Đoạt tử 3

1010358_665436440177654_398913059380526832_n

Chương 3

Trần Tây Đông híp mắt uống cà phê, di động vang lên, màn hình hiện lên ba chữ “Lam tiện nhân” cực to. Trần Tây Đông nhìn một chốc, cúp máy.

Gọi lại, lại cúp. Cứ lặp đi lặp lại hơn mười phút. Trần Tây Đông mới chậm chạp nghe máy, “Lam tiện nhân, làm sao vậy?”

Đối diện im lặng vài giây, bỗng dưng rống lên: “Cậu mẹ nó mới tiện nhân! Bố đã nói bao nhiêu lần là không được kêu hả hả hả!”

Trần Tây Đông thập phần thuận theo, sửa miệng: “Lam thiếu gia, chuyện gì?”

Lam Tân tức giận mắng nhiếc nửa phút mới nói: “Làng du lịch của Minh Duệ cũng gần như hoàn tất rồi, cuối tuần có thời gian không?”

Trần Tây Đông bóp bóp trán, “Có.”

Lam Tân hú một tiếng, bỏ lại một câu “Có thể mang bạn theo” liền cúp máy. Trần Tây Đông dở khóc dở cười.

* * *

Lý Minh Duệ là con cả Lý gia, tính tình trầm ổn nghiêm túc, chưa từng yêu đương, ai ngờ mới yêu liền yêu một người đàn ông, còn yêu đến kinh thiên động địa, Lý gia lão phu nhân đại náo thành phố A, “Con dâu” đào tẩu, Lý đại thiếu gia ngàn dặm truy đuổi ái tình, truy một hồi truy tới thành phố G bên cạnh, tiểu tình nhân không trở về thành phố A, Lý Minh Duệ liền bỏ hết chuyện kinh doanh ở đây, chuyên tâm ở thành phố G một lần nữa xây dựng sự nghiệp, đến bây giờ, chớp mắt đã hai năm.

Trần Tây Đông trước kia không quen thân với hắn lắm, sau lại xảy ra chuyện này, mấy người ở quán bar chạm mặt vài lần, dần dần quen biết nhau. Lần này làng du lịch hoàn công, vô luận xuất phát từ lý do nào, cũng phải đi nhìn một cái.

Lý Minh Duệ trước kia ở thành phố A quản lý sản nghiệp Lý gia, con mắt kinh doanh tinh chuẩn độc đáo. Thành phố G kinh tế không phát đạt lắm, chỉ là một thành phố nhỏ hạng hai. Ngoại trừ giờ cao điểm, ở trên đường thậm chí ngay cả người đi đường cũng rất ít, đi trong một thành phố thế này, tựa như ngay cả thời gian cũng chậm rất nhiều.

Thành phố G là thành phố giáp biển, trái lại lại có một số điểm du lịch, Minh Nguyệt sơn, Lãng Phong,… đều là những nơi người khác tới đây tham quan, mà lại ít có ai biết ở phía tây thành phố có một hồ nhỏ tự nhiên, hồ nước xanh trong vắt, do vị trí hẻo lánh nên ít nhiễm hơi người. Diện tích cũng không quá lớn, hơn sáu trăm mẫu[1], Lý Minh Duệ không biết dùng thủ đoạn gì, lấy được quyền sử dụng mảnh hồ này, đem làng du lịch xây một vòng quanh hồ, tại nơi các tòa nhà cao tầng chen chúc mọc lên thế này, có thể tưởng tượng, làng du lịch khi được xây dựng, sẽ đẩy mạnh sự phát triển kinh tế của thành phố này.

Đương nhiên, đối với Lý gia đại thiếu gia mà nói, sự nghiệp thành công mở mang một tầng cao mới.

 

Trần Tây Đông đi dạo trên đường, vừa đi vừa cảm thán ở đây cách thành phố A bất quá một giờ bay, thế nhưng cảnh quan đô thị lại kém nhiều như vậy.

Yên lặng, ít người, bầu trời xanh trong hiếm thấy, không khí tựa hồ cũng tươi mát hơn nhiều.

Trần Tây Đông không mang theo bạn gái, cũng không đi chung với Lam Tân. Lam Tân không biết kiếm ở đâu một cô bé dẫn tới làng du lịch. Trần Tây Đông xuống máy bay, liền một mình vừa đi vừa ngắm cảnh. Đi một hồi hơn nửa tiếng, không khỏi cảm thán đại thiếu gia Lý gia ánh mắt thật không tồi, đâu phải ai cũng nghĩ xa được như thế.

Trần Tây Đông không lấy hành lý, chỉ nhét bóp tiền chật đầy các thẻ vàng thẻ tín dụng vào túi, cho nên đi dạo rất nhàn nhã. Thình lình trên đùi bị đụng phải cái gì đó, Trần Tây Đông vốn là không chuyên tâm nhìn đường, lúc này bị đụng phải liền cùng “cái kia” ngã lăn ra đất.

Đợi mông anh chạm đất, cơn choáng qua đi, lúc này mới phát hiện trong lòng còn ôm một đứa bé tròn lẳn.

Đứa bé tròn tròn banh miệng hắc hắc cười, hai tay nhỏ nhắn đầy thịt vịn trên ngực anh, vừa muốn cố gắng đứng lên, vừa trộm quan sát sắc mặt anh.

Trần Tây Đông lớn như vậy, làm sao cùng một đứa bé thế này tiếp xúc qua, càng miễn bàn còn ôm nhau.

Nhưng là… Anh sờ sờ cái tay nhỏ nộn nộn của bé con, mới phát hiện thì ra thịt trẻ con mềm như vậy.

“Chú, chú ơi…” Bé con cười lấy lòng, cố gắng tỏ ra mình manh, khe khẽ nói: “Xin, xin lỗi chú, Đậu Đậu, Đậu Đậu không nhìn thấy chú đi…”

Trần Tây Đông nhướn mi, hửm? Kêu Đậu Đậu.

“Nhưng mà cháu đã đụng ngã chú.” Trần Tây Đông đứng lên, đem cậu nhóc đặt trên mặt đất, nắm vai nhóc nói.

Cậu nhóc trông thực ngoan ngoãn, nhìn kỹ, trong mắt thế nhưng không có một tia e ngại, lá gan rất lớn. Giờ phút này cũng chỉ là cau mày suy tư lời anh nói.

Trần Tây Đông dù bận vẫn ung dung chờ.

Bé con ngẩng đầu, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn anh, sáng ngời: “Thực xin lỗi chú… Đậu Đậu xin lỗi mà…”

Cậu nhóc cúi đầu chà xát góc áo một chút, lại ngẩng đầu: “Cháu xin lỗi cháu xin lỗi chú…”

Không biết cha mẹ cậu nhóc dạy thế nào. Chính là cho dù Trần Tây Đông có tức giận cách mấy, nghe cậu nhóc một tiếng lại một tiếng “Cháu xin lỗi” cũng đã sớm mềm lòng, huống chi anh vốn cũng không tức giận.

Trần Tây Đông sờ sờ đầu nhóc, vừa muốn nói “Không sao” liền nhìn thấy cậu nhóc xẹt một cái xoay người, chạy ra phía sau mình, giờ mới lộ ra vẻ mặt cảnh giác.

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, lướt qua đối phương chỉ cao tới đầu gối mình, nhìn thấy phía sau nhóc là một cô bé giống nhóc như đúc.

Cô bé nhát gan, rồi lại nhịn không được tò mò trộm đánh giá anh. Khi ánh mắt chạm phải mắt Trần Tây Đông, lại tức khắc chấn kinh tránh đi.

Trần Tây Đông nhịn cười, chọc bọn chúng: “Đậu Đậu, đây là em gái cháu sao? Hay là chị gái?”

Đường Đậu Đậu vốn cảm thấy chú này thật xấu, mình đã xin lỗi rồi còn không thả mình đi. Ô, thật xấu! Vừa nghe nói vậy liền kêu to: “Mới không phải! Đậu Đậu là anh!”

Đường Quả quả cũng non nớt gật đầu, nhỏ giọng nói: “Quả Quả là em…”

Đường Đậu Đậu lập tức xù lông, đem đầu em ấn trở về, hô to: “Quả Quả ngốc! Để người xấu nhìn thấy! Đem em bắt đi!”

Trần Tây Đông trợn mắt há mồm —— đứa bé này trí tưởng tượng thực phong phú a, anh sờ sờ mặt mình, giống người xấu như vậy sao?

Đường Quả Quả ấm ức nghẹn ngào, Trần Tây Đông khụ một tiếng, vừa muốn nói “Không sao”, thì lần thứ hai bị cắt ngang.

Một ông bố trẻ cầm theo hai cái túi mua sắm lớn, thở hổn hển chạy tới đây, một tay kéo hai đứa con kéo ra sau mình, nhanh nhẹn mở miệng: “Thật ngại quá, vị tiên sinh đây, trẻ con không hiểu chuyện, có chỗ nào mạo phạm anh, cho tôi xin lỗi.”

Lời Trần Tây Đông bị cắt ngang, đành phải bất đắc dĩ đem câu vừa rồi tính nói hai lần nói ra: “Không sao.” Anh chỉ chỉ ống quần mình, “Chỉ là đụng phải một chút.”

Đường Thiên nhìn quần áo anh, cẩn thận đề nghị: “Nếu không tôi giúp anh giặt một chút? Anh cứ để lại địa chỉ.”

Trần Tây Đông dở khóc dở cười, khoát tay, “Thật sự không có việc gì. Nhưng là cậu nhóc này nhỏ như vậy, chạy loạn rất nguy hiểm.”

Trên mặt Đường Thiên hiện lên nét ảo não lại hối hận, vội nói: “Lần sau sẽ không, đã mạo phạm anh rồi.”

Trần Tây Đông mỉm cười, cúi đầu nói với Đường Đậu Đậu: “Bạn nhỏ Đậu Đậu, tạm biệt.”

Đường Đậu Đậu có ba ở đây lá gan liền lớn hơn, cất cao giọng nói: “Tạm biệt chú!”

Tâm tình Trần Tây Đông bị đứa nhóc này làm tốt lên rất nhiều, quay đầu nhìn cô bé giống hệt Đường Đậu Đậu, nói: “Tiểu… ừm…”

“Quả Quả!” Đường Đậu Đậu lè lưỡi nhăn mặt.

Trần Tây Đông 囧một chút, bất đắc dĩ cười, “Đúng rồi, Tiểu Quả Quả, tạm biệt.”

Đường Quả Quả thẹn thùng, tránh ở sau chân ba không dám nhìn anh.

Trần Tây Đông cũng không để ý, đi lướt qua bọn họ.

*     *

*

Kết quả chờ ngồi xe đến làng du lịch, đã là bảy giờ tối, trời cũng đã tối. Thành phố này so với thành phố A nhanh tối hơn nhiều.

Lam Tân, Lý Minh Duệ, cùng vợ đồng tính của hắn, Từ Thanh, sớm đã ở phòng chờ trong quán bar.

Làng du lịch có một quán bar nhỏ, lúc này người ở bên trong đều là bạn bè tốt trước kia ở thành phố A của Lý Minh Duệ, hoặc là bạn trong giới làm ăn.

Trần Tây Đông đẩy cửa đi vào, Lý Minh Duệ và Từ Thanh tựa vào nhau không biết đang nói gì. Một mình Lam Tân thập phần tịch liêu chọc sô pha. Nhìn thấy Trần Tây Đông tiến vào, ai oán nói: “Trần đại thiếu gia cậu đi đâu vậy? Đừng nói với tôi cậu ngồi xe cũng có thể lạc đường nha.”

Trần Tây Đông gật đầu cười với Lý Minh Duệ và Từ Thanh, ngồi xuống bên cạnh Lam Tân, uống một ngụm rượu mới hỏi: “Cô gái bên cạnh cậu đâu?”

Lam Tâm xịu mặt, “Hừ, phiền muốn chết, về rồi!”

Trần Tây Đông cùng mấy người Lý Minh Duệ cười cười hiểu rõ. Lam Tân ai oán trong chốc lát, lại tò mò hỏi: “Đông tử, lâu như vậy, cậu rốt cuộc đã đi đâu?”

Trần Tây Đông quay lại, Lý Minh Duệ và Từ Thanh cũng mang vẻ mặt tò mò. Anh xoay xoay ly rượu, cười ha hả: “Không có gì, đụng phải một bạn nhỏ rất vui.”

Lam Tân cổ quái, “Có gì hay mà vui.”

Trần Tây Đông hồi tưởng một chút, “Long phượng thai đó, bộ dạng giống hệt nhau, rất vui. Ha ha.”

Anh nở nụ cười, thu được ánh mắt khinh bỉ không chút nào che dấu của Lam Tân. Không khỏi sờ sờ cằm, không đúng sao? Bất quá anh thế nhưng chưa bao giờ biết con nít lại dễ thương như vậy.

Lam Tân bĩu môi, đánh giá: “Lão nhà quê chưa từng thấy qua con nít!”

“Phốc!” Từ Thanh nhịn không được, phun rượu cười ha ha. Lý Minh Duệ cũng nghẹn cười.

Trần Tây Đông bất đắc dĩ, nghĩ lại mình có nên đem tiểu tử thối này đánh một trận hay không đây.

 

_____________________________

(1) Một mẫu (/) bằng khoảng 667 m² hay 16 phương trượng (mỗi phương trượng bằng khoảng 11,111 m²). Khoảng 16 mẫu =1 hecta sau này. (Theo Wiki)

.

<<<Chương 2

Chương 4>>>

Bài trước
Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. gardenincloud

     /  03.07.2014

    Comt,comt hihi chao chu nha cho cam coc nha truyen rat de thuong

    Like

    Trả lời
  2. Trời ơi, cái ảnh chương này sao mà cute kinh khủng vợi =)) Chủ nhà có thể lấy nó làm hình mẫu thú bông đó (đáng tiéc mềnh sống ngoài Hà Nội cơ, không đến thăm cửa hàng được)

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: