Đoạt tử 5

12962129631085

Chương 5

Lý Minh Duệ cùng Lam Tân ở lại. Lam Tân thành thật được một buổi tối, hôm sau liền chạy ra ngoài chơi. Lý Minh Duệ bận rộn tiếp khách đến làng du lịch, Từ Thanh từ sớm đã tới tiệm bánh mì làm việc.

Trần Tây Đông vì thế một mình ra ngoài đi dạo.

Kỳ thật loại cảm giác này thực mới mẻ. Trần Tây Đông chưa bao giờ vào thời điểm này một mình một người đi dạo trên phố. Thành phố G và thành phố A khác biệt quá lớn. Kinh tế ở đây cũng không phát đạt, lại bị đất liền bao bọc, không có các nguồn du lịch có giá trị thương mại.

Nhưng là không khí tươi mát, gió thổi hiu hiu, các tiểu thương ở trên phố bán điểm tâm sáng, thanh âm vui đùa ầm ĩ của mấy đứa nhỏ rào rào không ngớt, cha mẹ thì mang vẻ mặt cưng chiều hô to “nhanh lên nào.”

Thời gian trôi rất chậm, khiến một người vẫn quen với nhịp sống hối hả như anh có chút không thích ứng.

Trần Tây Đông đút tay vào túi ở trên đường đi loanh quanh, cảm thấy có chút mới mẻ đánh giá thành phố này. Bỗng dưng tầm mắt vừa chuyển, không ngờ nhìn thấy đôi long phượng thai hôm kia.

Cậu nhóc tên Đậu Đậu đang úp mặt vào quầy, lộ ra một cái ót, Trần Tây Đông có thể tưởng tượng nhóc con này nhất định là khóe miệng đang chảy nước miếng. Em gái bên cạnh thì lại dị thường nhu thuận thành thật đứng, thỉnh thoảng nhìn trộm anh trai đang nhìn chằm chằm cái bánh ngọt hình heo con kia.

Ông bố trẻ đứng ở một bên, nhẹ giọng cùng nhân viên cửa hàng nói gì đó, vừa cúi đầu trông con, vừa chỉa chỉa bánh ngọt bên trong.

Đường Đậu Đậu vừa nhảy lên vừa ngẩng đầu liến thoắng nói gì đó. Đường Thiên bất đắc dĩ quay lại đe vài câu, nhóc con kia nháy mắt xị mặt, quai hàm bạnh ra thật lớn, đôi mắt nhỏ thực phẫn nộ.

Đường Quả Quả ngoan ngoãn kéo áo ba, thấy ba với anh trai nói chuyện, cái miệng nhỏ nhắn há ra rồi ngậm lại, cuối cùng vẫn là ngậm miệng.

Đường Thiên ngồi xổm xuống bế cô bé lên, nhẹ giọng hỏi: “Quả Quả muốn ăn cái nào?”

Đường Quả Quả cúi đầu nhìn anh mình, thu được ánh mắt phẫn nộ muốn che dấu cũng không che dấu được của anh trai, cuối cùng rụt rè chỉ cái bánh heo con Đậu Đậu nhìn chằm chằm nãy giờ.

Khóe miệng Đường Đậu Đậu đang cau lai, lập tức cười tươi. Đường Thiên mặt không đổi sắc, bình thản nói: “Hầy… Ba lại thấy bánh kem dâu ăn ngon hơn.”

Nói xong liền bảo nhân viên cửa hàng đóng gói, sau đó ôm con gái đi tới ghế chờ bên cạnh.

Đường Đậu Đậu theo ở phía sau, ánh mắt trừng to muốn lọt ra ngoài, gào khóc lên án: “Ba bất công! Ba bất công! Đậu Đậu muốn heo con cơ!”

Đường Thiên bình thản lau chút mồ hôi trên trán con gái, quay lại nói với Đường Đậu Đậu: “Đậu Đậu, con là anh trai hay em trai hả?”

Đường Đậu Đậu nghẹn họng, rầm rì: “Anh trai!”

Đường Thiên lại nói: “Vậy nếu chỉ có một cái bánh, Đậu Đậu cho em, hay là cho mình?”

Đường Đậu Đậu xoay chuyển con ngươi nhìn em gái, cô bé ngốc ngốc nhoẻn miệng cười với nhóc. Cơn phẫn nộ bừng bừng của cậu nhóc bỗng dưng biến mất, thấy hơi chột dạ, nhỏ giọng nói: “Cho, cho em…”

Đường Thiên bất đắc dĩ, nhéo khuôn mặt nộn thịt của con trai một cái: “Tiểu tử thối!”

Chờ nhân viên cửa hàng đem bánh ngọt ra, Đường Đậu Đậu lúc này mới phát hiện có hai cái. Lập tức hoan hô một tiếng, hét lên “Ba tuyệt nhất! Yêu ba nhất!” rồi chạy ù về phía nhân viên cửa hàng.

Có bé phục vụ đáng thương thiếu chút nữa bị cái bánh bao thịt tròn vo này đụng rớt bánh ngọt.

Ở phía đối diện cách đó không xa, Trần Tây Đông nhìn thấy cười đến đau ruột, quả thực trên đời lại có sinh vật nhỏ thú vị đến vậy sao.

Đường Thiên quát chói tai, Đường Đậu Đậu ngoan ngoãn phanh lại, chờ ba và em gái đi tới, lại tiếp tục không kiềm chế nhìn chằm chằm con heo con mập mập trăng trắng mà chảy nước miếng.

Đường Thiên chọc chọc đầu Đậu Đậu, cười mắng một tiếng heo con chuyển thế, dắt con gái ra ngoài, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một người đàn ông xa lạ cười khanh khách đứng ở trước mặt.

Đường Thiên còn đang nghi hoặc, Đường Đậu Đậu đã ôm cái bánh heo con của nhóc nhảy ra, hô to một tiếng: “Chú chân dài!”

Đường Thiên “A” một tiếng, rốt cục nhớ tới ra vị này là ai. Vội vàng buông đồ trong tay, nói: “Tiên sinh có chỗ nào không thoải mái sao? Ngã làm sao? Tôi, tôi đưa anh đi bệnh viện nhé…”

Biểu tình của Trần Tây Đông rõ ràng không phải vì di chứng mà đến tính sổ, nhưng Đường Thiên khi gặp những vấn đề liên quan tới các con, lại sẽ luôn quýnh quáng, thầm nghĩ trước tiên đem sự tình giải quyết.

Trần Tây Đông nhìn hai đứa nhóc đứng cạnh chân Đường Thiên đang ngửa đầu tò mò nhìn mình, nở nụ cười, “Tiên sinh đừng khẩn trương. Tôi chỉ là đi ngang qua.”

Anh cúi đầu chọc chọc hai má phúng phính của Đường Đậu Đậu, “Nhóc con này thực bướng bỉnh nha.”

Đường Thiên xấu hổ, nghĩ đối phương nhìn thấy thằng nhóc này vừa rồi vì ăn mà xị mặt gây chuyện. Cậu ha ha hai tiếng, không biết nói tiếp thế nào.

Trần Tây Đông lại quay sang Đường Quả Quả, “Bé con thế nhưng thực nghe lời nhỉ.”

Đường Thiên hoàn hồn lại, cười lễ độ: “Đúng vậy. Quả Quả nghe lời hơn một chút.”

Đường Quả Quả thấy tầm mắt tập trung trên người mình, lập tức chậm chạp trốn ra sau Đường Thiên. Đường Thiên xấu hổ, nhẹ nhàng kéo con ra.

Đường Quả Quả cố chấp tránh ở phía sau ba, chỉ lộ ra một cặp mắt nai con, lặng lẽ đánh giá chú thoạt nhìn rất cao rất tuấn tú này.

Đường Thiên cười ha hả, “Con nít thẹn thùng…”

Trần Tây Đông hứng thú xem, nhìn Đường Đậu Đậu một chút, lại nhìn Đường Quả Quả núp ở phía sau, cười nói: “Hai con của anh tính cách trái lại khác nhau nhiều nhỉ.”

Nói tới đây Đường Thiên cũng có chút phiền não, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy. Quả Quả rất nội hướng. Nếu có thể có một nửa hoạt bát của Đậu Đậu thì tốt rồi.”

Cậu thở dài, tràn đầy đều là tình cảm người cha lo lắng cho con gái mình.

Trần Tây Đông cảm thấy mới mẻ, cha mẹ có con nhỏ đúng là luôn như vậy.

Anh cong khóe miệng. Đường Thiên nhắc tới cái gói to vừa rồi đặt trên mặt đất, một lần nữa dắt tay hai đứa con, cười khách sáo: “Tiên sinh nếu thân thể không thoải mái, anh cứ tới tiểu khu Thanh Di phía trước, Đậu Đậu Quả Quả.” Cậu quơ quơ tay hai con: “Đến, Quả Quả Đậu Đậu, tạm biệt chú nào.”

Đường Đậu Đậu đang cầm bánh ngọt, vẻ mặt nhộn nhạo cười tươi như hoa, le lưỡi nhăn mặt, “Tạm biệt chú chân dài!”

Nói xong liền giãy tay ba nhanh như chớp chạy đi.

Đường Thiên vô cùng xấu hổ, đang muốn nói chút lời khách sáo, chợt nghe thanh âm khẽ khàng của Đường Quả Quả, “Tạm biệt chú…”

Trần Tây Đông cười ha ha, sờ sờ mái tóc mềm mại của cô bé, trong giọng nói đều là ý cười, “Ừ, tạm biệt bé con xinh đẹp nhé!”

Bé con Quả Quả được khích lệ tức khắc quên cả thẹn thùng, lộ ra nửa người, còn vẫy vẫy tay với anh.

Đường Thiên kinh ngạc nhìn biểu hiện hào phóng hiếm thấy của khuê nữ nhà mình, quay lại thấy đứa con lớn đã chạy xa hơn mười thước, lập tức nói tạm biệt liền ôm con gái đuổi theo.

Đứa nhỏ phía trước vừa chạy lon ton vừa mở hộp bánh, người cha phía sau hổn hển đuổi theo, sau mông còn kéo theo một bé con nhu thuận không khóc không cười hệt như búp bê.

Thực ầm ĩ.

Đây là kết luận của Trần Tây Đông. Anh sờ sờ cằm, rồi lại cảm thấy gia đình như thế cũng hay hay. Ít nhất hai lần gặp phải đều khiến anh cười đến không ngừng được.

Di động đổ chuông, Trần Tây Đông vừa xem điện thoại, vừa nghĩ có lẽ theo mong đợi của cha mẹ kết hôn sanh con cũng không phải chuyện gì xấu.

Bên kia điện thoại là giọng nói hổn hển của Lam Tân: “Cậu mẹ nó lại đi đâu vậy hả? Đông tử cậu là phụ nữ chuyển thế à! Hừ! Đừng nói với lão tử cậu lại lạc đường nhá?”

Trần Tây Đông lặng im vài giây, nói một câu “Lập tức đến” liền cúp máy.

Lý Minh Duệ và Từ Thanh buổi sáng đều đi làm. Lam Tân mới sáng sớm đã không thấy bóng. Tối qua Lý Minh Duệ đã đặt phòng khách sạn, hẹn gặp mấy tổng giám đốc ở thành phố G, cùng nhau tụ họp.

Lam Tân không biết đi lêu lổng chỗ nào, Trần Tây Đông một mình đi dạo phố, bất tri bất giác thời gian đã qua một lúc lâu. Anh cúp điện thoại, mới phát giác Lam Tân thế nhưng so với anh còn đến sớm hơn.

Xe ở thành phố G ít hơn thành phố A. Đại bộ phận đều là giao thông công cộng hoặc là taxi, khiến đường phố trông rộng rãi và trật tự hơn.

Trần Tây Đông phát giác anh thích loại cảm giác này. Đưa tay vẫy xe, báo tên khách sạn, rồi dựa vào ghế sau nhắm mắt dưỡng thần. Tối qua uống có chút say, buổi sáng cũng không nghỉ ngơi đủ, hiện tại đã thấy có chút mệt.

Khi tới nơi, mọi người còn chưa đến đủ. Lý Minh Duệ đứng lên giới thiệu với Trần Tây Đông. Trần Tây Đông thong dong bắt tay bọn họ, song phương ngồi xuống, kêu phục vụ mở rượu. Quần áo Lam Tân so với trước đây bình thường hơn rất nhiều, chỉ là áo sơ mi quần tây đơn giản, đứng đắn làm cho Trần Tây Đông kinh ngạc không thôi.

Lý Minh Duệ mấy năm trước ở thành phố A phát triển, nguyên nhân vứt bỏ gia nghiệp đến thành phố G mọi người cũng ít nhiều biết chút. Hiện tại con cả Lý gia đoạt nơi phong thuỷ tốt thế này xây dựng làng du lịch, xem như sự nghiệp của hắn ở thành phố G đã có một cú hích lớn.

 

<<<Chương 4

Chương 6>>>

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: