Tiểu minh tinh 13-14

mệt quá T_____T, up 2 chương giải stress >”””””< chưa beta, nếu đọc có sai chính tả hay sai lỗi diễn đạt thì nhắc mình nhá ~~

13

Sau khi kết thúc buổi họp báo hôm đó, Thẩm Liễm liền bay đi Los Angeles. Ngay sau đó còn phải chụp ảnh cho một đống lớn các tờ tạp chí, phỏng vấn, làm khách mời cho các chương trình truyền hình, quả thực là bận tối mày tối mặt. Ngược lại Kiều Ứng thế nhưng lại rảnh rỗi hơn rất nhiều. Có đôi khi Thẩm Liễm phải vội đến nửa đêm mới có thể kết thúc công việc, Kiều Ứng liền đem chìa khóa nhà đưa hắn, như vậy mình cũng không phải hơn nửa đêm còn bị quấy rầy thức dậy ra mở cửa.

Nhưng là hai người vẫn như cũ chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, có đôi khi đã hẹn với nhau, cũng sẽ bởi vì Thẩm Liễm bận quá không thể phân thân, mà không thể không lâm thời lỡ hẹn. Kiều Ứng cũng đã từng có khoảng thời gian hầu như làm việc liên tục không có một ngày nghỉ ngơi như vậy, cho nên cũng thông cảm. Thẩm Liễm cũng muốn đem chìa khóa nhà mình đưa cho Kiều Ứng, nhưng bị Kiều Ứng khước từ. Hắn cười nói: “Nhà anh bốn phía đều có đội săn tin mai phục, nếu như bị chụp cảnh tôi thường xuyên đến đây, người khác không nghi ngờ mới là lạ.”

Thẩm Liễm cười cười, liền cũng không cố kiên trì nữa.

Khoảng thời gian tiếp theo, Thẩm Liễm bắt đầu tập trung quay MV cho ca khúc mới của mình. Diễn xuất rồi lấn sân sang ca hát, là luật bất thành văn trong giới này. Danh tiếng của Thẩm Liễm sau khi càng vang xa liền bắt đầu tiến quân sang giới âm nhạc, phát triển song song hai lĩnh vực thế này mới là bí quyết giữ được sự nổi tiếng lâu dài không suy. Nhiều năm qua như vậy cũng đạt được to nhỏ không ít giải thưởng, có được một số fan âm nhạc cố định. Ngay cả ca khúc chủ đề của phim điện ảnh lần này bọn họ hợp tác, đều là do Thẩm Liễm hát.

Kiều Ứng biết hắn cả ngày bay tới bay lui, tới khắp nơi lấy cảnh, liền gọi điện thoại dặn hắn chú ý thân thể. Liên tiếp mấy ngày không gặp mặt, cũng nhịn không được có chút nhớ nhung. Nhìn xem lịch, tính toán cũng sắp tới ngày Thẩm Liễm trở về. Kết quả là ngày Thẩm Liễm về tới, thế nhưng lại không gọi điện cho hắn, kìm lòng không được có chút buồn bực. Ngày hôm sau rốt cục nhịn không được, liền gọi điện thoại qua.

Sau khi điện thoại được kết nối, truyền đến lại là thanh âm mang theo nồng đậm giọng mũi, Thẩm Liễm thảm thương hề hề nói, hắn mệt mỏi đến ngã bệnh, cơm cũng chưa ăn, phát sốt nằm ở trên giường.

Kiều Ứng hoảng sợ, vội vàng túm lấy hòm thuốc trong nhà, lái xe chạy thẳng tới nhà Thẩm Liễm. Sau khi đậu xe xong đi đến dưới lầu nhà Thẩm Liễm, nhìn lên liền thấy một chiếc màu đen đứng ở phía đối diện, một người đàn ông đang ló ra ngoài cửa kính xe hút thuốc. Khi bốn mắt nhìn nhau, Kiều Ứng theo bản năng nghĩ, kia hẳn là đội săn tin.

Đối phương thấy hắn hiển nhiên cũng sửng sốt một chút, Kiều Ứng mỉm cười tự nhiên, người nọ liền cũng theo phản xạ cười lại một chút. Sau đó thấy Kiều Ứng điềm nhiên như không ấn chuông cửa, vào phòng, tùy tay đóng cửa lại.

Người nọ nghĩ thầm chắc Thẩm Liễm hẹn hắn đến ăn cơm. Việc này cũng chẳng có gì to tát, trong giới này ai lại không có một hai người bạn, huống chi Thẩm Liễm nhân duyên từ trước đến nay luôn tốt. Nhưng là hắn vẫn còn có chút kinh ngạc, bởi Kiều Ứng trong ấn tượng, không phải là người dễ dàng kết giao.

Thẩm Liễm quả nhiên có thủ đoạn.

Cuối cùng, người nọ cũng chỉ nghĩ vậy, mang theo chút bội phục, lùi vào bên trong xe. Nhìn đồng hồ, nghĩ đêm nay chắc là ngồi không không thu thập được tin tức gì, nếu Thẩm Liễm hẹn Kiều Ứng, kia hơn phân nửa sẽ không hẹn với người khác nữa, ảnh mình muốn chụp hẳn là không có khả năng có. Sau đó người nọ liền khởi động xe, nhanh chóng rời đi.

.

Thẩm Liễm nằm ở trên giường, đang mê man thì nghe được tiếng chuông cửa, liền cố đứng dậy ra mở cửa. Kiều Ứng trong tay mang theo hòm thuốc, thấy hắn hai má đỏ bừng, nhất thời cũng hoảng sợ. Tức giận mắng hắn: “Bị bệnh thế nào mà không gọi điện thoại cho tôi? Một người nằm trong nhà, bệnh chết cũng không ai biết.”

Mũi Thẩm Liễm đỏ lên, ngay cả mắt cũng đều có chút sưng, chật vật nhìn hắn: “Không muốn bị anh thấy bộ dạng khó coi này của tôi a.”

Kiều Ứng trừng mắt liếc hắn một cái: “Anh là ngu ngốc sao?” Đưa tay sờ trán hắn, thấy không nghiêm trọng như mình nghĩ, thoáng cái liền yên tâm: “Chắc là bị cảm, sao không đi bệnh viện?”

“Phiền phức…” Thẩm Liễm lẩm bẩm một câu, tựa cằm vào vai hắn, “Tôi chán ghét đi bệnh viện, rất phiền phức.”

Trước kia quay phim vô ý bị thương được đưa vào bệnh viện, kết quả hầu như tất cả y tá đều chen chúc ngoài cửa phòng bệnh nhìn lén. Ấn chuông gọi cũng sẽ có người tiến vào muốn hắn ký tên, truyền thông đều chặn kín ngoài cửa, hận không thể đem bệnh tình của hắn khoa trương nghiêm trọng gấp bội, quả thực không một ngày sống yên ổn.

Kiều Ứng ước chừng cũng hiểu được hắn vì sao không chịu đi bệnh viện, nhịn không được cười rộ lên: “May mà không phải bệnh nặng gì, nếu là thực nghiêm trọng, anh không muốn tới bệnh viện cũng phải tới. Được rồi, quay về giường nằm đi, uống thuốc trước đã, tôi đi giúp anh làm chút đồ ăn.”

Thẩm Liễm ngoan ngoãn để Kiều Ứng dìu mình lên giường nằm, uống thuốc Kiều Ứng đưa, uống nước xong, đắp chăn nằm xuống giường. Kiều Ứng vào bếp nấu cháo cho hắn, đút hắn ăn xong nửa bát cháo, lại đặt túi chườm nước đá trên trán hắn, lo lắng trông nom hắn đến nửa đêm. Cuối cùng thấy hắn rốt cuộc hạ sốt, lúc này mới thoáng nhẹ nhàng thở ra, chuẩn bị về nhà.

Thẩm Liễm đưa tay kéo lấy hắn, giọng khàn khàn: “Đã trễ thế này, ở lại đi.”

Kiều Ứng ngẩn ra một chút, cười cười, rút tay ra: “Không được, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Thẩm Liễm bình tĩnh nhìn hắn: “Vì sao anh không chịu qua đêm ở nhà tôi?”

Kiều Ứng hơi ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào.

“Mỗi lần đều là tôi đến nhà anh tìm anh, thế nào cũng phải gọi điện thoại mời anh, anh mới bằng lòng thỉnh thoảng tới nhà tôi ăn một bữa cơm, cho tới bây giờ cũng không chịu ở lại qua đêm.” Trong thanh âm Thẩm Liễm dần dần lộ ra một chút ủy khuất, “Liền ngay cả khi tôi đưa chìa khóa nhà cho anh, anh cũng đều từ chối. Kiều Ứng, anh đối với tôi rất lãnh đạm.”

Kiều Ứng sau một lúc lâu không nói gì, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Vậy anh muốn tôi phải thế nào, Thẩm Liễm? Là anh nói muốn tôi tiếp nhận anh, tôi làm được. Là anh nói muốn tôi thả lỏng tâm tính trong quan hệ của chúng ta, tôi cũng làm rồi. Tôi đưa anh chìa khóa nhà tôi, tôi cho tới bây giờ cũng không từ chối lời mời nào của anh, anh còn có cái gì không hài lòng đây?”

“Chính là anh cho tới bây giờ đều không có tý gì chủ động.” Thẩm Liễm bất mãn nhìn hắn, cả môi cũng hơi cong lên. Có lẽ là do bị bệnh, người này trước mặt người khác từ trước đến nay luôn là một nam nhân ổn trọng nội liễm, nhưng lại cũng bắt đầu bướng bỉnh, “Chúng ta đã lâu cũng chưa làm, anh không dễ dàng mới đến một lần, thế nhưng lại muốn đi…”

Kiều Ứng quả thực vừa tức vừa buồn cười, trừng hắn: “Anh bệnh thành cái dạng này, còn có khí lực làm?” Nhãn châu xoay động, bỗng nhiên nở nụ cười, “Cũng tốt, làm một lần giúp anh đổ mồ hôi, nói không chừng ngày mai liền khỏe hẳn. Bất quá nhìn anh suy yếu như vậy, vẫn là tôi ở mặt trên thì tốt hơn —— muốn hay không trước đi tắm rửa một cái?”

Thẩm Liễm kinh hãi, nháy mắt bắt đầu chùn chân: “Không, không cần…”

Kiều Ứng một phen đè lại không cho hắn lùi đi: “Anh không phải nói đã lâu không làm sao?”

“Về sau còn có cơ hội…”

“Không phải trách tôi không chịu lưu lại qua đêm sao?”

“Không, không trách anh…”

Kiều Ứng rốt cuộc nhịn không được, cười ha hả: “Được rồi, anh có muốn làm tôi cũng không dám đâu. Anh không sợ bản thân ngày mai dậy không nổi sao?” Buông ra hai tay đang đè ép hắn, Kiều Ứng đứng lên, dừng một chút, hướng hắn chìa tay ra, “Đưa chìa khóa nhà anh cho tôi đi.”

“A?” Thẩm Liễm kinh ngạc nhìn hắn.

“Tủ lạnh nhà anh cái gì cũng không có, tôi sợ anh ngày mai đói chết ở nhà cũng không ai hay. Đưa chìa khóa cho tôi, ngày mai tôi tới đây giúp anh nấu cơm.”

Thẩm Liễm nhất thời cười toe toét không thấy mắt đâu, chỉ vào tủ đầu giường: “Ngay trong ngăn kéo bên trái, sớm đã nói đưa cho anh, anh còn ra sức từ chối…”

Kiều ứng quay đầu lại trừng mắt liếc hắn: “Tôi sẽ trả lại cho anh!”

Thẩm Liễm cười hì hì, giả bộ như không nghe thấy.

.

Khi Kiều Ứng rời đi, nhìn xâu chìa khóa trong lòng bàn tay mình, trong lòng dâng lên một cỗ tư vị nói không nên lời.

Hắn lúc trước cự tuyệt Thẩm Liễm đưa chìa khóa nhà cho hắn, là bởi vì hắn căn bản nghĩ không cần.

Bởi vì một khi có được chìa khóa, cũng có nghĩa là được tùy thời tự do ra vào nhà hắn. Sẽ nhịn không được từng bước một bắt đầu xâm chiếm không gian riêng tư của đối phương, đem đối phương coi là hết thảy của mình, sẽ bắt đầu để ý, đa nghi, lo được lo mất, càng thân mật lại càng nguy hiểm. Hắn có thể đem chìa khóa nhà mình đưa cho Thẩm Liễm, nhưng không muốn nhận chìa khóa nhà Thẩm Liễm. Kiều Ứng cũng biết trong chuyện tình cảm của hắn cùng Thẩm Liễm, chính mình trước sau đều nằm ở thế bị động. Đại khái là bởi vì hắn vẫn luôn nhớ rõ, Thẩm Liễm đã nói qua chính mình không phải loại người thích tình cảm lâu dài.

Có lẽ bản thân thực sự suy nghĩ quá nhiều. Tại sao không thể tin tưởng Thẩm Liễm một lần chứ?

Hai tháng qua, bọn họ ở chung thực quá mức hòa hợp, hoàn toàn giống hệt hai người yêu nhau. Thẩm Liễm làm người yêu, thật sự là không thể bắt bẻ, đối với hắn vừa ôn nhu lại săn sóc, từng bước nhượng bộ, hết thảy bao dung. Mà chính mình thì sao? Tách ra vài ngày sẽ nhịn không được nhớ nhung, biết Thẩm Liễm bị bệnh liền sợ đến tâm hoảng ý loạn, hắn không thể không thừa nhận, hắn bất tri bất giác đã rơi xuống rồi.

Là thực yêu mến, sẽ không cần phải hoài nghi tình cảm rồi chùn bước, một mực bị động. Cho nên hắn rốt cuộc vẫn là cầm lấy xâu chìa khóa nhà Thẩm Liễm, mơ hồ bắt đầu chờ mong có thể như vậy cùng Thẩm Liễm ổn định lâu dài.

 ______________________

14.

Kiều Ứng ngày hôm sau quả nhiên xách một túi đồ ăn lái xe đến nhà Thẩm Liễm, khi dùng chìa khóa Thẩm Liễm cho hắn mở cửa, còn có chút cảm thấy mất tự nhiên. Nhưng lập tức từ đáy lòng lại dâng lên một cỗ hạnh phúc khó nói nên lời.

Ngay cả khóe môi cũng không tự giác hơi cong lên, Kiều Ứng tiến vào phòng, mới phát giác Thẩm Liễm đã rời giường, cả người nằm nhoài trên sô pha, trong TV phát ra âm thanh huyên náo.

“Tốt hơn nhiều?” Kiều Ứng nhìn hắn một cái, đi qua sờ sờ hai bên thái dương hắn, lộ ra nụ cười yên tâm, “Hoàn hảo, không có việc gì.”

Thẩm Liễm lười biếng đáp lại, vẫn không chuyển mắt nhìn chằm chằm màn ảnh TV. Kiều Ứng theo tầm mắt hắn xem qua, chỉ thấy trên màn hình hé ra một gương mặt thanh xuân bức người không ngừng xuất hiện, không khỏi hỏi một câu: “Anh đang xem gì vậy?”

“MV bài hát mới trong album của tôi.” Thẩm Liễm di chuyển cơ thể một chút, tựa đầu gối lên đùi Kiều Ứng, thư thái thoải mái nằm, “Quay cũng không tệ lắm.”

Kiều Ứng nhìn qua, bài hát mới này của Thẩm Liễm vừa phát hành ngoài thị trường không lâu, nghe nói album bán không tồi. Diễn viên trong MV tựa hồ là người mới, ở trong bài hát của Thẩm Liễm, diễn một chuyện tình bi thương. Cuối cùng trên màn ảnh là một cô gái mặc áo cưới, đứng trong giáo đường không có chú rể, cũng không có khách mời, đau thương mỉm cười, tự mình đeo nhẫn. Mà màn ảnh vừa chuyển, một chàng trai ngã xuống vũng máu nơi góc đường, giãy dụa cố ngồi dậy dựa vào tường, dùng một tia khí lực cuối cùng châm một điếu thuốc, nhìn giáo đường xa xa, chậm rãi lộ ra nụ cười vô lực, nhắm mắt lại.

Màn ảnh như nháy mắt ngừng lại ngay hình ảnh chàng trai kia châm thuốc.

Kiều Ứng không khỏi quay đầu nhìn Thẩm Liễm.

“Cùng anh có chút giống ha.” Tầm mắt Thẩm Liễm như cũ dừng trên màn ảnh, “Giống như thấy được bộ dáng anh mười năm trước.”

Kiều Ứng ngẩn ra một chút, mới phản ứng lại người Thẩm Liễm đang nói chính là người mới kia, vì thế cũng nhìn kỹ màn ảnh, cười cười: “Tôi mười năm trước cũng không đẹp như vậy.”

Thẩm Liễm nhắc mới thấy, hắn phát giác đứa nhỏ kia mặt mày quả nhiên cùng chính mình thời thiếu niên có chút giống nhau. Tư thế châm thuốc vô cùng giống, bộ dáng dựa vào tường hơi hơi ngửa đầu nhìn về phía chân trời, cũng thập phần tương tự bộ phim điện ảnh mình đóng năm đó. Chẳng qua, năm đó trên màn ảnh mình có vẻ suy sút tinh thần, mà đứa nhỏ này, lại tràn ngập một loại xinh đẹp kiêu ngạo sắc bén. Bởi vậy đồng dạng biểu tình, tựa hồ Kiều Ứng giấu ở đáy mắt kiêu ngạo không dễ dàng phát hiện, mà thiếu niên kia, lại không tiếc bày ra vẻ bề ngoài tùy tiện.

“Cậu ta là người mới công ty chúng tôi muốn đào tạo.” Thẩm Liễm cầm lấy điều khiển tắt TV, mỉm cười đưa tay ôm chặt thắt lưng Kiều Ứng, “Ra mắt còn không đến một năm đâu, danh tiếng đã rất cao. Tiểu quỷ này thực tiến xa, so với tôi năm đó còn giỏi hơn.”

“Nổi tiếng quá nhanh cũng không tất là chuyện tốt.” Kiều Ứng thản nhiên nói, “Nếu là tôi, thật tình nguyện tôi luyện thêm vài năm, chậm rãi chờ đợi cơ hội.”

Hắn nói chính là lời thật lòng, chính mình năm đó bởi vì thành danh quá nhanh, cảm thấy mọi thứ đều tới dễ dàng, mới dưỡng thành tính nết tự cao tự đại kia. Nghĩ mình là giỏi nhất, không chịu nghe người khuyên cũng không chịu quay đầu lại, như vậy kiêu ngạo, như vậy tùy hứng, như vậy quyết giữ ý mình, cuối cùng còn không phải như nhau không thể không thỏa hiệp.

Chỉ có nhân tài đã từng kinh qua vấp ngã mới có thể hiểu được, ngành công nghiệp giải trí mới là nơi thật tốt để tôi luyện lòng người. Nhưng kia cũng là phải tiêu phí nhiều năm mới có thể chân chính nhìn thấu. Kiều Ứng mơ màng nghĩ, cũng không quá quan tâm chuyện này, sờ sờ tóc Thẩm Liễm: “Còn chưa ăn gì đi, tôi đi làm cho anh.”

Thẩm Liễm không có ý tốt vuốt ve thắt lưng hắn: “Tôi đã sớm đói bụng… Từ tối hôm qua đói đến bây giờ đây.”

“Vậy anh còn không buông? Này, anh đang sờ chỗ nào?!”

Thẩm Liễm cười đẩy ngã hắn trên sô pha: “Cho nên, trước đến đút tôi ăn no đi!”

.

Từ chỗ Thẩm Liễm rời đi, Kiều Ứng chỉ cảm thấy chân như nhũn ra. Nhớ lại vừa rồi bắt đầu ở phòng khách, hai người một đường từ trên sô pha làm xuống sàn nhà, tiếp đến lại bị Thẩm Liễm đặt trên bàn cơm làm một lần, cuối cùng khi tắm nhịn không được ở trong bồn tắm lớn lại tới một lần nữa, giống như muốn đem mấy ngày qua không gặp mặt toàn bộ bù vào cho đủ. Kiều Ứng cũng không biết chính mình tại phương diện này cư nhiên lợi hại như vậy.

Đương nhiên, lợi hại hơn chính là tên Thẩm Liễm kia. Nhìn không ra bề ngoài tuấn mĩ trong trẻo nhưng lạnh lùng này, lúc nhiệt tình quả thực khiến người ta chống đỡ không nổi.

Kiều Ứng ngồi ở trên xe, còn có chút đỏ mặt hai tai nóng bừng. Mới vừa khởi động xe, liền nghe được tiếng chuông di động vang lên.

Tiếp nhận điện thoại thì thấy, là số của Trình Diệu Nhiên.

Kiều Ứng ngẩn ra một chút. Mấy ngày nay, hắn hoàn toàn đắm chìm trong thế giới hai người với Thẩm Liễm, Trình Diệu Nhiên cũng bận rộn với công việc của mình, bởi vậy cũng không có liên lạc. Hiện tại Trình Diệu Nhiên tìm hắn, có lẽ là lại cảm thấy cô đơn, nhớ tới hắn đi.

“Diệu Nhiên, làm sao vậy?” Kiều Ứng chần chờ một chút, vẫn là nghe điện thoại.

“Em muốn tới nhà anh.” Thanh âm Trình Diệu Nhiên mang theo chút làm nũng vang lên, “Nhiều ngày như vậy không gặp mặt, em nhớ anh.”

Kiều Ứng trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên đáp lại thế nào, một lát sau mới trả lời: “Ừ, em lại đây đi.”

Hắn biết, nên cùng Trình Diệu Nhiên kết thúc.

Kiều Ứng và Trình Diệu Nhiên từng có ước định, một khi một trong hai người có người khác, liền không dây dưa lẫn nhau.

Cho tới nay, Kiều Ứng đều tuân thủ nghiêm ngặt ước định này, trừ bỏ Trình Diệu Nhiên, cũng không quen biết bạn gái nào. Hắn không muốn truy vấn sinh hoạt cá nhân của Trình Diệu Nhiên, cũng đã quen khi cô trở về bên cạnh mình, mang theo gương mặt cô đơn mà ủy khuất, mềm mại nằm trong lòng ngực hắn, nhẹ giọng nói: “Kiều Ứng, đáp ứng em, trước khi em rời khỏi anh, tuyệt đối không được rời bỏ em trước.”

Rõ ràng là yêu cầu ích kỷ như vậy, Kiều Ứng nghĩ, tại sao mình cuối cùng cũng không thể nhẫn tâm từ chối.

Hắn vẫn nghĩ người rời đi trước, chính là Trình Diệu Nhiên, không ngờ được vậy mà lại là mình. Nguyên lai chính mình chung quy cũng không phải một người yêu lâu dài như vậy, chỉ là sau khi tình yêu bị tiêu hao hết, vẫn mãi cô đơn, vậy nên mới yêu một người khác mà thôi. Sự xuất hiện của Thẩm Liễm không thể nghi ngờ là một ẩn số, tới vừa nhanh vừa đột ngột, làm hắn bất ngờ không kịp phòng liền bị kéo vào. Vì thế không thể lại tiếp tục cùng Trình Diệu Nhiên duy trì loại quan hệ này, không thể nhẫn tâm chấm dứt, đó là lừa gạt.

Bên cạnh hắn, chỉ có thể có chỗ cho một người.

.

Về đến nhà, quả nhiên thấy Trình Diệu Nhiên đang ngồi ở phòng khách, chiếc váy dài không tay màu đen khiến cô càng thêm quyến rũ. Nhìn thấy hắn, cô tươi cười tiến đến, theo thói quen dựa vào vai hắn: “Kiều Ứng, anh đi đâu vậy?”

Kiều Ứng hơi tránh cơ thể cô dựa vào, trả lời: “Không đi đâu cả, em tới đây khi nào?”

“Vừa tới không lâu.” Trình Diệu Nhiên để ý động tác tránh đi của hắn, thấy có hơi kinh ngạc. Cô có chút nghi hoặc đến gần Kiều Ứng, ngửi ngửi, sau đó vụt ngẩng đầu lên: “Anh tắm ở nhà ai? Không phải mùi sữa tắm anh hay dùng!”

Kiều Ứng chậm rãi xoay người, vẻ mặt phức tạp nhìn cô, rốt cuộc mở miệng: “Diệu Nhiên, chúng ta chấm dứt đi.”

Sắc mặt Trình Diệu Nhiên trong phút chốc một mảnh tái nhợt: “Anh quả nhiên… Yêu người khác sao?”

Kiều Ứng không phủ nhận.

Trình Diệu Nhiên trầm mặc, cô cái gì cũng không làm, không chất vấn, cũng không tức giận. Cô từ trước đến nay là một phụ nữ rất đúng mực, cô nhớ rõ chính mình cùng Kiều Ứng từng có ước định, không trói buộc lẫn nhau, một khi có người khác, liền không dây dưa nữa.

Nhưng là cô thật không ngờ, lại chính là Kiều Ứng đề nghị chấm dứt quan hệ của bọn họ trước.

Cô vẫn luôn nghĩ mình là người hiểu rõ người đàn ông này nhất.

Có lẽ bề ngoài lạnh lùng, kỳ thật so với ai khác đều mềm lòng. Trong chuyện tình cảm tuy rằng cứng nhắc, cũng rất khó động tâm, nhưng một khi đã yêu, tuyệt đối sẽ không thay đổi. Cô biết mình giành được cơ hội, từng thắng được tâm người đàn ông này. Kiều Ứng khi ở đỉnh cao sự nghiệp, thậm chí từng hướng cô cầu hôn, nhưng khi đó sự nghiệp của cô cũng đang thuận lợi, không muốn bị ràng buộc như vậy, cho nên từ chối. Cho dù từ chối, lại vẫn là vô cùng tự tin, nghĩ trước khi mình rời bỏ, người này tuyệt đối sẽ không rời mình đi trước.

Ngay cả chính cô cũng không biết, loại tự tin này đến tột cùng là từ đâu mà đến. Chính là tám năm a… Kiều Ứng vẫn đều không yêu người phụ nữ nào khác, vì cái gì trong vòng hai tháng ngắn ngủi, hắn liền động tâm?

“Ít nhất nói cho em biết,” thanh âm Trình Diệu Nhiên có chút khàn khàn, ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Kiều Ứng, “Người anh yêu, là ai?”

Lấy ánh mắt Kiều Ứng, coi trọng tất nhiên cũng sẽ không là một cô gái bình thường. Trình Diệu Nhiên chính là muốn biết, có thể cướp đi tâm người đàn ông này, đến tột cùng là dạng phụ nữ thế nào.

Kiều Ứng chậm rãi lắc đầu: “Thật xin lỗi.”

Trong phút chốc tuyệt vọng bao lấy Trình Diệu Nhiên, Kiều Ứng ngay cả tên đối phương cũng không chịu nói… Cô biết mình là thật sự, hoàn toàn mất đi người đàn ông này.

Cố nén nước mắt sắp trào ra, Trình Diệu Nhiên xoay người, kiệt lực bình tĩnh nói: “Em vẫn luôn nghĩ… Anh là không nỡ đối với em như vậy.”

Kiều Ứng không nói gì.

“Nguyên lai khi anh kiên quyết, cũng có thể tuyệt tình như vậy.” Lộ ra nụ cười sầu thảm, Trình Diệu Nhiên cúi đầu. Thật lâu sau, khi ngẩng đầu lên, biểu tình trên mặt đã trở nên bình tĩnh, nghiễm nhiên lại là cô gái ngạo nghễ mà thanh cao, “Em sẽ tuân thủ ước định, không tới tìm anh. Nhưng là Kiều Ứng, em…”

Lời nói còn lại, cô rốt cuộc vẫn là không nói ra.

Ngay từ đầu buông tay trước, vốn chính là cô. Là cô làm cho đoạn tình cảm này trở nên không có hứa hẹn, nhìn không thấy tương lai. Kiều Ứng đã dung túng cô nhiều năm như vậy, hiện giờ sẽ không bao giờ… tiếp tục dung túng cô nữa.

Ngay cả cô thẳng đến giờ phút này, mới hiểu được nguyên lai mình thật không muốn rời xa ôm ấp của người đàn ông này.

_________________________

Thẩm ca sướng nhỉ, sốt thôi mà có người chăm sóc từ cẩn thận từ trong ra ngoài, hứ ><

Mình càng ngày càng cưng tiểu Ứng nha x”)

Để lại bình luận

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: