Đoạt tử 4

DT015

Chương 4

Đường Thiên lạnh mặt đi ở phía trước, đằng sau hai đứa nhỏ tay cầm tay theo đuôi. Đường Thiên đi hai bước lại quay đầu nhìn một chút, đi hai bước, lại nhìn một chút.

Siêu thị cách nhà cũng chỉ năm phút đồng hồ đi bộ, tiểu khu cậu ở cũng là khu cao cấp, không phải lo lắng vấn đề trị an. Chính là người xấu không gặp được, trái lại con trai nhà mình lại tự chạy ra ngoài!

Đường Thiên bực mình, vừa đi vừa ấn thái dương, nơi đó đến giờ vẫn còn sưng đau.

Về tới nhà, Đường Thiên thả túi mua sắm xuống. Xoay người sang chỗ khác, Đường Đậu Đậu đã tự giác đứng ở góc tường, Đường Quả Quả cùng anh trai liền tâm, cũng ngây ngốc qua đứng bên cạnh.

Đường Thiên xắn tay áo, mặt đen xì, đem Quả Quả ôm sang một bên, nhẹ giọng nói: “Quả Quả ngoan, ba có việc nói với anh, Quả Quả có thể tự mình chơi không?”

Đường Quả Quả không hiểu vì sao, nhưng là đối với ba luôn nhất nhất vâng lời, liền nhu thuận gật đầu. Đường Thiên miễn cưỡng cười một chút, nhìn thấy con vào phòng ngủ, mặt mới một lần nữa sầm xuống.

Đường Đậu Đậu bất an ôm mông. Đường Thiên kéo cái ghế nhỏ qua, ngồi xuống, tầm mắt ngang với con. Cậu trầm ổn hỏi: “Biết sai chỗ nào không?”

Đường Đậu Đậu chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Không, không nên chạy loạn…”

Đường Thiên tiếp tục hỏi: “Ba có nói con phải chờ bên cạnh hay không?”

Đường Đậu Đậu cúi đầu, có chút mếu mếu, “Có, có nói…”

Tâm Đường Thiên vừa xót vừa chua, “Vậy tại sao không nghe lời ba, tự mình chạy ra ngoài?”

Đường Đậu Đậu cúi đầu chà xát ngón tay, lí nhí nói, “Thấy, thấy xe, xe…”

Đường Thiên sửng sốt, không biết phải nói gì. Ham thích này của Đường Đậu Đậu lại một lần nữa khiến Đường Thiên nghi hoặc tính cách cha cậu nhóc, mới tí tuổi đã mê xe cuồng như thế.

Cậu đè huyệt Thái Dương, thấy đầu có chút đau, nhìn con nhỏ vô tri, không khỏi nhẹ giọng nói: “Con nếu bị lạc mất, ba biết phải làm sao đây… Ba sẽ thực thương tâm, rất khó chịu… Sẽ chết mất…”

Đường Thiên thì thầm nói, biết kỳ thật càng hẳn là tự trách mình không trông coi con cẩn thận, một đứa bé bốn tuổi, làm sao hiểu được mấy chuyện này. Nhớ lại vừa rồi phát hiện bên người chỉ còn lại một đứa, cảm giác hoảng hốt kinh hãi này, cậu cũng không dám nghĩ sâu hơn.

Đường Thiên ấn thái dương một chút, mỏi mệt nói: “Quên đi. Lần sau phải chú ý, nhìn thấy xe thì nói với ba, ba mua mô hình cho con. Đi kêu em cùng đi rửa tay đi.”

Cậu đứng lên ngồi vào sô pha, muốn cho bất an cùng xao động trong lòng chậm rãi bình ổn xuống. Qua một hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng đùa giỡn của mấy đứa nhỏ. Nghi hoặc mở mắt ra, nhìn thấy đứa con lớn đang mở to hai mắt đứng bên cạnh nhìn cậu.

Đường Thiên lấy lại tinh thần, cười: “Làm sao vậy? Em đang ngủ à?”

Đường Đậu Đậu tính cách rất kỳ lạ, có khi thực nghịch ngợm, lại có khi có năng lực quan sát đáng ngạc nhiên. Cậu nhóc thật cẩn thận quan sát thần sắc ba mình, thấy không có tức giận như dự liệu, vì thế cũng chậm chậm dịch qua, đem đầu kề lên đùi Đường Thiên, nhẹ nhàng cọ cọ hai cái, mềm mại nói: “Ba, ba… Đậu Đậu sai rồi… Đậu Đậu, Đậu Đậu sẽ không chạy loạn nữa… Sẽ nghe lời ba, nghe…”

Nói xong còn ngẩng đầu tự cho là thực manh, kỳ thật là thực ngốc nghếch cười sáng lạn.

Diện mạo hai đứa nhỏ kỳ thật cũng không quá giống cậu. Đường Thiên sờ sờ khuôn mặt tươi cười của con trai đang cố lấy lòng mình, thở dài, đem con ôm đến trước ngực, đối mặt với mình.

“Ba cũng không đúng, ba không nên đem cục cưng để sang một bên, ba cũng sai rồi.” Cho dù chỉ có vài giây, cũng vẫn là sai.

Đường Đậu Đậu nghe không hiểu lời cậu, chỉ hiểu được mấy từ “Ba cũng sai rồi”, vì thế liền rộng lượng vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, hào phóng nói: “Không sao! Đậu Đậu tha thứ ba!”

Đường Thiên bật cười, lòng ngập tràn hỗn loạn thoáng cái bị hồ ngôn loạn ngữ của con trai làm tản đi hết.

Hai cha con ôm nhau ngồi chưa tới một phút, Đường Đậu Đậu liền lắc lắc mông muốn đi xuống.

Đường Thiên nhướn mi: “Ngứa mông hả?”

Đường Đậu Đậu bụm mông, kêu to: “Kêu Quả Quả đi rửa tay! Ăn cơm ăn cơm!”

Đường Thiên bất mãn buông lỏng tay, “Hừ…” Ngữ khí biến đổi, “Còn không mau đi!”

Đường Đậu Đậu ủy khuất ngó ba mình, ô ô, thế giới người lớn thực đáng sợ!

Đường Thiên bình thản đứng lên đi làm cơm chiều. Đường Đậu Đậu rầm rì lôi kéo em gái đi rửa tay, một bên dội nước tung tóe lên tay em một bên than thở ba nói thật đáng sợ.

Đường Quả Quả ngốc ngốc để anh “rửa” tay cho mình, chờ Đường Thiên trở lại, hai đứa một đứa thì khóc, một đứa lại vui vẻ, làm cho khắp phòng tắm đều là nước. Cho nên vốn sẽ làm một bữa tối hơi chút phong phú một chút, liền giảm xuống thành hai món mặn một món canh, vẫn là món thanh đạm Đường Đậu Đậu ghét nhất, Đường Quả Quả thích nhất.

* * *

Lam Tân chạy ra ngoài tán gái, để lại Trần Tây Đông cùng phu phu Lý Minh Duệ ngồi nhìn nhau. Trần Tây Đông ha hả hai tiếng, nói: “Lý thiếu, bên này phong cảnh thật không tồi nhỉ.”

Lý Minh Duệ cũng cười, nói: “Vậy ở thêm vài ngày, coi như giúp tôi.”

Hắn nói cũng là nói thật, đến thành phố G hai năm, lúc đầu vội vàng vun đắp tình cảm, sau tình cảm ổn định, Lý Minh Duệ lại vội vàng phát triển sự nghiệp, bạn bè bên cạnh hai người thật đúng là không bao nhiêu.

Trần gia còn có lão gia tử trấn, Trần Tây Đông liền sảng khoái đáp ứng, “Đương nhiên.”

Ý cười trên mặt Lý Minh Duệ càng đậm, hắn vốn là người lạnh lùng trầm ổn bất cẩu ngôn tiếu, vậy mà mới ngắn ngủi vài năm, gặp được một người, tính cách liền có biến hóa lớn như vậy.

Lý Minh Duệ cười rót rượu cho anh, hai người vừa nói về những chuyện ở đây vừa tán gẫu. Từ Thanh vẫn ngồi ở bên cạnh Lý Minh Duệ, suốt buổi đều cong cong khóe miệng, ngẫu nhiên nói vào một hai câu, phần lớn là nhu thuận nghe bọn hắn tán gẫu.

Tầm mắt Trần Tây Đông ngẫu nhiên liếc sang hướng bên cạnh Lý Minh Duệ. Lý Minh Duệ rõ ràng đang nói chuyện với anh, ánh mắt lại liếc qua bên cạnh, thấy ly nước trái cây của Từ Thanh đã hết, liền quay sang rót thêm, cùng Trần Tây Đông nói chuyện được một lúc, cũng sẽ quay lại nhìn vợ bằng ánh mắt khiến Trần Tây Đông khó hiểu, Từ Thanh lập tức cũng cười đáp lại hắn bằng một ánh mắt cũng thật khó hiểu.

Hai người cứ thế mày đi mắt lại trước mắt Trần Tây Đông, làm anh muốn không để ý cũng không được. Cuối cùng nhịn không được trêu chọc, “Hai vị ân ái quá, làm tôi ghen tị muốn chết đây.”

Nói là “Ghen tị”, trong mắt sáng lên lại đều là ý cười chế nhạo.

Từ Thanh da mặt mỏng, mặt mày ửng đỏ. Lý Minh Duệ bất đắc dĩ nói: “Đông thiếu…”

Trần Tây Đông vội vàng nâng ly rượu, cười: “Xin lỗi xin lỗi, thầy Từ đừng để ý, đến, tôi bồi tội.” Nói xong liền một ngưởng cổ nâng cốc uống hết.

Bất đắc dĩ trong mắt Lý Minh Duệ càng sâu, khuôn mặt nghiêm túc của Từ Thanh ửng đỏ, dở khóc dở cười, “Vậy sao được, Đông thiếu thật thích nói đùa.” Nói xong cũng lấy ly rượu của Lý Minh Duệ uống hết.

“Ai!” Lý Minh Duệ không ngăn lại, lắc đầu không ngăn cản.

Từ Thanh buông ly rượu, ánh mắt tựa hồ so với vừa rồi sáng hơn một ít, thêm một tia chế nhạo, đột nhiên nói: “Đông thiếu xuất sắc như vậy, người tương lai cũng không biết là vị thiên kim tiểu thư nhà ai đâu, ha ha.”

Lý Minh Duệ đỡ trán, Trần Tây Đông đột nhiên bị phản kích, sửng sốt một chút, “Này…”

Từ Thanh trừng mắt nhìn, “Đông thiếu có thích loại hình nào không? Thành thục, thanh thuần, đầy đặn, hay là nhỏ xinh?”

Ngụm rượu Trần Tây Đông uống vào thiếu chút nữa nghẹn trong cổ họng, nuốt xuống rồi mới bất đắc dĩ nói: “Thầy Từ…”

Từ Thanh lắc đầu vẻ mặt vô tội, “Sao… Cũng không thích à? Tôi đây hôm nào gặp được người tốt sẽ giới thiệu cho anh nhé.”

Phần tử trí thức cao quý khó gần như Từ Thanh sau một giây liền biến thành bà mối lải nhải, Trần Tây Đông có chút không thích ứng.

Biểu tình của Lý Minh Duệ thuyết minh hắn tập mãi thành quen, Trần Tây Đông không khỏi cùng hắn trao đổi một ánh mắt đồng tình.

Từ Thanh vừa cười vừa chớp mắt: “A… Thật không hiểu người Đông thiếu thích là dạng nào nhỉ, thực chờ mong.”

Lý Minh Duệ cười đến không nhịn được, Trần Tây Đông cũng đầu hàng. Thành phố A ai chẳng biết Trần đại thiếu gia anh phong lưu thành tánh, bên cạnh nửa tháng đổi một người, làm sao có “người thích”. Đừng nói bản thân Trần Tây Đông không tin, sợ là ngay cả Lý Minh Duệ đã có bạn đời, sợ là cũng không tin.

Từ Thanh là phần tử trí thức, có tu dưỡng có học vấn. Ăn miếng trả miếng, cố tình còn không chừa cho người ta mặt mũi.

Trần Tây Đông hoàn toàn bội phục, thực thành ý nâng ly, “Thầy Từ tha tôi đi.”

Từ Thanh cúi đầu suy nghĩ vẻ mặt vô hại, “Đông thiếu nói cái gì đâu, đến, tôi cũng kính anh một ly.”

“Tôi kính hai người một ly.” Lý Minh Duệ không thể nhịn cười được nữa xen vào, một tay kéo lấy Từ Thanh còn đang chếnh choáng vào lòng mình, cười nói: “Đến đến, Tây Đông, tôi kính anh. Ở chỗ này chơi thêm vài ngày, tuy là so ra kém thành phố A, nhưng phong cảnh vẫn là không tồi, thả lỏng tâm tình.”

“Tôi cũng thấy phong cảnh không tồi nha!” Lam Tân không biết khi nào chạy vào, đặt mông ngồi giữa hai người, rất nhanh rót cho mình một ly rượu, chạm nhẹ vào ly của hai người bên cạnh, hô lớn: “Tôi phải tán hết mỹ nữ ở đây! Dzô!”

Trần Tây Đông, Lý Minh Duệ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều là bất đắc dĩ. Tính cả Từ Thanh có chút say, mấy người bắt đầu vừa uống vừa tán gẫu.

 

<<<Chương 3

Chương 5 >>>

Bài trước
Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: