừa lúc Đường Thiên đại khái nghe thấy tiềng ồn ào từ hai đứa nhỏ, đang nhắm mắt thoáng mê mang nhìn sang bên này.

Bộ dáng cậu cũng khác thường ngày rất nhiều, lúc không thấy Trần Tây Đông ở phía trước, trên mặt không có một tia phòng bị.

Trần Tây Đông cũng nhìn ra điểm ấy, cười nâng lên cánh tay nhỏ nộn thịt của Đường Quả Quả, “Đường tiên sinh mau lên đây, còn ngâm nữa sẽ bị choáng đầu.”

Đường Đậu Đậu ở bên cạnh Trần Tây Đông nhăn mặt với cậu, Đường Thiên khó được nét mặt già nua đỏ lên, cực mất tự nhiên vội vàng đi lên, còn bởi vì ngâm quá lâu mà lung lay một chút.

Trần Tây Đông hô lên một tiếng, vừa muốn chạy qua đỡ, hai đứa nhỏ trong ngực đã cùng nhau chạy qua.

Trần Tây Đông còn đang sửng sốt, hai đứa bé đã tự chạy đến trước mặt Đường Thiên, mỗi đứa ôm một chân, lo lắng hô “Ba ơi ba.”

Đường Quả Quả sẽ không làm gì, chỉ có thể cùng hô. Đường Đậu Đậu ra dáng tiểu đại nhân lôi kéo quần đùi Đường Thiên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên thành thục nói: “Ba, ba ngồi xuống đi! Ngồi xuống sẽ đỡ hơn!”

Đường Thiên chỉ choáng một chút liền tỉnh lại, vừa rồi lúc lảo đảo hai đứa con thoáng cái đã chạy tới, nhất thời cảm động vô cùng. Quên mất có người ngoài ở đây, lúc này ôm hai con hôn mỗi đứa một cái, ha ha cười nói: “Ba không có việc gì! Hai bảo bối thực ngoan!”

Đường Đậu Đậu dùng sức giãy ra khỏi lồng ngực cậu, lỗ mũi hướng lên trời hừ một tiếng, “Ba thật xấu!” Tiểu tử kia mặc dù bướng bỉnh, nhưng cũng là có lòng tự trọng. Xoay mông cấp Đường Thiên một cái xem thường, vui vẻ chạy tới chỗ Trần Tây Đông, vừa chạy vừa ồn ào, “Chú ơi chị tiên cá có sinh tiểu mỹ nhân ngư không?”

Đường Thiên ngây người, trưng ra vẻ mặt bị sét đánh. Bên kia Trần Tây Đông nghẹn cười, hống cậu nhóc, “Chú có thể kể cho cháu nghe, nhưng Đậu Đậu có phải nên cùng ba trở về tắm rửa rồi đi ngủ hay không?”

Đường Đậu Đậu vẻ mặt đau khổ quay lại nhìn Đường Thiên. Đường Thiên cũng thoáng buồn bực, lại mắng không được. Nhóc con này!

“A… Đúng vậy!” Đường Thiên không được tự nhiên sờ sờ mũi, ngoắc con lớn, “Đến, Đậu Đậu, mình đi về.”

Đường Đậu Đậu lại làm ra hành vi làm cho lão cha nhà mình hộc máu.

Tiểu tử kia dè dặt đi từng bước, lưu luyến nói: “Vậy, vậy ngày mai chú phải kể cho Đậu Đậu nghe xe xe nha!”

Lúc mới vừa đi lên, Đường Đậu Đậu vẫn nhớ rõ chiếc xe ngày đó Lam Tân lái, hỏi Lý Minh Duệ lại hỏi Trần Tây Đông. Bởi vì bên cạnh còn có Đường Quả Quả mềm mại an tĩnh, Trần Tây Đông sợ bé con buồn tẻ, liền không nói nhiều, sửa lại kể chuyện đồng thoại.

Di động Trần Tây Đông đặt trong túi quần áo vang lên, anh đi qua nghe máy, chưa nói hai câu liền cúp. Quay đầu nói với Đường Thiên, “Tám giờ rồi, Đường tiên sinh mau dẫn con trở về nghỉ ngơi đi.”

Đường Thiên vội vàng gật đầu, “À. Vâng.”

Trần Tây Đông lấy khăn khoác lên người, cười điểm điểm trán hai đứa nhóc, “Chú đi trước nha, tiểu bảo bối ngày mai gặp.”

Nói xong liền rời đi. Đường Thiên xuyên qua tấm mành rộng mở nhìn phương hướng anh đi, hẳn là cổng làng du lịch.

Đường Đậu Đậu cũng nhìn theo ba, Đường Thiên quay đầu lại thoáng nhìn, nói: “Đẹp không?”

Đường Đậu Đậu ngốc nghếch cười, “Đẹp…”

Đường Thiên tức khí nở nụ cười, chọc chọc đầu thằng nhãi con oán hận nói: “Vậy con đến làm con hắn đi! Tiểu tử thối!”

Đường Đậu Đậu dừng lại biểu tình ngây ngốc, học em gái đem ngón tay ngậm vào miệng, chớp chớp mắt không nói lời nào, nhìn cậu.

Đường Thiên lúc này không nói gì, quả thực nghĩ muốn nhét nhóc trở lại trong bụng. Tính cách Đường Đậu Đậu thế nào cậu rất rõ ràng, mới cho một cục kẹo đã nhận người, cho hai cục liền theo người ta chạy mất!

Đường Thiên đỡ đỡ trán, “Đường Đậu Đậu, con tối nay trước khi ngủ sẽ không được nghe kể chuyện.”

“A?” Đường Đậu Đậu thét chói tai, “Ba ba ba ba ba ba~”

Nếu không cho con chút trừng phạt, sẽ có ngày lão tử phải chạy khắp nơi tìm con đi! Đường Thiên ôm lấy Đường Quả Quả đang mơ mơ hồ hồ ở bên cạnh, quăng cho cậu nhóc ánh mắt “Đi theo”, liền xoay người bước đi.

Đường Đậu Đậu tấm tức theo ở phía sau.

 

<<<Chương 7

Chương 9>>>

Bài trước
Bài sau
Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. gardenincloud

     /  07.07.2014

    B oi chua co chuong moi ah truyen hay lam co len nhe

    Like

    Trả lời
  2. Bán manh ghê, có 2 đứa con thế này thì còn gì bằng :))

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: