Tiểu minh tinh 15-16

Merry Christmas :”)

sao

15

Kiều Ứng và Trình Diệu Nhiên sau khi chia tay không lâu, người yêu mới của Trình Diệu Nhiên dần dần được tiết lộ. Đối phương là một doanh nhân giàu có, hơn ba mươi tuổi vẫn không có bạn gái cố định, từng cùng vài nữ minh tinh trong làng giải trí truyền ra không ít chuyện xấu. Nghe nói người nọ bám riết không tha theo đuổi Trình Diệu Nhiên được một thời gian dài, nhưng vẫn bị cô lãnh đạm đối đãi. Lần này đột nhiên bị báo chí tung ảnh chụp hai người lén xuất ngoại nghỉ phép, vì thế rốt cuộc công khai chuyện tình này.

Đối mặt với mấy tin đồn của giới truyền thông, Trình Diệu Nhiên không thừa nhận cũng không phủ nhận, hoàn toàn không có phản ứng đáp lại, ngược lại khiến cho đoạn tình cảm này thoạt nhìn cũng có cảm giác chân thật. Lúc Kiều Ứng nhìn thấy tin tức trên báo, không khỏi nhíu nhíu mày. Người đàn ông này tiếng tăm từ trước đến nay không tốt, bởi vì có tiền vẻ ngoài lại phong độ, biết sử dụng thủ đoạn, không truy đuổi quá nhiều nữ minh tinh, lại không duy trì quan hệ với một người nào quá lâu. Trình Diệu Nhiên không phải cô gái hồ đồ, cũng không phải loại người bị đối phương hoa ngôn xảo ngữ sẽ lung lạc tâm trí, thế nào lại đi chọn hắn chứ?

Chính là Trình Diệu Nhiên đã cùng hắn hoàn toàn chia tay, cô quen với người nào, kết giao với dạng bạn trai gì, đều không tới lượt hắn quan tâm. Kiều Ứng mặc dù cũng có chút lo lắng, nhưng không nhiều chuyện gọi điện thoại cho cô, nhắc nhở cô để ý tránh bị lừa. Hơn nữa mấy loại tin tức thế này, độ tin cậy chỉ có vài phần. Vì thế cũng chỉ lật qua một trang báo, tiếp tục xem.

Trái lại Thẩm Liễm ngồi bên cạnh hắn thấy được đoạn tin tức kia, không khỏi “A?”  một tiếng, kinh ngạc nói: “Anh cùng Trình Diệu Nhiên chia tay?”

Thẩm Liễm từ đó tới nay, hoặc nhiều hoặc ít cũng biết chút chuyện của Kiều Ứng và Trình Diệu Nhiên. Hắn vẫn nghĩ hai người bọn họ còn duy trì quan hệ yêu ngầm, hiện tại nhìn thấy thái độ Kiều Ứng trước chuyện tình cảm của Trình Diệu Nhiên, cũng không giống như hắn nghĩ.

Kiều Ứng như cũ nhìn trang báo, chỉ trả lời một tiếng: “Ừ.”

“Nhưng là,” Thẩm Liễm giật mình nói, “Mấy tháng trước, hai người không phải còn…”

Khi đó, Kiều Ứng trong cơn say còn ôm hắn gọi tên Trình Diệu Nhiên, có thể thấy được hai người dù sao cũng không hoàn toàn chia tay. Kia chẳng lẽ là mới chia tay không lâu sao?

Kiều Ứng rốt cuộc buông tờ báo xuống, liếc mắt nhìn hắn: “Tôi cùng cô ấy là hoàn toàn chia tay, vào hai tuần trước.”

“Vậy anh thế nào lại không nói cho tôi biết?”

“Bởi vì tôi nghĩ chuyện này không cần thiết phải nói cho anh.” Kiều Ứng cười cười, “Chuyện của tôi, tôi sẽ xử lý tốt.”

Hắn không hy vọng một bên cùng Thẩm Liễm kết giao, một bên còn cùng Trình Diệu Nhiên vương vấn không dứt được. Thẩm Liễm nếu chưa từng truy vấn qua quan hệ của hắn và Trình Diệu Nhiên, vậy hắn liền tự mình xử lý nhanh gọn là được. Hắn biết đây là hai người tin tưởng nhau, để đối phương có không gian riêng tư, tựa như hắn cũng không hỏi Thẩm Liễm trước kia cùng người nào kết giao, sau này cũng không hỏi. Hắn tin tưởng anh ta, cho nên cũng hy vọng Thẩm Liễm có thể tin tưởng mình như vậy.

Chốc lát sau, Kiều Ứng nghe thấy thanh âm trầm thấp của Thẩm Liễm truyền đến: “Anh cùng cô ta chia tay… Là bởi vì tôi sao?”

Kiều Ứng kinh ngạc liếc mắt nhìn Thẩm Liễm: “Đây còn phải hỏi sao? Chẳng lẽ thời điểm tôi và anh cùng một chỗ, còn có thể tiếp tục quen với cô ấy sao? Chia tay không phải là chuyện đương nhiên sao?”

Thẩm Liễm trầm mặc một lát, đưa tay ôm lấy thắt lưng hắn, thấp giọng nói: “Tôi không biết bởi vì tôi, lại hại hai người hoàn toàn chia tay. Thật xin lỗi…”

Hắn còn chưa nói xong, chỉ thấy sắc mặt Kiều Ứng đột nhiên lạnh xuống. Không chút lưu tình đẩy tay hắn ra, Kiều Ứng lạnh lùng nói: “Vì sao anh phải cảm thấy thật có lỗi?”

Thẩm Liễm lăng lăng nhìn hắn.

“Cùng anh cùng một chỗ, cho nên chia tay với cô ấy, anh cảm thấy thật có lỗi? Anh thực xin lỗi ai? Tôi, hay là Trình Diệu Nhiên?”

Thẩm Liễm vội vàng kéo lấy tay hắn: “Tôi không phải có ý kia! Tôi chỉ cảm thấy, hai người dù sao tình cảm nhiều năm như vậy, có chút đáng tiếc mà thôi… Anh cũng biết, Kiều Ứng, trước khi cùng tôi cùng một chỗ anh cũng không thích đàn ông, tôi sợ anh tương lai sẽ hối hận…”

“Anh không cần thay tôi cảm thấy đáng tiếc, chẳng qua tôi chỉ không muốn làm chuyện bắt cá hai tay mà thôi.” Kiều Ứng dụng lực rút cổ tay mình ra, thanh âm đã lãnh tới mức cơ hồ không có độ ấm, “Trước khi cùng anh cùng một chỗ, tôi xác thực không thích đàn ông. Hiện tại mới sợ tôi tương lai sẽ hối hận? Anh thế nào lại không sớm nhắc nhở tôi, Thẩm Liễm?”

Những lời này nói ra, Thẩm Liễm lập tức cũng thay đổi sắc mặt. Hắn cùng Kiều Ứng ở chung lâu như vậy, cơ hồ chưa bao giờ cãi nhau. Hắn vẫn nghĩ Kiều Ứng hoàn toàn sống trong thế giới của mình, không hề để ý cái nhìn của người khác, cũng sẽ không phản ứng quá mạnh mẽ, chưa bao giờ biết hắn cũng có thể nói những lời đả thương người như vậy.

Ở chung càng lâu mới càng rõ, cho tới nay Kiều Ứng trong tưởng tượng của hắn, cùng Kiều Ứng trong hiện thực, thế nhưng có khác biệt lớn như vậy.

Trầm mặc một hồi qua đi, cuối cùng vẫn là Thẩm Liễm mở miệng trước: “Chúng ta không cần vì chuyện này mà cãi nhau đi, Kiều Ứng?”

Thấy Kiều Ứng không đáp lại, hắn khẽ thở dài một cái, đi qua dùng sức ôm lấy thắt lưng hắn: “Là tôi nói bậy còn không được sao? Anh không cần phải mẫn cảm như vậy, Kiều Ứng.”

Kiều Ứng đưa lưng về phía hắn, vẫn không mở miệng, nhưng cũng không đẩy Thẩm Liễm ra. Sau một lúc lâu, khi nói chuyện lại trong thanh âm cũng không còn lạnh như băng nữa, chỉ là nhẹ giọng thở dài: “Tôi cùng Trình Diệu Nhiên chia tay là chuyện sớm hay muộn, cho dù không phải vì anh, chúng tôi cũng không thể cuối cùng cùng một chỗ. Tôi biết chính mình đang làm cái gì, cũng không có gì phải hối hận.”

Thân mình Thẩm Liễm hơi run lên một chút, sau đó đã bị một bàn tay vỗ nhẹ nhẹ lên lưng trấn an. Thanh âm Kiều Ứng truyền vào tai hắn: “Thật xin lỗi, tôi vừa rồi nói cũng có chút hơi quá.”

Thẩm Liễm không nói gì, chính là hai tay ôm hắn càng thêm chặt. Hai người liền như vậy lẳng lặng ôm nhau một hồi. Cuối cùng Kiều Ứng mở tay hắn ra, vào bếp làm cơm tối.

.

Ban đêm lúc ở trên giường, Thẩm Liễm không hiểu làm sao, giống như so với mọi ngày càng thêm nhiệt tình, khi kích tình thậm chí còn tại xương quai xanh của hắn hung hăng cắn một chút.

Kiều Ứng bị đau liền mạnh mẽ rụt lại, vội vàng đẩy hắn ra: “Anh làm cái gì?”

Da của hắn rất mẫn cảm, bình thường bị muỗi cắn một nốt còn bị đỏ tới vài ngày, huống chi là một dấu răng sâu như vậy. Không biết bao lâu mới có thể tan hết.

Thẩm Liễm ngẩng đầu mỉm cười, trong bóng đêm cặp mắt xinh đẹp kia tỏa sáng lấp lánh: “Ở trên người anh để lại ấn ký.”

Kiều Ứng dở khóc dở cười, trong lòng lại cảm thấy có chút niềm vui ngọt ngào, Thẩm Liễm giống như con nít có chút bốc đồng như vậy trong mắt hắn luôn phá lệ đáng yêu.

Hai người nhìn nhau chăm chú một lúc, lại nhịn không được tiến sát lại hôn môi. Thân thể kề sát gắn bó, thân mật dây dưa, có lẽ còn hơn tình ái trần trụi, càng khiến người ta thêm ấm áp.

___________________________

16

Cách vài ngày, Kiều Ứng nhận được một cuộc điện thoại. Người gọi tới là vợ của An Quang Vinh, Thu Trản Hoa, ngữ khí thân thiết hỏi hắn cuối tuần có thể đến ăn một bữa cơm hay không. Kiều Ứng cười luôn miệng đáp ứng nhất định đến, sau khi cúp điện thoại, liền căn dặn quản lý, ngày đó vô luận có việc gì cũng phải bỏ hết.

An Quang Vinh cùng Thu Trản Hoa, đều là người cực kỳ quan trọng trong sự nghiệp của Kiều Ứng.

Thời điểm Kiều Ứng vừa mới bộc lộ tài năng, An Quang Vinh đã là đạo diễn lớn danh lợi có thừa trong giới này. Ông ta lúc ấy đang lên kế hoạch quay bộ phim điện ảnh “Ám dạ”, khi Kiều Ứng được tiến cử đến thử vai, liếc mắt một cái liền chọn hắn làm nam chính. Trong phim Kiều Ứng diễn vai một gã xuất thân nghèo khó, muốn dùng mọi biện pháp kiếm tiền để học xong đại học, vì tiền đành phải chấp nhận để một phụ nữ hơn hắn mười tuổi bao dưỡng. Mà diễn viên sắm vai người phụ nữ kia, chính là Thu Trản Hoa. Thu Trản Hoa năm đó diễn xuất rất đột phá, đem tình yêu đau khổ của người phụ nữ với thiếu niên nhỏ hơn mình mười tuổi diễn đến sống động. Sau khi bộ phim này kết thúc, Thu Trản Hoa gả cho An Quang Vinh, từ đó về sau rời khỏi giới giải trí.

Mà Kiều Ứng cũng là dựa vào bộ phim kia, bắt đầu nổi tiếng. Từ lúc đó cũng bắt đầu cùng vợ chồng An Quang Vinh qua lại, thường xuyên đến chơi, ngày lễ ngày tết đều tới nhà thăm hỏi. Hiện giờ An Quang Vinh sớm nổi danh là đạo diễn tầm cỡ quốc tế, vài năm nay cũng không quay bộ phim lớn nào, nhưng một khi đã ra tay, nhất định là đại chế tác đại tác phẩm. Kiều Ứng biết ông ta đang có kế hoạch quay một bộ phim mới, lần này tìm hắn tới ăn cơm, chỉ sợ cũng là muốn cùng hắn tâm sự.

Sáng sớm cuối tuần, Kiều Ứng liền chuẩn bị quà biếu, lái xe đến nhà An Quang Vinh. Thu Trản Hoa đi ra nghênh đón, cười nói: “Ông ấy đang ngồi trong phòng chờ cậu, cậu vào bồi ông ấy trò chuyện. Người này tính tình này cổ quái, mấy năm nay mấy người bạn lâu năm không thường đến, hậu bối trẻ tuổi đều bị ông ta phát giận dọa chạy.”

Kiều Ứng cười nói: “Tôi bồi chú An nói chuyện, hơn phân nửa cũng là chú ấy nói tôi nghe.”

“Vậy mà cậu cũng chịu đựng được, ông ấy lại cố tình thích tán gẫu với cậu. Người khác nghe đều không hiểu ông ấy nói cái gì, cậu lại còn có thể tiếp chuyện với ông ấy.”

Kiều Ứng bật cười, An Quang Vinh này cũng là một bộ thanh cao tính tình cổ quái, luôn thích cùng người khác tán gẫu chút chủ đề lạ thường. Hắn biết chưa hẳn người ta đã biết, người ta không hiểu hắn liền tức giận. Cũng may Kiều Ứng cũng là người biết mỗi thứ linh tinh một chút, mấy chuyện An Quang Vinh thích hắn ước chừng cũng biết chút ít, mỗi khi được hỏi liền đáp, còn có thể tán gẫu đến vô cùng hòa hợp. Vì thế khiến lão gia tử này hết sức thích thú.

Vào phòng, Kiều Ứng thấy An Quang Vinh ngồi ở ghế dựa uống trà, vì thế nở nụ cười chào: “An đạo diễn.” Sau đó tìm chỗ ngồi xuống.

An Quang Vinh hướng hắn ngoắc tay: “Kiều Ứng cậu lại đây nhìn xem này.” Tùy tay ném qua một cuốn tập. Kiều Ứng tiếp lấy, lật lật xem, là kịch bản. Đọc vài trang liền cười hỏi: “Đây là muốn cháu hỗ trợ đề cử mấy hậu bối sao?”

“Không cần cậu đề cử.” An Quang Vinh mở TV, nói “Có người đề cử đứa nhỏ này, hôm hắn đi thử vai, cũng thấy miễn cưỡng hợp yêu cầu của tôi. Kiều Ứng, kịch bản này nếu mười năm trước vào tay tôi, vai diễn này không phải cậu diễn thì không ai khác! Đáng tiếc hiện tại chỉ có thể từ mấy hậu bối non kém này chọn một người.”

Kiều Ứng thuận miệng hỏi một câu: “Ừm, là ai đề cử?”

An Quang Vinh cười nói: “Thẩm Liễm. Tiểu tử kia cùng tôi ăn cơm hai lần, muốn đóng phim của tôi, nhưng hiện tại trong tay tôi không có kịch bản nào hợp với cậu ta. Hai ngày trước vừa mới gặp mặt, tôi thấy người mới đi theo bên cạnh cậu ta khí chất ngược lại không tồi, quan sát một chút, hôm sau cậu ta liền tiến cử người nọ lại đây thử vai.”

Kiều Ứng có chút giật mình, bất quá cũng không lộ ra vẻ mặt gì khác thường, chỉ gật gật đầu, tầm mắt dừng ở màn ảnh TV. Trên đó đang chiếu lại mấy cảnh diễn thử, Kiều Ứng vừa thấy người thanh niên mặt mày rạng rỡ kia, liền kinh ngạc “A” một tiếng.

“Làm sao vậy?” An Quang Vinh quay đầu hỏi.

“Thì ra là cậu ta.” Kiều Ứng che dấu kinh ngạc, cười nói, “Cháu cũng nghe Thẩm Liễm nhắc qua.”

An Quang Vinh có chút kinh ngạc nói: “Thế nào, cậu quen Thẩm Liễm?”

Kiều Ứng cười gật đầu: “Chúng tôi vừa mới hợp tác hoàn thành một phim điện ảnh.”

An Quang Vinh nghĩ nghĩ: “Việc này tôi thật chưa nghe Thẩm Liễm nhắc tới, theo lý cậu ta cũng biết quan hệ giữa tôi và cậu, mời tôi ăn cơm như thế nào không gọi cậu theo?”

Kiều Ứng không khỏi có chút buồn cười, An Quang Vinh này chỉ quan tâm đến phim của mình, phương diện quan hệ giao tiếp từ trước đến nay đều là tùy tâm sở dục, cũng mặc kệ mấy quan hệ  rắc rối phức tạp trong giới này. Vì thế cười nói: “Cháu cùng anh ta cũng không có gì thâm giao, làm sao tới mức tham dự vào mối quan hệ giao tiếp của đối phương được.”

Hai người một mặt nói chuyện phiếm, một mặt xem TV. Một tập phim rất nhanh liền xem xong, Kiều Ứng quay đầu nói: “Cháu thấy người mới này không tồi, An đạo diễn có thể thử xem xem.”

An Quang Vinh giận dữ nói: “Cậu không phát giác trên người cậu ta mang theo khí tức bắt chước cậu rất nặng sao?”

Kiều Ứng sửng sốt một chút, thật không biết trả lời thế nào.

“Cậu ta vừa đứng trước ống kính, tôi đã nghĩ sao lại giống cậu mười năm trước như vậy? Tiểu tử này ngay cả ánh mắt, cử chỉ, thậm chí ngữ khí nói chuyện, đều rõ ràng mang theo bóng dáng cậu mười năm trước. Khí chất cậu ta vốn cùng cậu giống nhau, lại còn bắt chước theo, liền càng giống. Cậu năm đó là một kỳ tích, bao nhiêu người muốn bắt chước còn bắt chước không được, tiểu tử này chỉ sợ cũng là nhìn ra được điều kiện ưu việt của bản thân, cho nên muốn đi con đường của cậu.”

Kiều Ứng ngây người trong chốc lát, mới miễn cưỡng cười nói: “Đi con đường của cháu có gì tốt? Cháu hiện tại cái gì cũng không phải.”

An Quang Vinh gõ đầu hắn: “Cậu nếu không để tâm vào chuyện vụn vặt, cũng sẽ không rơi xuống tình trạng hôm nay. Bất quá, tôi thật ra lại thích điểm này của cậu, ha ha ha.”

Kiều Ứng cười cười, không nói gì.

An Quang Vinh cười một hồi, lại lắc đầu thở dài: “Tuy rằng giống cậu, dù sao vẫn là không thể bắt chước hết được. Chính là thử vai nhiều như vậy, lại tìm không ra người thích hợp. Hiện tại vãn sinh hậu bối trong giới này, mỗi người đều chỉ vội vã nghĩ muốn thành danh, có mấy người chịu bỏ thời gian cân nhắc vai diễn?”

Kiều Ứng cúi đầu cười nói: “Cháu năm đó không phải được chú một tay dạy dỗ đi ra sao, cho cậu ta nhiều cơ hội, từ từ khả năng diễn xuất của cậu ta sẽ tiến bộ.”

An Quang Vinh lắc đầu: “Cậu năm đó có thiên phú, lại chịu tốn thời gian nghiên cứu kịch bản, không cần tôi nhiều lời, liền biết nên diễn thế nào. Tôi hợp tác với nhiều diễn viên như vậy, cái gì thiên vương siêu sao cũng tiếp xúc qua, không có người thứ hai giống cậu hợp ý tôi như vậy. Cậu nếu tính tình không phải ngạnh, tâm chẳng phải cao, cũng sẽ không…” Dừng một chút, thở dài nói, “Kiều Ứng, tôi tìm cậu đến, cũng là mong cậu khi nào rảnh, giúp tôi hướng dẫn tiểu tử mới nhập môn kia thì tốt rồi. Cậu ta là người mới, tôi thật sự không nhiều khí lực đi chậm rãi dạy dỗ như vậy.”

Kiều Ứng lắp bắp kinh hãi: “Việc này… Cháu cũng không biết nên dạy cậu ta cái gì, cháu không thể.”

An Quang Vinh cười nói: “Không phải kêu cậu mở lớp dạy đồ đệ, bất quá là chờ đến khi bộ phim này bấm máy, cậu có rảnh thì đến trường quay xem, thay tôi dạy tiểu tử kia nên diễn thế nào. Thành thật mà nói, tôi xem qua cậu ta diễn một chút, thật sự là nhập không được vào mắt. Người mới có thể sánh bằng cậu ta lại càng thiếu, không có biện pháp a.”

Kiều Ứng chưa từng đáp ứng qua loại yêu cầu này, nhưng hắn cùng An Quang Vinh nhiều năm giao tình như vậy, không khác gì tình cảm cha con, lại không thể cự tuyệt. Cân nhắc một chút, cuối cùng đành phải miễn cưỡng gật đầu, đáp ứng chờ đến khi bộ phim của An Quang Vinh bấm máy, rảnh rỗi liền tới hỗ trợ.

Ở nhà An Quang Vinh ăn xong cơm chiều, Kiều Ứng cáo từ rời đi, lấy ra di động, muốn gọi cho Thẩm Liễm. Vừa định nhấn nút gọi, lại do dự. Chần chừ một trận, nghĩ tới bọn họ chưa từng hỏi qua việc riêng của nhau, việc mình nhận lời An Quang Vinh về sau có rảnh tới giúp đỡ người mới kia, cũng không cần phải báo cho Thẩm Liễm.

Hắn chỉ nghĩ, chẳng lẽ mình cùng người mới kia thật sự giống nhau như vậy? Hắn cũng không nghĩ đến Thẩm Liễm lại để tâm cậu ta đến thế, An Quang Vinh bất quá mới quan sát nhiều một chút, anh ta liền lập tức bắt lấy cơ hội, đem người tiến cử.

Không biết lúc ấy Thẩm Liễm nhìn chằm chằm MV kia, có phải hay không đã ở trên người người mới nọ, mơ hồ tìm kiếm bóng dáng mình năm đó.

Khẽ thở dài, Kiều Ứng cười khổ một chút, nghĩ thầm không biết mình sao nữa, loạn nghĩ chuyện không đâu. Thẩm Liễm là đàn anh, dẫn dắt đàn em cũng là công việc phải vậy mà thôi, cũng không phải chuyện gì to tát cả.

Sau đó hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, mở cửa lái xe về nhà.

Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. Bắt đầu ngược rồi đây

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: