Đoạt tử 2

large

Chương 2

Đường Thiên dây sớm, làm điểm tâm cho hai đứa nhỏ. Tay nghề cậu không tốt, đại khái cũng giới hạn trong vài món. Nấu cháo, chiên trứng, hoặc thỉnh thoảng là sữa đậu nành bánh quẩy.

Quá trình gọi con dậy càng gian nan hơn, nhất là khi hai đứa nhóc này hoàn toàn tương phản với bộ dạng lúc thức dậy, bộ dạng, động tác khi buồn ngủ giống nhau như đúc.

Đường Đậu Đậu một tay đặt ngang trên bụng em gái. Đường Quả Quả ngủ chảy nước miếng giàn giụa, chu cái miệng nhỏ nhắn rầm rì.

Đường Thiên vỗ một chút lên mông con, Đường Đậu Đậu vặn vẹo, mơ mơ màng màng nói: “Ba…”

Mỗi ngày đều trình diễn một màn này, nhưng Đường Thiên vẫn là không biết lần thứ mấy đầu hàng trước tiếng gọi non nớt này của con, tuy rằng chỉ là gọi bọn chúng rời giường…

Đường Thiên bất đắc dĩ, ngược lại chạm vào con gái, tay còn chưa đụng tới cái bụng nhỏ của con, Đường Quả Quả đã làm giống như anh trai, mắt cũng chưa mở liền gọi: “Ba…”

Đồng âm mềm mại, mang theo chút gật gà chưa tỉnh. Đường Thiên bóp trán, cảm thấy nếu không dứt khoát, lại không bắt kịp xe trường.

“Dậy thôi dậy thôi…” Đường Thiên mỗi tay vỗ một đứa, hai đứa nhỏ mới vừa mở mắt ra, đã bị cậu ôm dậy, xách đến phòng vệ sinh, lần lượt đánh răng rửa mặt cho từng đứa.

Mãi đến lúc ngồi vào bàn, Đậu Đậu vẫn là mắt nhắm mắt mở. Quả Quả chỉ cần vừa tỉnh, liền khác hẳn với anh trai. Tuy rằng cũng là mê mang, nhưng luôn nhu thuận muốn mở to hai mắt, cố gắng xây dựng bộ dáng “Con không buồn ngủ, con thực ngoan”.

Đường Thiên múc cho bọn nhỏ mỗi đứa một bát cháo, một cái đĩa, mặt trên bày món trứng ốp mà cậu phải luyện rất nhiều năm mới rốt cuộc trông cũng không khó coi mấy.

Hai đứa con tập mãi thành quen, tuy rằng chiên không hấp dẫn, nhưng vẫn có thể ăn, Đường Thiên ngẫu nhiên sẽ cho vào chút đường. Tỷ như hôm nay có bỏ đường. Trứng vô vị giờ ăn vào ngon hơn rất nhiều.

Đường Đậu Đậu càng ăn càng thích, một miệng lòng đỏ trứng, ăn xong rồi còn muốn lấy của em. Đường Quả Quả nội hướng, thành thành thật thật để cho anh lấy.

Đường Thiên cũng ngồi ăn, một lớn hai nhỏ ăn xong, xe của nhà trẻ cũng đã tới.

Cô giáo trẻ đứng ở trước xe dịu dàng nói: “Hai tiểu bảo bối, tạm biệt ba đi.”

Hai đứa nhỏ xếp hàng trước xe, Đường Quả Quả bĩu môi túm chặt góc áo.

Đường Thiên cười, cúi người xuống, hôn lên má mỗi đứa một cái. Lại quay sang, hai đứa nhỏ tự giác chu môi dùng sức hôn chụt một cái lên mặt ba.

Đậu Đậu và Quả Quả là long phượng thai, ngoại trừ quần áo khác biệt, khuôn mặt giống nhau như đúc. Cô giáo nhìn ba cha con bọn họ, bong bóng phấn hồng trong lòng liền nhịn không được bay a bay.

“Cô Lý?” Đường Thiên bế con lên xe, lau nước miếng trên mặt, cô giáo còn đứng ở trước xe không nhúc nhích.

“A? Xin lỗi xin lỗi.” Lý Lệ xấu hổ. Quay lại thấy Đậu Đậu và Quả Quả dùng khuôn mặt giống nhau như đúc nhìn mình, không khỏi đỏ mặt, thoáng gật đầu, “Đường tiên sinh mời trở về đi, chúng tôi sẽ chăm sóc các bé thật tốt.”

Đường Thiên cách cửa kính xe véo cái má bánh bao của Đậu Đậu, cười nói: “Đứa nhỏ bướng bỉnh, phiền cô giáo lo lắng.”

Lý Lệ cũng cười theo, “Không có, Quả Quả rất nhu thuận, chưa bao giờ bướng bỉnh đâu.”

Đường Thiên không nói gì nhìn về phía Đậu Đậu. Cô Lý lại nói: “À… Đậu Đậu cũng… rất ngoan, rất ngoan…”

Đường Thiên bất đắc dĩ, Đường Đậu Đậu mang vẻ mặt vô tội nhìn lại.

Đường Thiên đành thua, nhéo cái mũi nhỏ của nhóc một chút, Đường Đậu Đậu ngao một tiếng hai mắt đẫm lệ lưng tròng.

Đường Thiên quả thực không có biện pháp, đứa con lớn lớn lên chắc phải làm diễn viên. Cậu quay đầu sờ má Đường Quả Quả, dịu dọng nói: “Quả Quả ngoan, buổi tối ba tới đón con nha.”

Đường Quả Quả ngậm ngón tay gật đầu, nhu thuận kêu: “Tạm biệt ba.”

Cặp song sinh ở tuổi này có rất nhiều hành vi đều là không tự chủ được. Đường Đậu Đậu cũng tức tốc hô một tiếng: “Tạm biệt ba.” Thanh âm còn mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở, trong mắt lại một giọt lệ cũng không có.

Ôi ôi, Đậu Đậu nhà mình cũng biết tiểu xảo nhỉ. Đường Thiên đỡ trán, vẫy tay tạm biệt.

* * *

Xe trường chạy đi, Đường Thiên nhìn trong chốc lát. Lên lầu lấy chìa khóa cùng laptop, lái xe đến chỗ hẹn.

Khi tới quán cà phê, La Phi đã đợi một lúc lâu.

“Con nô.” La Phi liếc mắt nhìn cậu, lạnh lùng nói.

Đường Thiên ngồi xuống, thản nhiên nói: “Cám ơn.”

La Phi bĩu môi, tiếp tục xả: “Đường Thiên tôi nói cậu, suốt ngày hệt như bảo mẫu, cuộc sống của cậu cũng chỉ có hai đứa nhỏ thôi hả! Chỉ có mỗi bọn chúng à! Ba mươi phút! Suốt ba mươi phút!” La Phi càng nói càng bốc hỏa, “Cậu nói cậu không thể tới đúng giờ sao!? Tới trễ thế này không phải bởi vì hai đứa nhóc nhà cậu hả! Hả!”

Nói xong trước mặt đưa qua một ly cà phê, Đường Thiên thành khẩn nói: “Nhuận giọng.”

Cơn tức của La Phi vừa bốc lên một chút đã bị dập tắt, hắn ngậm miệng, lắc đầu: “Được rồi, quên đi.” Không nói.

Đường Thiên cũng thấy áy náy, nhưng cũng không có cách nào cam đoan lần tới có thể đúng giờ có mặt hay không. Từ khi cậu tới thành phố này, bắt đầu công việc này, rất nhiều lần vào lúc khẩn cấp đều bị gián đoạn bởi hai đứa con, không ai biết gia đình có con nhỏ lúc nào cũng không thiếu “tình huống ngoài ý muốn” thế này cả.

Đường Thiên nhìn hắn thành khẩn xin lỗi, “Thật ngại quá.”

La Phi đối với lời xin lỗi của cậu sớm đã có lực miễn dịch, khoát tay ý bảo không cần nói.

Đường Thiên im lặng, La Phi bắt đầu nói chính sự, “Gần đây bận không?”

Đường Thiên lắc đầu, “Không bận.” Thời gian của cậu rất tự do.

La Phi ừ một tiếng, nói: “Gần đây lưu hành một trào lưu mới. Nữ chính báo thù, cùng nam chính giết tới giết lui.”

Hai người hợp tác nhiều năm, chỉ một câu Đường Thiên liền hiểu ý hắn, “Tình tiết xung đột lớn? Tàn nhẫn thế nào xảy ra thế nào? Còn phải cùng nam chính có chút ám muội, rồi yêu hận tình thù, cuối cùng vui mừng đại đoàn viên?”

La Phi một bộ biểu tình “Tôi biết chỉ có cậu hiểu tôi”, gật đầu, “Đúng, chính là như vậy, có thể đi?”

Đường Thiên suy nghĩ một chút, cười: “Có thể.”

La Phi vừa lòng, “Ừ, tôi biết cậu có thể mà.”

Đường Thiên hừ một tiếng, chuyện công việc liền ngắn ngủi lại thuận lợi định ra, thời gian còn sớm, liền cùng nhau ăn bữa sáng tán gẫu những chuyện khác.

 

Đường Thiên về đến nhà liền bắt đầu lên dàn ý. Cậu là tiểu thuyết gia hạng ba, mặc dù không phải rất thiếu tiền, nhưng tổng cảm thấy có một công việc bổ khuyết thời gian trống của mình thì tốt hơn, để cậu không đến mức tách rời với xã hội.

Bởi vì hai anh em Đậu Đậu giữa trưa không về nhà, dì Từ buổi trưa cũng không đến. Đường Thiên rời khỏi máy tính, tùy tiện nấu chút mì ăn, cũng không ngủ trưa, tiếp tục lăn ra viết.

Chuông đồng hồ báo thức bốn giờ đúng vang lên, Đường Thiên đứng lên vặn vặn thắt lưng, thở hắt ra. Vào toilet tắm nước lạnh, rửa sạch một thân mồ hôi, thần thanh khí sảng đi đón con trai con gái.

 

Đường Quả Quả lưu luyến gia đình, sớm đã đứng ở cổng nhà trẻ chờ. Con khỉ con Đường Đậu Đậu đang đùa giỡn với các bạn nhỏ bên cạnh cũng đang chờ cha mẹ, kêu to hắc hắc ha ha.

Đường Thiên đi đón con, quan niệm thời gian vô cùng chuẩn xác. Cũng như nhiều năm trước, hai đứa bé còn chưa đến một tuổi, cậu ở bệnh viện truyền nước, rõ ràng cách giờ đi đón con còn mấy tiếng, lại trong lúc ngủ mơ bừng tỉnh, cuối cùng vẫn là sớm chạy tới nhà bạn đón con về.

Tiếng chuông tan học vang lên, cổng nhà trẻ mở ra. Cha mẹ đứng chờ đã lâu tìm kiếm con mình, đón về nhà.

Đường Thiên sớm đã nhìn thấy hai bảo bối nhà mình, Đường Quả Quả giọng nói mềm mại hô một tiếng ba, vui vẻ chạy tới. Đường Đậu Đậu lưu luyến cùng tiểu đồng bọn chơi với mình cả ngày nói tạm biệt, từng bước đi về phía Đường Thiên.

Đường Thiên đánh nhẹ một cái lên mông con. Đường Đậu Đậu trừng lớn mắt ôm mông, “Ba!”

Đường Thiên hừ mắt nhìn nhóc, ngữ khí bình thản lại mang theo vị chua, “Bạn nhỏ Đường Việt Nhiên, con là không phải muốn về cùng với ba của nhóc Trương Tiêu đó chứ?”

Trương Tiêu chính là bạn nhỏ vừa rồi cùng Đường Đậu Đậu tay nắm tay lưu luyến không rời, là cơ hữu tốt của bạn nhỏ Đường Đậu Đậu trong lớp chồi ở nhà trẻ.

Đường Đậu Đậu tuổi còn nhỏ không biết giống ai, bản lĩnh quan sát ngôn quan sắc rất mạnh, lập tức híp mắt nhoẻn miệng cười, ôm lấy đùi Đường Thiên, nhõng nhẽo cọ cọ gọi to, “Ba tốt nhất! Đậu Đậu mới không cần ba Trương Tiêu! Ba so với ba cậu ấy còn đẹp trai hơn!”

Đường Thiên sờ sờ cằm mình, ừm, tốt lắm, xem ra mặt mình vẫn có lực hấp dẫn với con trai.

“Đi thôi.” Đường Thiên làm bộ như không thèm để ý hét to, mỗi tay ôm một đứa về nhà.

 

<<<Chương 1

Chương 3>>>

Bài trước
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. 2 Đứa bé đáng yêu quá cơ ^_^

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: