MXCVT 2

Chương 2

go tech

—o0o—

Triệu Quốc Cương còn chưa trở về, Diêu Viễn suy nghĩ xem nên lấy cớ gì đuổi người này đi, hoặc là trước muốn làm rõ xem hắn ở lại đây vài ngày, không biết có làm rối tung mọi thứ nhà cậu hay không… Diêu Viễn đoán hắn hơn phân nửa là tới tìm việc, học xong sơ trung (1) không có tiền đi học tiếp, chuyện này ở quê thực bình thường —— di dân đến thành phố phía nam này làm công kiếm ăn.

Hy vọng sự tình không phát triển đến mức tồi tệ như vậy, Diêu Viễn cơ hồ có thể tưởng tượng cảnh người kêu Đàm Duệ Khang này ở nhà không có việc gì, ăn không ở không vài tháng ở đây.

Cậu tính toán dò xét trước đã.

Nhà Diêu Viễn trang hoàng thật đẹp, sàn nhà lót bằng gỗ tếch, là loại hiếm thấy ở thành phố S lúc bấy giờ, Đàm Duệ Khang vừa bước vào liền có điểm không biết làm sao. Hắn cởi giầy, trên vớ còn thủng hai lỗ chỗ ngón chân. Ngồi ở sô pha, nói: “Dượng vẫn chưa về nhà sao?”

“Ba tôi buổi sáng có việc phải ra ngoài, đợi lát nữa sẽ về.” Diêu Viễn học theo cách làm của Triệu Quốc Cương, nấu nước ấm, tráng tách, lấy lá trà, ngâm trà, lần lượt chuyển qua một lần nước sôi.

“Em…” Đàm Duệ Khang chỉ chỉ đầu mình: “Trước lau khô đi, đừng để bị cảm lạnh.”

“Không sao.” Diêu Viễn vén phần tóc hơi ẩm ướt trên trán, cậu tận tâm tẫn trách tiếp đãi vị khách này, lại không biết nói cái gì, cậu nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Mọi người ở quê mấy năm nay có khỏe không.”

Đàm Duệ Khang chà xát tay, trầm ngâm một lát, nói: “Đại gia gia đã mất, năm ấy em không về, ông trước lúc mất còn gọi tên em.”

Diêu Viễn nhớ tới ông ngoại mình, rất nhiều chuyện hồi nhỏ đều đã quên, chỉ có hình chụp ông mặc quân phục cùng mùi người già trên người ông, không biết vì sao lại vẫn nhớ rất rõ.

Diêu Viễn cùng Đàm Duệ Khang có quan hệ thân thuộc đời thứ ba, làm mai không thân, nói sơ cũng không sơ, ông ngoại Diêu Viễn có ba anh em, ông ngoại là đích tôn mà ông nội Đàm Duệ Khang là lão Nhị.

Ông nội Đàm Duệ Khang năm đó hy sinh trong cuộc nội chiến Trung Quốc (2), lưu lại cậu họ là đứa con độc đinh, ông ngoại liền xem cậu họ như đứa con thân sinh của mình mà nuôi nấng, cậu họ khi còn trẻ cũng từng đi lính, vợ đi theo chồng, để lại đứa con trai độc nhất là Đàm Duệ Khang.

Nhân khẩu thưa thớt, ba đời độc đinh.

Diêu Viễn nói: “Ba anh đâu, có khỏe không?”

Mấy năm nay Diêu Viễn qua mấy cuộc điện thoại của ba với bên nhà ngoại cũng biết được chút ít, ba Đàm Duệ Khang làm việc ở công trường, thực vất vả.

Cậu hoài nghi ba mình cầm không ít tiền đi tiếp tế dưới quê, tiền của Triệu Quốc Cương chẳng khác nào tiền của cậu, cầm cứu tế thông gia lung tung là không đúng, cậu thử đề cập qua vài lần, kết quả là bị ba mắng một trận nên thân… Vì thế liền giận chó đánh mèo, đối với mấy người bên ngoại, lại vô lý tăng thêm không ít oán hận.

“Đi rồi.” Đàm Duệ Khang nói: “Mới đi tháng trước.”

Diêu Viễn gật gật đầu, hơi quay lại hỏi: “Đi đâu?”

Đàm Duệ Khang nói: “Qua đời.”

Diêu Viễn: “…”

Đàm Duệ Khang nói: “Phổi… hít bụi công nghiệp một thời gian dài nên không được tốt lắm.”

Diêu Viễn hỏi: “Sao không chữa bệnh?”

Đàm Duệ Khang đáp: “Khi phát hiện đã ho ra máu, quá trễ.”

Diêu Viễn nói: “Cũng không… không có tiền lên đây khám bệnh?”

Đàm Duệ Khang cười cười, không nói gì nữa, trong đôi mắt thâm thúy lóe ra quang mang ấm áp.

Diêu Viễn thở dài, nói: “Mẹ tôi lúc ấy cũng vậy, nhưng tôi khi đó còn quá nhỏ, thật lâu sau mới hiểu chuyện này.”

Ánh mắt Đàm Duệ Khang hồng hồng, nói: “Đều qua rồi, làm người phải nhìn về phía trước.”

“Ừm.” Diêu Viễn thật cũng không lưu tâm lắm, nhiều năm qua đi, vết sẹo cũng đã lành, cậu không còn chán ghét Đàm Duệ Khang như ban đầu, dù sao hắn cũng không còn ai… Diêu Viễn nhìn về phía hắn muốn nói gì đó, bỗng nhiên lại cảm thấy Đàm Duệ Khang ngồi trên sô pha nhà cậu, thấy thế nào cũng thật chướng mắt —— tựa như một khối kẹo cao su dính dính, bẩn hề hề bị nhai qua.

Chuông cửa vang, ba Diêu Viễn về.

“Dượng.”

Đàm Duệ Khang vội đứng dậy chào, Triệu Quốc Cương kẹp túi đựng công văn dưới cánh tay, hơi gật đầu chào lại.

“Đến lúc mấy giờ?” Triệu Quốc Cương thoáng nhìn Diêu Viễn, thấy tóc cậu ẩm ướt, nhân tiện nói: “Tiểu Viễn đi tắm rửa thay quần áo, cẩn thận cảm mạo.”

Diêu Viễn mừng rỡ thoát khỏi người khách này, khi đi tắm cậu mang máng nghe được Đàm Duệ Khang cùng ba mình đang nói chuyện trong phòng khách, Đàm Duệ Khang nói không nhiều lắm, Triệu Quốc Cương hỏi một câu hắn đáp một câu, cẩn cẩn dực dực, sợ mình nói sai. Diêu Viễn tắm rửa xong đi ra, hỏi: “Muốn đi mua bàn chải đánh răng với quần lót sao?”

“Anh có mang theo.” Đàm Duệ Khang nói.

Diêu Viễn gật gật đầu, biết Đàm Duệ Khang chí ít tối nay sẽ ở trong nhà, liền chủ động thu thập khách phòng —— thẳng đến lúc này, Diêu Viễn còn chưa biết gì, chỉ coi Đàm Duệ Khang như một người khách đến tìm việc làm.

Triệu Quốc Cương cũng không thích có khách đến ở trong nhà, bình thường khách tới nhà tán gẫu vài câu, hắn sẽ an bài những người này trọ ở khách sạn do công ty chi trả, thẳng đến khi Đàm Duệ Khang sắp xếp đồ đạc rồi đi tắm, Triệu Quốc Cương mới nói chuyện với đứa con, Diêu Viễn lập tức trợn tròn mắt.

“Cái gì?!!” Diêu Viễn còn tưởng Triệu Quốc Cương đang đùa.

Triệu Quốc Cương nói lại một lần nữa.

Diêu Viễn nói: “Anh ta phải ở tới khi nào?! Khoan đã! Ba nói rõ ràng cho con.”

Triệu Quốc Cương đáp: “Ở đến khi các con đều có thể tự lập, rời nhà đi học đại học.”

Diêu Viễn: “Điều này sao được! Sao ba không bàn bạc với con trước! Không được!”

Triệu Quốc Cương: “Ngày hôm qua mới quyết định, ba ba nghĩ con sẽ thật cao hứng.”

Diêu Viễn đột nhiên xù lông, cậu hướng Triệu Quốc Cương quát: “Cao hứng cái rắm! Trong nhà nào có vị trí cho anh ta! Vì sao muốn tới ở nhà chúng ta, dựa vào cái gì để anh ta vào nhà mình ở?”

Triệu Quốc Cương nói: “Diêu Viễn! Ba ba anh họ con là cậu họ của con! Giờ đã qua đời! Mẹ con khi còn sống cùng ba ba cậu ta thân như chị em ruột, thành tích học tập của anh họ con tốt lắm, học xong sơ trung bởi vì ba cậu ta bị bệnh, phải bỏ học ở nhà chăm sóc ba hơn một năm. Bà ngoại con để cậu ta lại đây đi học, Duệ Khang là đứa nhỏ tốt, ít nhất sẽ ở nhà chúng ta ba năm, các con phải ở chung một chỗ.”

“Dượng.” Đàm Duệ Khang ở bên ngoài nói.

May mắn phòng này hiệu quả cách âm tốt, Diêu Viễn vẫn là có điểm kiêng kị, không vì cảm thụ của đối phương cũng vì giữ hình tượng cho mình, nhưng cậu nhất thời vẫn đang khó có thể tiếp nhận chuyện trong nhà có thêm một thành viên.

Dựa vào cái gì? Ăn của ba cậu dùng của ba cậu, phải ở đây ba năm?! Ba năm nói dài cũng không dài lắm, nhưng nói ngắn cũng tuyệt đối không ngắn.

Triệu Quốc Cương đi ra dạy Đàm Duệ Khang dùng máy nước nóng, lại tiến vào đóng cửa lại, Diêu Viễn vẫn một bụng hỏa, cậu chất vấn Triệu Quốc Cương: “Quyết định lớn như vậy, tại sao không thương lượng trước với con?!”

Triệu Quốc Cương đáp: “Con hồi nhỏ ở nhà ngoại, Duệ Khang chơi với con cả một mùa hè, lúc cậu họ con đưa con ra xe, con còn khóc đòi anh họ đi với con, trên đường về khóc suốt, đều quên rồi sao?”

Diêu Viễn xấu hổ nói: “Ai nhớ rõ mấy chuyện vặt vãnh đó!”

Triệu Quốc Cương thở dài, vỗ vỗ vai Diêu Viễn, ánh mắt có chút đỏ lên, Diêu Viễn biết ba nhớ tới mẹ mình.

“Khoan đã! Việc này không thể cứ như vậy là xong!” Diêu Viễn nói.

“Con muốn thế nào?” Triệu Quốc Cương hỏi ngược lại.

Triệu Quốc Cương sắc mặt âm trầm, việc này tuyệt không thương lượng, Diêu Viễn cũng đen mặt nghiêm nghị, hai cha con bộ dạng giống hệt nhau, bên ngoài có tiếng vang, Triệu Quốc Cương vội đứng dậy đi ra ngoài: “Duệ Khang, con về sau sẽ ở phòng này. Quần áo cùng quần lót trước mặc của Tiểu Viễn, ngày mai mang hai đứa đi mua, vừa lúc sắp khai giảng.”

Đàm Duệ Khang được đưa vào khách phòng, Diêu Viễn muốn nói gì đó rồi lại không dám, cảm giác như đang mơ, trong nhà thế nhưng cứ như vậy có thêm một người xa lạ.

Triệu Quốc Cương bảo hai người phải ở chung hòa hợp với nhau linh tinh gì đó, đương nhiên phần lớn là nói với Diêu Viễn, Diêu Viễn rất rõ tính tình lão ba mình —— trong nhà quậy thế nào đều được, trước mặt người ngoài tuyệt không thể làm cho hắn mất mặt. Đành phải gật gật đầu, trở về phòng chơi game.

Vì thế Đàm Duệ Khang liền như vậy ở lại, Triệu Quốc Cương ở bên ngoài gọi điện thoại, liên hệ một người bạn làm ở sở giáo dục, nhờ người ta viết cho vài dòng, tính ngày mai dắt Đàm Duệ Khang đến nhà hiệu trưởng. Diêu Viễn không tập trung chơi game, dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên ngoài, đồng thời đoán xem anh ta sẽ học trường nào.

Nhất trung Tam trung không có khả năng, trung học thực nghiệm ngoại ngữ… mơ đi. Mấy người nhập cư vào thành phố này, trình độ giáo dục sơ trung ở nông thôn nhiều lắm cũng chỉ là so với biết đọc thì nhỉnh hơn một chút, bình thường tỉ lệ học lên cao trung, đại học trọng điểm khoa chính quy chỉ có 3% – 5%, trường Diêu Viễn còn là trường trung học trọng điểm, toàn học sinh giỏi từ sơ trung học lên cao trung, một năm nhận ba trăm người, thi sàng lọc ba lần loại còn 95%.

Từ tiểu học lên đây Diêu Viễn quả thực rất nỗ lực, vừa mời gia sư về nhà dạy vừa nhờ lời gửi gắm của người bên sở giáo dục, cuối cùng còn đóng ba vạn làm phí chọn trường mới miễn cưỡng chen vào lớp chọn.

May mắn Diêu Viễn chính mình không chịu thua kém, từ nhỏ thật ham hư vinh, lại có chút thông minh, hai năm sơ trung không chỉ không bị bỏ ra, ngược lại còn nằm trong top mười của lớp, bình thường chơi cứ chơi, bề ngoài làm như không bao giờ học bài, về nhà lại càng nỗ lực tìm tòi học hỏi.

GAME OVER vài lần, Diêu Viễn liền tắt máy tính, lấy mấy cuốn sách buổi chiều mới mua ra, nằm sấp trên giường lật xem tập truyện tranh của Cơ Mễ (3), lỗ tai thủy chung nghe lén bên ngoài. Nghe thấy Triệu Quốc Cương bảo Đàm Duệ Khang mấy ngày nay ở nhà ôn tập, còn phải làm kiểm tra… Triệu Quốc Cương nói được một nửa thì điện thoại reo.

Cửa phòng đẩy ra, Diêu Viễn bực mình nói: “Ba phải gõ cửa chứ!”

Triệu Quốc Cương ngồi vào bên giường, hỏi: “Bảo Bảo, đang xem gì vậy?”

Diêu Viễn đỏ mặt, Triệu Quốc Cương đã thật lâu không kêu nhũ danh của cậu, ký ức về mẹ đã mơ hồ rất nhiều, Triệu Quốc Cương vừa kêu “Bảo Bảo”, làm một bụng hỏa của cậu liền tiêu tan.

“Ba tôn trọng quyền riêng tư của người khác một chút được không? Ba!” Diêu Viễn như con nhím.

“Cái gì là quyền riêng tư của người khác?” Triệu Quốc Cương nói: “Người khác? Con cho dù tám mươi tuổi vẫn là con ba, sách của Cơ Mễ?”

Diêu Viễn tùy tay đem sách khép lại, đó là quyển “Ánh trăng lãng quên” (4), Cơ Mễ đang lúc nổi tiếng, khắp nơi đều là tập truyện tranh của ông ta. Triệu Quốc Cương lật lật nhìn, không hiểu có cái gì hay, Diêu Viễn nói: “Tên kia học trường nào?”

Sắc mặt Triệu Quốc Cương sầm xuống: “Gọi là anh, sao lại nói như thế?”

Diêu Viễn biểu tình thờ ơ, Triệu Quốc Cương nói: “Còn xem điểm kiểm tra của anh con nữa, ba buổi tối phải đi ra ngoài, con mang Duệ Khang ra ngoài ăn cơm tối, thuận tiện đi siêu thị mua chút đồ. Đem quần áo phơi khô.”

“Vâng.” Diêu Viễn nói: “Uống ít rượu thôi.”

Triệu Quốc Cương sờ sờ đầu đứa con, đứng dậy đi ra.

Diêu Viễn lật tập truyện tranh một hồi, đi ra ngoài nhìn Đàm Duệ Khang ở trong phòng đang sắp xếp đồ đạc linh tinh, kia vốn là phòng cho người làm, phòng nhỏ hẹp chỉ có thể kê một cái giường, một cái bàn học. Nhà Diêu Viễn đã từng mời vài bảo mẫu, lúc Diêu Viễn còn nhỏ trong nhà thuê một bảo mẫu vô cùng tắc trách, đến đây ăn vụng ăn bớt chi tiêu không nói, còn cắt xén đồ ăn vặt của Diêu Viễn mang về nhà cho con mình ăn, thay người khác thì người này còn cấu Diêu Viễn. Đổi đến đổi đi, bảo mẫu tựa như đèn kéo quân, mấy người đến đây, lười biếng có, ngu ngốc có, Diêu Viễn lên sơ trung thì chán ghét trong nhà có người khác, Triệu Quốc Cương mới không thuê người tới nữa. Hai cha con thay phiên nhau làm việc nhà, lúc tổng vệ sinh thì thuê người làm bán thời gian, tùy tay thu dọn một chút là xong.

“Ba tôi ra ngoài rồi.” Diêu Viễn xuyên qua hành lang đi tới máy giặt đặt trong phòng tắm, đã giặt xong xuôi.

Đàm Duệ Khang ở trong phòng nói vài câu gì đó, Diêu Viễn nghe không rõ, vì thế không đáp lời, cậu lấy quần áo ra, phát hiện trên quần áo dính loang lổ vụn thuốc lá, thầm hô nguy hiểm thật nguy hiểm thật! Hôm nay có người đến đây, quên đem thuốc giấu đi, thiếu chút nữa đã bị Triệu Quốc Cương phát hiện.

Trộm hút thuốc nhất định sẽ bị đánh chết, Diêu Viễn luống cuống tay chân giũ sạch vụn thuốc, thanh âm Đàm Duệ Khang đột nhiên ở phía sau vang lên: “Tiểu Viễn.”

Diêu Viễn hoảng sợ, biểu tình có chút cương, tên “Tiểu Viễn” chỉ có Triệu Quốc Cương gọi cậu, cậu nói: “Gọi tôi là Diêu Viễn, tôi không phải con nít.”

Đàm Duệ Khang gật đầu: “Để tôi làm cho.”

Diêu Viễn lập tức nói: “Thôi khỏi. Để tôi làm!”

Đàm Duệ Khang cũng có chút khó xử, hai người đều kiên trì muốn phơi quần áo, giành tới giành lui, Diêu Viễn có chút bực bội, nghĩ thầm tên này thực phiền toái, Đàm Duệ Khang lại phát hiện vụn thuốc lá, nói: “Em cũng hút thuốc? Dượng biết không?”

Từ “cũng” này để lộ không ít tin tức, Diêu Viễn nhẹ nhàng thở ra, lại vẫn không quá tín nhiệm hắn, nói: “Tôi… là ba tôi.”

Chợt cảm thấy không đúng, trong máy giặt chỉ có quần áo của hai người, không có đồ của Triệu Quốc Cương.

Diêu Viễn nói: “Là của tôi, anh đừng nói cho ba tôi biết.”

Đàm Duệ Khang lập tức nói: “Anh cũng hút thuốc, không nói, nhất định không nói.”

Diêu Viễn đem quần áo dính vụn thuốc cho vào chậu xả sạch, đem ra ban công phơi, Đàm Duệ Khang đi theo, Diêu Viễn muốn phát điên, cha này đi theo mình làm gì chứ?!

Mặt Đàm Duệ Khang hơi đỏ lên: “À… để anh làm cho, em nghỉ ngơi đi.”

Diêu Viễn không để ý đến hắn, đem quần áo treo lên, phát hiện mông quần lót của Đàm Duệ Khang bị lủng một lỗ, còn là loại quần lót thể thao rộng thùng thình màu xanh biếc vài thập kỷ trước đây, nhịn không được nở nụ cười.

Biểu tình của Đàm Duệ Khang vô cùng xấu hổ, Diêu Viễn đem toàn bộ quần áo phơi lên, xem như không có việc gì trở về phòng đọc sách, nhớ tới gì đó liền nói với Đàm Duệ Khang: “Ba tôi buổi tối ra ngoài xã giao, anh đói bụng chưa? Cơm tối tôi mang anh ra ngoài ăn.”

Đàm Duệ Khang vội nói không đói bụng, Diêu Viễn liền về phòng mình lật xem tập tranh chờ giờ cơm tối, cậu vẫn đang có điểm không yên lòng, nghĩ Đàm Duệ Khang lớn hơn mình hai tuổi, bỏ học đã hơn một năm, sẽ vào trường nào học đây —— hơn phân nửa là trường kỹ thuật, lão ba thường nói học một nghề nào đó thì không sợ chết đói.

Diêu Viễn trong lòng đối với người anh họ dưới quê lên này thập phần đồng tình, quay đầu lại kêu: “Đàm Duệ Khang.”

“Hả?” Đàm Duệ Khang ở đối diện phòng hỏi.

Diêu Viễn tựa lưng vào ghế dựa nhìn xung quanh phòng đối diện, thấy hắn đang sắp xếp đồ đạc mang từ quê lên, sách giáo khoa rách tung toé.

“Có thể cho anh mượn sách tham khảo của em xem được không, Tiểu Viễn.” Đàm Duệ Khang nói.

“Kêu tôi Diêu Viễn.” Diêu Viễn lười biếng sửa lời hắn, chỉ tay vào giường, Đàm Duệ Khang đi qua đọc sách tham khảo của cậu. Diêu Viễn lại đứng dậy cầm sách giáo khoa cho hắn xem.

Vở, hộp bút của Diêu Viễn mẫu mã rất đẹp, cặp sách cũng là hàng hiệu, đồ dùng học tập của nam sinh cũng vô cùng tinh xảo, vốn tưởng Đàm Duệ Khang sẽ tán thưởng vài câu về mắt nhìn của mình, không ngờ hắn lại hoàn toàn không phát hiện mấy thứ này, chỉ nói: “Sách Tiếng Anh không giống.”

“Ừ, là sách chuyên ban.” Diêu Viễn nói: “Các anh hẳn là học sách phổ thông.”

Đàm Duệ Khang chăm chú xem một hồi: “Các em có thi nghe không?”

Diêu Viễn nói: “Đương nhiên, giữa bài thi có một đoạn văn nghe rồi điền vào chỗ trống.”

Hắn lục tìm bài thi cùng đáp án đưa Đàm Duệ Khang xem, Đàm Duệ Khang xem không khỏi động dung.

“Tiếng Anh của em thật tốt!” Đàm Duệ Khang nói: “Viết văn hai mươi ba điểm?”

Diêu Viễn khiêm tốn cười, hỏi: “Ba tôi không nói anh nghe hả?”

Đàm Duệ Khang nói: “Chưa nói, e là anh theo không kịp tiến độ ở đây, chắc lưu ban quá.”

Diêu Viễn đồng tình gật đầu: “Không sao, lúc đầu tôi vào trường này cũng phải cố hết sức học, trường tôi toàn mấy kẻ điên học.”

Sáu giờ tối, Diêu Viễn đứng dậy nói: “Tôi mang anh ra ngoài chơi, anh…”

Cậu chú ý tới quần áo Đàm Duệ Khang, không thể mặc như vậy ra ngoài, cậu bèn lấy quần jean và áo sơ mi trắng của mình cho Đàm Duệ Khang thay.

Hành động này tựa hồ có chút… Nhưng Diêu Viễn thuần túy xuất phát từ hảo tâm, cũng hoàn toàn không có ác ý, chỉ muốn cho hắn nhanh thích ứng với thành phố này mà thôi. Dù sao ăn mặc quê mùa đi trên đường, có loại cảm giác bị xung quanh bài xích. Diêu Viễn thực để ý việc này, trong lòng cậu còn có chút tự ti không biết từ đâu mà đến.

Cậu nhìn Đàm Duệ Khang thay quần áo xong đi ra, bỗng nhiên phát hiện dáng người hắn cũng không tệ lắm, không nhìn đến kiểu tóc làm công lộn xộn kia, nếu đem sửa thành kiểu tóc ngắn thịnh hành bây giờ, đeo thêm cái khuyên tai, đeo nhẫn, nói không chừng còn trông được mắt ấy chứ.

“Đi thôi.” Diêu Viễn mang Đàm Duệ Khang xuống lầu, mưa đã tạnh, Đàm Duệ Khang còn đi đôi giày bẩn kia của hắn, rất có điểm không hợp.


(1) Sơ trung: Tương đương cấp 2 ở VN

(2) Nội chiến Trung Quốc (国共内战): Quốc – Cộng nội chiến (4/1927- 5/1950), là một cuộc nội chiến ở Trung Quốc giữa Quốc dân đảng và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Xem thêm ở đây http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BB%99i_chi%E1%BA%BFn_Trung_Qu%E1%BB%91c

(3) Cơ Mễ (Jimmy Liao): Là tác giả vẽ tranh minh họa phổ biến nhất ở châu Á, Sinh ra và lớn lên tại thành phố Đài Bắc – Đài Loan. Cơ Mễ tốt nghiệp chuyên ngành Nghệ Thuật, khoa Thiết Kế. Ông đã hoạt động trong lĩnh vực quảng cáo nhiều năm, và hiện đang là người vẽ tranh minh họa cho sách báo. Các tác phẩm của ông đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, kể đến như tiếng Anh, Pháp, Đức, Hy Lạp, Hàn Quốc, Nhật Bản. (Cre: Liao group).

(Tác phẩm của Cơ Mễ Shu mới đọc có Rẽ trái, rẽ phải. Biết truyện này từ sau khi xem phim Rẽ trái, rẽ phải do Giả Tịnh Văn, Lục Nghị đóng. Phim cũng lâu rồi, xem phim xong liền tìm truyện đọc, rất hay. Các bạn có thể tìm xem :”) )

(4) Tập truyện tranh “Ánh trăng lãng quên”

Anh trang lang quen

Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: