Đoạt tử 7

1184009689a3d88494l

Chương 7

Khi đi tới cửa vừa vặn Lý Minh Duệ và Từ Thanh cũng vừa trở về. Lam Tân trừng mắt mắt biểu tình khó chịu, Lý Minh Duệ nhịn không được cười nói: “Các cậu trên đường xảy ra chuyện gì hả? Trông mặt cậu ấy kìa.”

Lam Tân hừ một tiếng, quay đầu mắng Trần Tây Đông, “Sói đội lốt người!”

Lý Minh Duệ và Từ Thanh mỉm cười, Từ Thanh nói: “Các anh đánh nhau sao?”

Trần Tây Đông đạm cười không đáp.

Lam Tân buồn bực, “Nhớ lại chuyện cũ, nghĩ lại mà kinh a. Hừ, lão tử có thể bình an sống đến bây giờ thực mẹ nó không dễ dàng.”

“Phụt.” Từ Thanh cười ra tiếng, Lam Tân liền phóng cho hắn một ánh mắt ai oán.

Trần Tây Đông bất đắc dĩ lắc đầu, Từ Thanh ngừng cười, không hề hỏi nhiều, đi vào trong.

*  *  *

Làng du lịch có một suối nước nóng tắm thuốc nhỏ, diện tích không đến năm mươi mét vuông, là Lý Minh Duệ đặc biệt làm cho Từ Thanh dùng. Từ Thanh trước kia là thầy giáo, thể chất không tốt, Lý Minh Duệ liền đỏ mắt sưu tập phương thuốc, chờ khách sạn hoàn thành, liền làm một bể thuốc nhỏ.

Trần Tây Đông và Lam Tân ở đây vài ngày mới trở về. Vừa vặn Từ Thanh cũng mời bạn lại đây.

Đường Thiên mấy ngày nay đang lên dàn ý bộ ngôn tình cẩu huyết La Phi yêu cầu, cả ngày trừ bỏ sớm tối đi đưa đón con, thời gian còn lại cơ hồ cả ăn cơm cũng bỏ, đoạn thời gian nghỉ ngơi trước đó dưỡng lại được chút thịt, giờ không đến một tuần lại gầy đi. Đường Thiên mang theo hai đứa con đến tiệm Từ Thanh mua đồ, Từ Thanh kinh ngạc không thôi, liền bắt cậu mang con đến làng du lịch ở vài ngày, điều dưỡng thân thể.

Vùng ngoại thành phong cảnh rất đẹp, Đường Thiên trước kia cũng nghe Từ Thanh đề cập qua kế hoạch này của người yêu hắn, đã hoàn thành rồi sao? Lúc đang thi công cũng chạy qua xem vài lần, đối với cảnh sắc nơi đây vẫn là thực chờ mong. Vừa lúc con dì Từ sinh bệnh, mấy ngày nay chỉ có mình cậu chăm con, có chút lực bất tòng tâm, lập tức đồng ý.

Đường Thiên thu dọn quần áo hai đứa nhỏ, xếp đầy một cái va li nhỏ. Đồ đạc của cậu cũng không có gì nhiều, toàn là đồ của con.

Đường Đậu Đậu được ra ngoài nên vô cùng vui vẻ. Sau khi nhận điện thoại của Từ Thanh, trẻ con thông minh, lập tức dính lấy ba hỏi khi nào thì đi chơi với chú Từ.

Ngày hôm sau một nhà ba người chuẩn bị đầy đủ bắt taxi đến ngoại thành. Đường Thiên ôm laptop còn đang suy nghĩ, kết quả chờ tài xế ngừng xe, vẫn chưa nghĩ ra ý nào.

Đường Đậu Đậu rầm rầm gõ cửa kính xe. Đường Thiên trừng mắt ngẩng đầu, Từ Thanh đang đứng bên ngoài thập phần bất đắc dĩ.

Mở cửa xe, Đường Đậu Đậu liền dồn sức vọt vào lòng Từ Thanh, Từ Thanh vội vàng tiếp được.

Đường Thiên thoáng xấu hổ dắt Đường Quả Quả xuống dưới, cầm hành lý, Từ Thanh ôm Đường Đậu Đậu nói: “Cũng không phải thiếu tiền, cố sức như vậy làm gì chứ?”

Từ Thanh thấy thật khó hiểu. Đường Thiên không có công việc cố định, chỉ biết là viết chút văn chương. Nhưng ở tiểu khu cao cấp trong thành phố này, nhà trẻ của con cũng là trường tốt nhất thành phố.

Từ Thanh không thể hiểu nổi nguyên do khiến Đường Thiên liều mạng làm việc như vậy. Đường Thiên xấu hổ nở nụ cười, vội vàng bắt lấy cái tay nhỏ bé của Đường Quả Quả, “A, Quả Quả vừa rồi nói nó khát.”

Từ Thanh quả nhiên dời đi lực chú ý, “A” một tiếng, vội vàng dùng tay kia nắm lấy Quả Quả, “Ai, sao không nói sớm, Quả Quả khát sao? Đến, chú Từ ép nước cam cho con uống nha.”

Đường Quả Quả quay đầu lại nhìn ba, thẹn thùng gật đầu, “Cám ơn chú Từ.”

Từ Thanh sờ đầu cô bé, “Ngoan.”

*  *  *

Lúc làng du lịch chưa hoàn thành, Đường Thiên cùng Từ Thanh đã tới vài lần, nhưng từ sau khi hoàn tất, thật ra là lần đầu tiên đến đây, cơ thể mỏi mệt giờ cũng có  chút tinh thần.

Từ Thanh nắm tay Đường Quả Quả, ở phía trước vừa đi vừa nói chuyện. Đường Thiên ở phía sau thường đáp hai ba câu, một người lớn, hai đứa nhỏ đều tò mò nhìn xem.

Trần Tây Đông và Lý Minh Duệ, Lam Tân nghênh diện đi tới, nhìn thấy bọn họ cũng sửng sốt một chút.

Lam Tân dẫn đầu kêu: “Yêu! Đây không phải đôi long phượng thai hôm đó sao?”

Trần Tây Đông cũng híp mắt. Hiển nhiên Đậu Đậu cùng Quả Quả cũng nhận ra bọn họ, Đường Đậu Đậu xông lên ôm đùi Lý Minh Duệ hô: “Chú Lý!”

Mà Đường Quả Quả lại thẹn thùng hướng Trần Tây Đông hô: “Chào chú.”

Khuôn mặt thoáng biến hóa của Trần Tây Đông khi nghe Đường Quả Quả gọi hai chữ kia liền sáng lên một chút, cười tủm tỉm ngồi xổm xuống, tung ra câu nói lần nào gặp cũng xài, “A, Quả Quả xinh xắn đây nhỉ.”

Đường Quả Quả tiếp tục ngượng ngùng, hơi thò người ra phía trước để Trần Tây Đông có thể chạm đến cái đầu nhỏ của nhóc.

Đường Đậu Đậu xoay chuyển con người, quay đầu hướng Lam Tân đang sửng sốt hét: “Người xấu!” Lại quay sang Trần Tây Đông bên cạnh hô: “Chú chân dài.”

“Ôi trời ơi!” Lam Tân dở khóc dở cười, chỉa chỉa mình, “Tôi đã bị dán nhãn này rồi sao?”

Trần Tây Đông không để ý đến hắn, Lam Tân buồn bực lặng lẽ nhéo nhéo khuôn mặt nộn thịt của Đường Đậu Đậu.

Từ Thanh phụ Đường Thiên mang theo hành lý, chờ hai đứa nhóc nháo xong mới mở miệng, “Đông thiếu, Lam thiếu.” Rồi quay sang hỏi Lý Minh Duệ: “Phải ra ngoài sao?”

“Đường tiên sinh.” Lý Minh Duệ cười chào Đường Thiên, đáp: “Ừ, đi ra ngoài có việc.”

Từ Thanh cũng không hỏi nhiều, cười với Trần Tây Đông cùng Lam Tân, “Vậy chú ý an toàn, buổi tối có trở về không? Em nấu cơm?”

Nói chưa dứt lời Lam Tân đã ré lên, “A! Thầy Từ tự mình xuống bếp sao! Ai dô! Nhất định trở về! Nhất định trở về! Ha ha!”

Từ Thanh bất đắc dĩ, tất cả mọi người bật cười. Đường Đậu Đậu bám trên đùi Lý Minh Duệ hừ mắt khinh thường. Trần Tây Đông nghiêng đầu nhìn thấy, cười không ngừng được.

“Được rồi, đi thôi.” Từ Thanh cười nắm tay hai đứa nhóc, “Chú Từ nấu đồ ăn ngon cho Đậu Đậu Quả Quả nha?”

Đường Đậu Đậu dính bên cạnh Lý Minh Duệ, nhõng nhẽo làm nũng: “Chú ơi chú! Đậu Đậu nhìn thấy xe xe đẹp lắm! Chú mua mô hình cho Đậu Đậu nhé?”

Đường Thiên ở một bên xem náo nhiệt mặt mày biến sắc, xấu hổ không thôi, vội vàng đi lên đem thằng nhãi con kéo trở về, bất đắc dĩ nói: “Ông chủ Lý bận việc cứ đi trước đi, không cần để ý hai đứa nhóc này.”

Đường Đậu Đậu bị ba ôm lấy, sốt ruột đạp đạp hai cái chân nhỏ mập mạp, đáng thương kêu: “Ba…”

“Đường Việt Nhiên im miệng!” Đường Thiên nhỏ giọng nói.

Đường Đậu Đậu quyết đoán im miệng, chỉ chừa một đôi mắt to tròn xoay chuyển.

Lý Minh Duệ bật cười, làm bộ như trộm nháy mắt với Đường Đậu Đậu, “Đó là đương nhiên, hôm nào chú mua cho Đậu Đậu nhé.”

“Yeah!” Đường Đậu Đậu vui mừng reo lên, thu được ánh mắt cảnh cáo của ba, lại im miệng không nói .

“Ông chủ Lý, anh không cần…” Đường Thiên thập phần bất đắc dĩ. Đường Đậu Đậu từ nhỏ mê xe, thật không phải tìm tòi gì, chỉ là yêu thích món đồ này. Hai năm trước lúc mới vừa quen biết phu phu Từ Thanh, hai đứa nhỏ này mới hai tuổi, đúng là cái tuổi làm chuyện xấu gì cũng khiến người ta cảm thấy đáng yêu, mà hai người Từ Thanh lại không có con, đối với Đậu Đậu và Quả Quả thích vô cùng, hôm nào Đường Thiên đột nhiên có việc gấp hoặc là bị bệnh, cũng sẽ đem con gửi vài ngày ở nhà Từ Thanh, Lý Minh Duệ đối với hai đứa nhóc này cơ hồ là có cầu tất ứng.

Đường Thiên biết nói nữa cũng vô dụng, đành phải vỗ vỗ đầu Đường Đậu Đậu, “Còn không cám ơn chú!”

Đường Đậu Đậu tức khắc cám ơn: “Cám ơn chú! He he he!”

Không có tiếng cười khúc cuối kia mọi người còn nhịn được, không có hội cười ra tiếng, lúc này đều bị đứa nhỏ này làm cho bật cười.

Cuối cùng lại hàn huyên hai câu, mọi người mới chia tay. Trần Tây Đông khi đi ngang qua Đường Thiên, khẽ cười với cậu một chút, Đường Thiên cũng có chút xấu hổ gật đầu với anh.

Mãi đến khi đi một đoạn xa còn có thể nghe thấy thanh âm kinh ngạc hỏi han của Lam Tân, Lý Minh Duệ kiên nhẫn trả lời từng câu, Trần Tây Đông ở một bên không nói gì.

Chờ mấy người đi xa, Từ Thanh mới cười giải thích: “Là bạn ở thành phố A của Minh Duệ, hai thiếu gia nhà giàu.”

Bước chân Đường Thiên dừng một chút, “À.” Tinh thần vừa mới tăng vọt đột nhiên có chút mệt mỏi.

Từ Thanh thấy cậu không có hứng, hỏi: “Muốn ăn cái gì? Cần nghỉ ngơi không? Hay là giữa trưa ngủ một giấc rồi đi ngâm mình?”

Đường Thiên gật đầu, “À… Ừ…”

 

<<<Chương 6

Chương 8>>>

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. phuc

     /  10.07.2015

    Ung ho chu ha het minh

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: