MXCVT 4

Chương 4 

MXCVT 4

—o0o—

Trước lúc khai giảng ba ngày, Diêu Viễn vẫn còn đang vật lộn với đồng hồ sinh học, dù sao muốn đem cả kỳ nghỉ hè làm việc và nghỉ ngơi lộn xộn điều chỉnh lại là vô cùng khó khăn, sáng nay ngủ thẳng đến mười một giờ, Triệu Quốc Cương và Đàm Duệ Khang cũng không ở nhà, đều đã ra ngoài.

Diêu Viễn cảm thấy khó chịu như bị đoạt đi ba ba, nhìn tờ giấy trên bàn mới biết bọn họ trưa nay không về.

Hẳn là đi thi… Chúc hắn hết thảy thuận lợi, vài ngày sau mau cuốn gói tới trường, Diêu Viễn nằm trên sô pha cùng bằng hữu tốt của cậu là Tề Huy Vũ nói chuyện điện thoại, thuận tiện oán giận vài câu về anh họ mình.

“Ừ, mấy người dưới quê ai chả vậy.” Diêu Viễn nói: “Cũng khổ thật, học xong tiểu học rồi lên sơ trung, sau đó lấy vợ, cất nhà, làm ruộng, nuôi gà nuôi heo, cả đời liền trôi qua như vậy. Nếu ba anh ta không qua đời, phải lên thành phố mưu sinh, phỏng chừng anh ta cả đời cũng chỉ quanh quẩn ở nông thôn.”

Tề Huy Vũ trong điện thoại cười nói: “Anh ta đến nhà cậu có làm trò gì không? Lần trước họ hàng nhà tớ lên đây cũng làm mấy chuyện ngớ ngẩn.”

Diêu Viễn đáp: “Không có, còn rất thông minh.”

Tề Huy Vũ kể họ hàng cậu ta dưới quê lên chơi, mẹ nó đem cái ấm điện đặt lên bếp gas, đun đến mức lớp keo dưới đáy chảy nhão nhoét ra, Diêu Viễn cùng Huy Vũ cười to một trận, lại hàn huyên vài câu về đám nữ sinh trong trường rồi mới cúp điện thoại.

Diêu Viễn nhàm chán tra danh bạ tìm người so đáp án bài tập hè, lần này là tên bốn mắt Lâm Tử Ba.

Tra xong đáp án, Lâm Tử Ba hỏi: “Bà con xa của cậu thế nào?”

Diêu Viễn đem chuyện vừa nói với Tề Huy Vũ kể lại lần nữa cho Lâm Tử Ba, Lâm Tử Ba nghe xong liền bảo: “Tiến độ học tập của bọn họ có thể theo không kịp chương trình học ở đây đâu.”

Diêu Viễn nói: “Ngay cả tiếng Anh cũng là học sách phổ thông, ba tớ hẳn là liên hệ trường dạy nghề cho anh ta, có một nghề dắt lưng cũng không sợ đói chết. Bài tập kèm theo bài thi lão ngoáy mũi phát ra cậu làm chưa?”

Ngoáy mũi là thầy giáo dạy toán lớp bọn họ, không có việc gì liền dùng ngón tay ngoáy lỗ mũi, thành ra mới có biệt danh này.

Lâm Tử Ba cũng chưa làm xong, vừa hẹn hôm nộp bài sẽ đưa Diêu Viễn chép thì chuông cửa vang, Diêu Viễn cúp điện thoại đi mở cửa, Triệu Quốc Cương cùng Đàm Duệ Khang đã trở lại.

“Sao rồi ba?” Diêu Viễn hỏi.

Triệu Quốc Cương đáp: “Qua, anh con biểu hiện rất không tồi, hai tháng chín khai giảng. Đi thay quần áo ra ngoài ăn cơm, mua thêm chút đồ đạc.”

Đàm Duệ Khang cười cười, Triệu Quốc Cương bảo: “Sau này đi học muốn theo kịp môn tiếng Anh, con cứ đến hỏi Tiểu Viễn.”

Đàm Duệ Khang liên tục gật đầu, Triệu Quốc Cương lại nói tiếp: “Học lại một lớp cũng không sao, vừa lúc giúp đỡ lẫn nhau.”

Diêu Viễn ở bên trong nghe thấy bèn hỏi: “Học ở đâu vậy ba? Ăn cơm xong cùng đi xem đi.”

Triệu Quốc Cương đáp: “Không cần, là Tam Trung, đã liên hệ với phó hiệu trưởng của các con, tuần sau cứ đi học bình thường.”

Diêu Viễn: “!!!”

“Tam Trung?!” Diêu Viễn khó tin hỏi lại, thế giới quan của cậu hoàn toàn bị phá vỡ, cứ như đang mơ, nhíu mi nói: “Anh… Đàm Duệ Khang! Anh vậy mà vào được Tam Trung?”

Triệu Quốc Cương hơi không vừa lòng: “Anh con phải học lại một năm, học cùng lớp với con, sang năm hai đứa cùng nhau thi lên cao trung.”

Diêu Viễn cả người sắp phát nổ, đem Đàm Duệ Khang coi như không thấy, hỏi: “Lớp nào cơ? Ba không phải đang nói đùa đi!”

Triệu Quốc Cương đáp: “Lớp một, lớp chọn của trường con.”

Diêu Viễn: “Chuyện này… không…”

Triệu Quốc Cương ngẩng đầu nhìn con mình, Diêu Viễn thiếu chút nữa liền thốt ra “Không thể nào”, đùa sao! Miền nam này từ tiểu học lên sơ trung, rồi sơ trung vào cao trung, tất cả đều là thiên quân vạn mã chen chúc qua cầu độc mộc! Vào lớp chọn Tam Trung chẳng khác nào đặt một chân vào cánh cửa tiến vào khoa chính quy trọng điểm, hắn làm sao vào được?! Chỉ bằng hắn?!

“Chuyện này….” Diêu Viễn kịp thời phanh lại, sửa lại lời: “Quá lợi hại.”

Sắc mặt Diêu Viễn sầm xuống, về phòng thay quần áo, đi ra mang giày, Triệu Quốc Cương biết con mình hiếu thắng tâm cường, giờ hẳn là đang đố kỵ, nhưng không thể ở trước mặt Đàm Duệ Khang giáo huấn cậu, sắc mặt cũng không tốt hơn bao nhiêu, đành phải tìm gì đó nói với Đàm Duệ Khang.

Diêu Viễn khom người đi giày, trong lòng cũng ầm ầm cuộn sóng, Đàm Duệ Khang học giỏi vậy sao? Tam Trung không tổ chức thi xếp lớp trước khi nhập học, là ba ba trước mang hắn đi gặp trưởng ban làm bài thi, rồi đến nhà phó hiệu trưởng ngồi một lát. Diêu Viễn nhớ tới năm đó từ tiểu học lên sơ trung, Triệu Quốc Cương cũng nói rất rõ ràng, thi không được thì phải vào trường bình thường học.

Diêu Viễn liều mạng học bài, cuối cùng vẫn là thiếu một chút, thế nên Triệu Quốc Cương phải liên hệ với bằng hữu ở sở giáo dục nhờ đưa cậu vào lớp chọn, sau này Diêu Viễn mới biết Triệu Quốc Cương còn phải chi ba vạn làm phí chọn trường.

Lòng tự trọng của Diêu Viễn bị đả kích thật lớn, biết không thể dựa vào lão ba cả đời, lên sơ trung liền khắc khổ học bài, rốt cuộc có chút thành tích, cũng đủ dương dương tự đắc, một tên như Đàm Duệ Khang mà cũng vào được trường này, còn cùng lớp với mình!

Triệu Quốc Cương phải chi bao nhiêu tiền?

Diêu Viễn đi giày, đứng dậy theo Triệu Quốc Cương ra ngoài, đứng trong thang máy đột nhiên hỏi: “Ba, ba phải trả phí chọn trường sao? Hiện tại mấy vạn mới vào được lớp chọn? Vẫn là ba vạn sao?”

Triệu Quốc Cương lại bị thằng con mình đưa vào thế bí, đáp cũng không được mà không đáp cũng không xong. Diêu Viễn hỏi xong mặt không đổi sắc nhìn mấy cái nút thang máy, cậu biết Triệu Quốc Cương hoàn toàn không thể trả lời.

Nói phải chi ba vạn làm phí chọn trường sao, Đàm Duệ Khang còn đang đứng bên cạnh.

Nếu nói không có, Triệu Quốc Cương dù sao cũng phải để ý tâm tình con trai, huống hồ căn bản cũng không có khả năng, Diêu Viễn vốn biết rõ trường mình thế nào mà.

Đàm Duệ Khang hoảng sợ hỏi: “Dượng, cái gì vậy, phí gì cơ?”

Triệu Quốc Cương trầm giọng nói: “Trước mắt còn chưa xác định, phải xem thành tích thi giữa kỳ của anh con thế nào đã.”

“Vậy sao.” Diêu Viễn lạnh lùng nói.

Đàm Duệ Khang vẻ mặt có chút bối rối, hắn vừa nghe thấy một con số thiên văn a, lại không biết bên trong có ẩn tình gì, hơn nữa không khí giữa Diêu Viễn và Triệu Quốc Cương có chút căng, trong thang máy tràn ngập một cỗ áp suất thấp.

Diêu Viễn rất nhiều lần nghe đạo lý tiền của ba cũng là tiền của cậu, bà con của Triệu Quốc Cương cũng luôn bảo cậu phải để ý ba mình một chút, đừng để bị người ta lừa tiền. Triệu Quốc Cương không tái giá, mà Diêu Viễn cũng không muốn có mẹ kế, tính độc chiếm của cậu cực mạnh, ai chiếm lấy ba cậu đều không được, tiền của cha con bọn họ cũng không thể cho người ngoài.

Triệu Quốc Cương đi lái xe, Đàm Duệ Khang nhỏ giọng hỏi: “Diêu Viễn, phí chọn trường là cái gì?”

Diêu Viễn thiện ý nói: “Không có gì, chúc mừng anh, anh, về sau chúng ta là bạn học.”

Lông mày Đàm Duệ Khang nhíu chặt thành một đoàn, Triệu Quốc Cương lái xe lại đây, đưa bọn hắn đi ăn cơm trưa. Thuận tiện tán gẫu vài câu về chuyện học kì mới, muốn mua cho Đàm Duệ Khang cặp sách mới và đồ dùng học tập, còn cả quần áo, giày dép, thẻ từ nữa.

Diêu Viễn không nói tiếng nào, ngồi ở vị trí phó lái, tựa vào thành cửa kính xe nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài, nghĩ xem Đàm Duệ Khang có phải là con riêng của Triệu Quốc Cương hay không.

“Lúc ba con đưa con tới đây.” Triệu Quốc Cương kể: “Tiểu Viễn mới hai tuổi, con bốn tuổi.”

Lông mày Đàm Duệ Khang tạm thời giãn ra một chút: “Cháu không nhớ nữa.”

Triệu Quốc Cương lại kể: “Lúc ấy nơi này đường xá gồ ghề, vẫn là khu quy hoạch, hiện tại đã là trung tâm thành phố. Mẹ Tiểu Viễn nhượng cho ba con việc kinh doanh, vừa mới bắt đầu cải cách mở cửa… Cổ phiếu lên sàn giá ba đồng một phần, lúc cao điểm tăng tới hơn một trăm.”

Đàm Duệ Khang nói: “Ba con năm đó vì sao không làm?”

Triệu Quốc Cương nói: “Ba con nói hai cụ già ở quê không ai chăm sóc, ông ngoại Tiểu Viễn không quen thành thị, ruộng vườn trong nhà cũng không ai trông coi.”

“Bây giờ thì sao, ruộng đều cho thuê hết rồi à?” Diêu Viễn hỏi.

Triệu Quốc Cương nói: “Hiện tại nhà ngoại con cũng không có mấy người làm ruộng, có thể vài năm nữa sẽ phát triển thành khu du lịch… Nháy mắt đã qua bao nhiêu năm.”

Xe dừng ở ngã tư đường chờ đèn đỏ, Triệu Quốc Cương kể: “Anh Duệ Khang của con lần đầu tiên nhìn thấy con thì thích vô cùng, ôm con hôn con không buông.”

Mặt Diêu Viễn đỏ ửng, hậm hực nói: “Ba đừng nhắc mấy chuyện này nữa có được không?”

Đàm Duệ Khang cười ha ha: “Dượng à, con đều quên hết rồi.”

Triệu Quốc Cương nhắc đến người vợ đã qua đời, thanh âm ôn hòa rất nhiều, còn nói: “Duệ Khang còn không muốn về, nói muốn em trai muốn em trai.”

Đàm Duệ Khang sụt sịt: “Mẹ con khi đó đã mất rồi, lúc trước mẹ còn nói sẽ sinh cho con một em trai.”

Triệu Quốc Cương không để ý ừ một tiếng, vừa nhấn ga vừa nói: “Mẹ Tiểu Viễn cùng ba con tuy rằng là anh em họ, nhưng trước đây cảm tình lại tốt nhất, Tiểu Viễn, con cùng anh cũng phải hòa thuận ở chung, biết không?”

Diêu Viễn lạnh lùng đáp, Triệu Quốc Cương biết con trai đang trong thời kỳ trưởng thành có chút phản nghịch, nói nữa cũng chỉ to chuyện, liền nhẹ nhàng cho qua.

Giữa trưa Triệu Quốc Cương mang bọn họ đi ăn cơm, Đàm Duệ Khang ăn không quen gà luộc tái, Triệu Quốc Cương liền gọi cho hắn chút đồ ăn khác, Diêu Viễn nhìn chỉ cảm thấy Đàm Duệ Khang càng ngày càng đáng ghét, cho dù ngồi đó không làm gì cũng có loại cảm giác bài xích vô cùng.

Triệu Quốc Cương vẫn khéo léo bắt chuyện, lăn lộn trên thương trường nhiều năm, dỗ hai đứa nhóc này là không thành vấn đề, khi nhắc tới quê nhà, Đàm Duệ Khang hoạt bát hẳn lên, kể trong nhà nuôi gà tre, có cá có trứng vịt, đầu xuân măng non tuyệt đỉnh, là đặc sản ở quê… Diêu Viễn nghe phát bực, lúc Đàm Duệ Khang nói chuyện cậu ngồi im, mà khi Diêu Viễn nói, Đàm Duệ Khang đến tám phần là nghe không hiểu, cũng đành im lặng nghe.

Một bữa cơm miễn cưỡng ăn xong, Triệu Quốc Cương lại dẫn cả hai đi mua ít đồ, Diêu Viễn rất ít khi mua cặp sách văn phòng phẩm ở khu mua sắm này —— cậu thấy thật chướng mắt, đây chẳng qua là thói quen của Triệu Quốc Cương. Diêu Viễn lại thích đi loanh quanh dọc các con đường tìm kiếm mấy món đồ ăn theo phim hoạt hình mà tụi con trai mê mẩn, tuy không mắc nhưng lại hợp trào lưu, chẳng hạn như pokemon hay là mấy món đồ Nhật Bản.

Triệu Quốc Cương mua cho Đàm Duệ Khang một cái cặp đeo, văn phòng phẩm đều là đồ đắt tiền, nhưng nhìn qua lại thường thường, không có gì mới mẻ, còn mua thêm một đôi giày thể thao, loại kiểu dáng này có cho tiền Diêu Viễn cũng chẳng thèm mang.

Lúc tính tiền Đàm Duệ Khang kiên trì muốn trả, Diêu Viễn trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, Triệu Quốc Cương nói: “Duệ Khang, đừng khách sáo với dượng, về sau chờ con đi làm, lúc đó tha hồ mà mua đồ cho dượng.”

Đàm Duệ Khang trầm mặc thật lâu, cuối cùng nhẹ gật đầu cảm ơn.

Triệu Quốc Cương lái xe quay về tiểu khu, ở dưới lầu đưa tiền bảo Đàm Duệ Khang trước đi cắt tóc, mình cùng Diêu Viễn lên lầu, tính vỗ về con trai một chút, thế nhưng nói chưa được vài câu hai người đã cãi nhau.

“Ba đã chi bao nhiêu tiền cho anh ta?!” Diêu Viễn nói: “Vì sao không nói cho con biết!”

Triệu Quốc Cương giải thích: “Diêu Viễn, ba cậu ta là em trai của mẹ con, con là con một, không có anh em nào khác…”

Diêu Viễn: “Vấn đề là anh ta không phải ba sinh a! Dựa vào cái gì?! Anh ta đã trưởng thành, hoàn toàn có thể tự lực cánh sinh! Sao không đi làm công đi?!”

Triệu Quốc Cương hít sâu một hơi, căn bản không có biện pháp cùng đứa con nói chuyện.

“Giả thiết, Tiểu Viễn, giả thiết ba mẹ cùng nhau rời bỏ con.” Triệu Quốc Cương nói: “Để con sau khi tốt nghiệp sơ trung không thể học tiếp cao trung, một mình ra ngoài làm công, con thấy vận mệnh đối với con có công bằng không? Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, anh họ con năm nay chỉ mới mười bảy tuổi! Để anh con mang theo tấm bằng sơ trung ra công trường khuân gạch, quả thực là hủy hoại cuộc đời anh con! Đổi lại là con, con nguyện ý không?”

Diêu Viễn đáp: “Tự lực cánh sinh có gì khó! Nếu là con, con đây cũng có thể tay làm hàm nhai! Vừa làm vừa học, ai nói nhất định phải dựa vào cha mẹ?”

Triệu Quốc Cương nói: “Nói thì dễ, con đã nói như vậy, ba ba vì anh con trả học phí cùng phí chọn trường, con vì sao lại tức giận?”

Diêu Viễn nghẹn lời.

Triệu Quốc Cương dỗ ngọt vài câu, Diêu Viễn lại đen mặt hầm hầm trở về phòng, đạp cửa cái rầm, khóa lại.

Triệu Quốc Cương biết Diêu Viễn bất quá cũng chỉ là nói ngoài miệng, thật sự để Diêu Viễn ra ngoài làm công, với tính tình thiếu gia này khẳng định chịu không quá hai ngày, đứa nhỏ này được nuông chiều thái quá từ nhỏ, về sau ra đời không biết phải làm sao đây.

Hút xong điếu thuốc, Triệu Quốc Cương mới đi gõ cửa, vẻ mặt ôn hoà nói: “Tiểu Viễn, trên thế giới này, người ba ba yêu nhất vĩnh viễn chỉ có một mình con, con biết rõ mà, sao con lại tức giận với ba ba?”

Diêu Viễn nghe xong nước mắt liền rơi xuống, cậu nằm trên giường lật lật tập tranh, cũng không ra mở cửa, Triệu Quốc Cương biết cậu sĩ diện, cũng không gõ cửa nữa, gọi điện thoại làm cho công ty mua đồ ăn mang tới đây, sau đó bắt đầu tổng vệ sinh.

Quét tước được một nửa, Diêu Viễn đi ra đi toilet, Triệu Quốc Cương nói: “Đem đồ ăn thu thập lại một chút, buổi tối chúng ta nấu cơm ăn.”

Diêu Viễn đã nguôi giận, có bậc thang bước xuống, liền không cùng ba ba đối nghịch nữa, vào bếp rửa sạch đồ ăn, Đàm Duệ Khang cũng đã trở lại, cắt tóc thực ngắn, cười nói: “Dượng.”

Triệu Quốc Cương cười: “Rất có tinh thần, cắt không tồi, Tiểu Viễn, sau khi khai giảng con cũng nên cắt tóc đi.”

Đàm Duệ Khang trở về liền tự giác vào rửa đồ ăn, Diêu Viễn như trước không nói tiếng nào, Đàm Duệ Khang liền cười nói: “Tiểu Viễn, thấy tóc anh cắt thế nào?”

Diêu Viễn nhìn hắn một cái, nghĩ thầm còn rất đẹp trai, thợ cắt tóc còn biết sửa cái mớ tóc bù xù của anh ta nữa sao? Ấn tượng mái tóc bóng dầu trước đây mất sạch, gội xong sấy khô, trên người còn có mùi hương nhàn nhạt.

Em gái gội đầu cho Đàm Duệ Khang chắc phải tốn hết khí lực.

Diêu Viễn nói cho qua: “Không tồi, rất có tinh thần.”

“Tóc em thật đẹp.” Đàm Duệ Khang nói: “Cắt bao nhiêu tiền? Nhân viên trong tiệm hết gội đầu lại sấy khô làm anh hết hồn, còn muốn mát xa, anh bảo không không không, cắt là được rồi…”

“Ở đây là vậy.” Diêu Viễn nói: “Mát xa thì mười đồng, gội đầu cắt tóc mười lăm, mát xa thoải mái lắm, có tinh thần, có sao đâu.”

Đàm Duệ Khang nói: “Gội xong chẳng phải cắt luôn sao? Còn gội lại làm gì? Phí tiền.”

Diêu Viễn: “…”

Diêu Viễn thấy mình cùng Đàm Duệ Khang thật sự không có tiếng nói chung nào, chỉ đành gật đầu nói đúng vậy đúng vậy. Triệu Quốc Cương quét tước xong lại đi vào đeo tạp dề nấu cơm, Đàm Duệ Khang vội hỏi: “Để con làm cho.”

Triệu Quốc Cương nói: “Tiểu Viễn rất kén ăn, dượng chăm nó kỹ lắm, về sau dượng không có nhà thì con nấu cơm cho em ăn.”

Đàm Duệ Khang cười nói vâng, lại thấy trong bếp không có chỗ cho mình, bèn trở về phòng.

Diêu Viễn phụ Triệu Quốc Cương một tay, Triệu Quốc Cương trầm giọng nói: “Tiểu Viễn, con mới là con trai ba, ai cũng không thể thay thế vị trí của con, con là chủ nhà này, có chuyện gì cũng phải nhường nhịn anh họ con một chút, biết không.”

Mắt Diêu Viễn hơi đỏ, vâng dạ một tiếng, Triệu Quốc Cương bảo: “Đem cá qua đây.”

Triệu Quốc Cương nhận lấy, làm món cá hấp, Diêu Viễn từ sau lưng ôm thắt lưng Triệu Quốc Cương, dán mặt vào lưng hắn.

Triệu Quốc Cương cao một mét tám, làm cơm còn phải cẩn thận để đầu không đụng vào máy hút mùi, Diêu Viễn cao một mét bảy, vừa khéo đứng tới vai ba mình.

Triệu Quốc Cương mặc cho cậu ôm, xoay người đi lấy xì dầu ướp cá, mang theo Diêu Viễn nhích tới nhích lui, tựa như mới trước đây Triệu Quốc Cương nấu cơm cho Diêu Viễn ăn, tiểu Diêu Viễn ôm chân ba ngẩn người, mãi không chịu buông.

Triệu Quốc Cương nói: “Sắp cao bằng ba ba rồi mà còn làm nũng, cẩn thận bị anh con thấy lại cười cho.”

Diêu Viễn buông tay, hậm hực ra ngoài xem TV.

Cơm chiều bốn món mặn một món canh, tay nghề Triệu Quốc Cương tốt lắm, làm toàn món Diêu Viễn thích ăn, tâm tình Diêu Viễn cũng tốt lên, cũng không so đo nữa. Nhưng nghĩ đến hết tuần này sẽ khai giảng, phải dẫn theo tên anh họ này tới lớp, còn phải chiếu cố coi sóc, Diêu Viễn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.

Vài ngày nghỉ cuối cùng vụt một cái đã trôi qua, Diêu Viễn từ trong ổ chăn chui ra nhịn không được phát điên la to.

“A ——”

Mọi thứ đều chuẩn bị xong, Đàm Duệ Khang ở bên ngoài ăn bữa sáng, mở cửa liền cảm thấy vừa nóng vừa oi bức, Diêu Viễn hận không thể trở về phòng bật điều hòa ngủ tiếp.

Diêu Viễn đánh răng rửa mặt rồi ngồi vào bàn, nhìn thấy dĩa bánh bao hấp trên bàn liền hết muốn ăn, Triệu Quốc Cương bảo Đàm Duệ Khang lấy đồ trong tủ lạnh đem ra hấp, Đàm Duệ Khang cái khác không chọn, lại cố tình hấp cả đĩa bánh bao to đùng thế này.

“Ăn nhiều một chút.” Đàm Duệ Khang nói.

Nước lọc với bánh bao, Diêu Viễn hết biết nói gì luôn, đứng dậy mở tủ lạnh tìm đồ ăn, lấy ra bọc sủi cảo nhân xíu mại tôm nhét vào lò vi ba, nấu nước pha trà, không nói tiếng nào.

“Tiểu Viễn lúc mới dậy có chút khó chịu.” Triệu Quốc Cương nói: “Chớ chọc đến nó.”

Đàm Duệ Khang cười nói: “Vâng.”

Đinh một tiếng, Diêu Viễn bắt đầu ăn sủi cảo xíu mại tôm, uống chè Phổ Nhỉ (1), miễn cưỡng ngồi ăn, đem phần còn lại đẩy đến trước mặt Đàm Duệ Khang, Đàm Duệ Khang vội xua tay nói: “Anh không ăn.”

Diêu Viễn đi vớ mang giày, ngồi trên sô pha còn chưa tỉnh ngủ, a một tiếng, ngã vào người Triệu Quốc Cương, gối lên đùi hắn xem tin tức buổi sáng.

Đàm Duệ Khang đeo cặp đi ra, nói: “Vé này dùng thế nào ạ? Phải ngồi mấy tuyến xe vậy dượng?”

Triệu Quốc Cương đáp: “Tiểu Viễn sẽ chỉ con biết, đi thôi, ngày đầu tiên đến trường phải hòa đồng với các bạn học khác.”

Triệu Quốc Cương mở ví lấy tiền cho Diêu Viễn cùng Đàm Duệ Khang, mỗi người năm trăm, Diêu Viễn cũng không thèm nhìn mà nhét thẳng vào túi, Đàm Duệ Khang vội từ chối: “Không cần đâu dượng, con có tiền…”

“Nhanh lên, xe đến rồi.” Diêu Viễn không kiên nhẫn nói, dù sao Đàm Duệ Khang cũng đã xài của ba cậu ba vạn rồi, năm trăm này có là gì.

Triệu Quốc Cương nói: “Cầm lấy, sinh hoạt phí để dượng lo, chờ con đi làm, có khi lại còn biếu tiền cho dượng.”

Triệu Quốc Cương nói thế, Đàm Duệ Khang liền gật đầu nhận lấy, Diêu Viễn mang hắn xuống lầu, lên xe rời tiểu khu, bắt đầu ngày đầu tiên của học kỳ mới.

 


(1) Chè Phổ Nhỉ: Một loại chè được sản xuất ở vùng Vân Nam, Trung Quốc, được ép thành từng bánh (QT)

MXCVT 4a

Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: