Tiểu minh tinh 11-12

Hì hì, hôm nay sn mình, ngoi lên ngoi lên. Mọi người còn nhớ Kiều Ứng & Thẩm Liễm ko nà? ^^”

11.

Kiều Ứng thoáng cái sợ ngây người. Hắn nhìn trên màn hình TV hình ảnh chính mình thời thiếu niên, lại nhìn tới bóng dáng phản chiếu từ cửa sổ sát đất đối diện —— sớm đã không còn là gương mặt trẻ tuổi thần thái phi dương, bởi vì mệt mỏi cùng tuổi tác mà vành mắt hiện tại đã thâm đen, từng mập lên một cách quá lố lại cố gắng giảm cân, bởi vậy thân thể chẳng có vẻ gì rắn chắc, không khỏi kinh ngạc nói: “Anh không thấy là tôi mười năm trước, cùng tôi hiện tại… Điểm khác biệt cũng quá lớn sao?”

Hắn nhớ tới năm đó chính mình được trao danh hiệu “Mĩ thiên sứ thiếu niên bóng đêm”, mọi người đều khen nụ cười hắn đáng yêu, đôi mắt trong suốt sáng ngời, khi đó người hâm mộ hắn đâu chỉ ngàn vạn. Chính là năm tháng dần trôi, hắn không còn trẻ nữa, trên người còn lưu lại bất quá chỉ là mờ hồ một chút bóng dáng năm đó. Hắn nghĩ Thẩm Liễm nếu là đối với thiếu niên mười năm trước kia ôm dục vọng, như vậy đối với chính mình mười năm sau này, cư nhiên còn có thể có cảm giác mê luyến, quả thực bất khả tư nghị (1).

Thẩm Liễm chỉ cười khẽ, đưa tay chế trụ cằm hắn, hơi nâng mặt hắn lên, dừng ở hai mắt hắn: “Có lẽ anh không tin, nhưng tôi vẫn chờ đợi cơ hội này, có một ngày, có thể đem anh trong hiện thực, thật sự ôm chặt vào trong ngực.”

Cho dù chậm mười năm, cũng không là gì.

Vì người đó là Kiều Ứng, là người hắn từng không thể ức chế sự mê luyến, lần đầu tiên đối với đàn ông sinh ra dục vọng.

Tầm mắt Kiều Ứng có chút hoảng hốt dừng trên mặt Thẩm Liễm, người này rõ ràng cùng với mình là hai đại nam nhân không sai biệt lắm, lại vẫn duy trì hình thể thon gầy rắn chắc như trước, tóc đen con ngươi đen, gương mặt hoàn mỹ đến không thể chê điểm nào. Năm tháng ở trên người hắn cơ hồ không lưu lại dấu vết gì, có lẽ ông trời luôn phá lệ chiếu cố một loại người, mà Thẩm Liễm chính là người may mắn được trời ưu ái.

Diện mạo, danh vọng, địa vị, hắn cái gì cũng không thiếu. Hắn có thể tùy tâm sở dục hưởng thụ đủ loại tình cảm lưu luyến, lấy điều kiện của hắn, dù là muốn tìm bạn giường, chỉ sợ cũng là cả trai lẫn gái đổ xô chạy vào. Kiều Ứng không phải là người tự ti, nhưng mà đối mặt với Thẩm Liễm, không khỏi cũng sẽ suy nghĩ một chút.

Chính là không thừa nhận cũng không được, đó là một người rất có mị lực, lại là người đàn ông rất khêu gợi.

Ngữ điệu ôn nhu, ghé vào tai hắn thổ lộ những lời khiến kẻ khác nhịn không được mà trầm mê. Ngón tay thon dài dọc theo cằm hắn chậm rãi trượt vào trong áo, vuốt ve cần cổ cùng xương quai xanh, một chút một chút làm bùng lên ngọn lửa dục vọng.

“Chờ một chút!” Hô hấp của Kiều Ứng dần dần dồn dập, vội vàng đè lại tay Thẩm Liễm, “Chẳng lẽ anh hiện tại sẽ…”

“Bằng không còn muốn chọn lựa ngày tốt nào nữa?” Thẩm Liễm khẽ cười một tiếng, dán sát bên tai hắn, trong thanh âm mang theo ý trêu ghẹo, “Lần trước anh cũng không gà mẹ như vậy, rõ ràng cũng là thực chủ động, chẳng lẽ ở trong xe cảm giác so với ở trong này tốt hơn?”

Kiều Ứng mặt đỏ lên, hắn kinh nghiệm cũng không phong phú, nhiều năm qua bạn giường cố định cũng chỉ có một Trình Diệu Nhiên mà thôi. Hai người ở chung gần tám năm, cái gì tình cảm mãnh liệt đều sớm trở nên nhạt nhẽo, có đôi khi song song nằm trên giường, ngay cả dục vọng làm tình đều không có, chỉ là cho nhau cái ôm, nhận lấy một chút ấm áp mà thôi. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới chính mình cuối cùng lại bị một người đàn ông, không phải một… mà tới ba lần làm dấy lên dục vọng, đã tới mức ngay cả chính mình cũng có chút không thể khống chế.

Chính là… Thật sự cùng với một người đàn ông làm tình, lại có chút nao núng.

Kiến thức thông thường đại khái vẫn phải có, phải làm như thế nào ước chừng cũng biết. Chính là, Thẩm Liễm một bộ dáng muốn đem hắn áp đảo, chẳng lẽ hắn thoạt nhìn giống như là phải ở mặt dưới?

Hắn tỉnh táo lại, chỉ bằng khuôn mặt kia của Thẩm Liễm, trong chuyện ấy cũng có thể bị hắn áp đảo đi?

Thế nhưng môi Thẩm Liễm trong lúc hắn đang hỗn loạn suy nghĩ đã dán sát lên, hơi dùng lực gặm cắn vành tai hắn, thong thả mà hữu lực vuốt ve thắt lưng cùng phía sau lưng hắn. Mắt thấy sẽ bị đẩy ngã trên mặt đất, Kiều Ứng thở hổn hển, rốt cuộc cố sức xoay người đè trên người Thẩm Liễm.

“Nếu muốn làm, phải cho tôi ở mặt trên.” Kiều Ứng hơi thở bất ổn nói xong, dùng sức đè lại vai Thẩm Liễm.

Thẩm Liễm thoáng cái có chút hoảng hốt.

Đôi mắt kia bởi vì tình cảm mãnh liệt mà dị thường sáng ngời, gương mặt mang theo hưng phấn không thể ức chế lại ẩn ẩn hàm chứa một tia ngượng ngùng, đôi môi bị hôn đến có chút sưng đỏ, tất cả đều kích thích thần kinh của Thẩm Liễm. Thiếu niên nười năm trước khiến mình trong phút chốc bùng lên lửa dục kia, cùng người đàn ông hiện tại đang áp trên người mình nháy mắt chồng chéo lên nhau, hắn khàn giọng trả lời: “Được.”

Kiều Ứng lập tức liền cúi xuống hôn, hắn vuốt ve cơ thể Thẩm Liễm, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp mà tinh tế của anh ta nhiễm tình dục đỏ ửng lên. Thật cẩn thận đưa ngón tay đi vào mặt sau của Thẩm Liễm, Thẩm Liễm phối hợp nâng lên thắt lưng, động tác này không thể nghi ngờ đã kích thích Kiều Ứng, hắn rõ ràng không say, lại cảm thấy hưng phấn như mình đang say.

Thân thể chậm rãi bị mở ra, sau đó vật cứng nóng rực từng chút từng chút dồn tiến vào. Thẩm Liễm có chút thở hổn hển, đưa mắt nhìn lên, chỉ thấy Kiều Ứng giống như uống rượu say, gương mặt hưng phấn đến có chút hoảng hốt hơi hơi buông xuống, đôi mắt sáng ngời ngập tràn tình dục, đôi môi hơi hé mở phát ra tiếng thở dốc tinh tế, một bên ở trong cơ thể hắn co rút, một bên đưa tay vuốt ve mặt hắn.  

Thẩm Liễm nhịn không được rên rỉ một tiếng, đợi cho Kiều Ứng khẽ thở gấp chậm rãi rút ra, rốt cuộc kiềm chế không được, xoay người áp đảo hắn.

Cặp mắt to kia thoáng chốc kinh ngạc mở lớn hơn nữa, Kiều Ứng có chút kinh nghi bất định (2) nhìn Thẩm Liễm, còn chưa từ trong tình cảm mãnh liệt khôi phục lại, chợt nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Thẩm Liễm, cúi xuống liếm liếm môi hắn: “Được rồi, giờ đến lượt tôi, Kiều Ứng.”

.

Thông cảm Kiều Ừng lần đầu tiên cùng đàn ông làm, người chưa bao giờ chịu khuất phục như Thẩm Liễm cũng cam tâm tình nguyện bị đặt ở dưới. Nhưng là Kiều Ứng suy cho cùng vẫn là trúc trắc, nói lúc hắn vừa tiến vào Thẩm Liễm không đau, đó là giả, chỉ là hắn bị nét gợi cảm kinh người của Kiều Ứng đột nhiên tỏa ra làm cho chấn động, thế nên khi bị người này tiến vào, trong đầu lại ảo tưởng cảnh tượng tuyệt vời khi mình vào trong hắn.

Ngón tay hắn đặt trên mặt Kiều Ứng nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó đột nhiên hôn môi, nụ hôn sâu như muốn nuốt lấy con mồi. Truy đuổi đầu lưỡi Kiều Ứng, nhanh chóng quấn lấy, sau đó hung hăng mút. Vừa lòng nghe hô hấp của Kiều Ứng càng thêm dồn dập, Thẩm Liễm buông môi hắn ra, lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, hơi hơi tách ra, sau đó duỗi vào, khẽ khàng đụng chạm trêu đùa lưỡi hắn.

Đôi mắt đen láy của Kiều Ứng ẩn ẩn ánh nước, hơi hơi híp lại, mang theo vẻ hoảng hốt cùng mờ mịt khi bị hãm sâu trong tình dục, đôi môi đang bị đầu ngón tay hắn khiêu khích khẽ phát ra tiếng thở gấp khó nhịn.

Thẩm Liễm tựa hồ nhẹ cười một tiếng, vươn đầu lưỡi, chậm rãi liếm xương quai xanh của Kiều Ứng, sau đó hung hăng mút vào. Kiều Ứng lập tức nhíu nhíu mày, nhưng không bật ra tiếng. Đôi môi kia liền chậm rãi di chuyển xuống dưới, một chút một chút lướt qua da thịt mịn màng nóng bỏng của hắn.

“Tôi… muốn đi vào, a.”

Dù là ở thời điểm này, trong mắt Thẩm Liễm vẫn như cũ mang theo sự ôn nhu khiến người ta chìm đắm, Kiều Ứng chậm rãi vươn tay, ôm lấy vai hắn.

.

Khi Kiều Ứng tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy cả người giống như bị nghiền nát qua, không còn chút sức lực. Hắn quay đầu nhìn, người bên cạnh ngủ thật sâu, mái tóc đen tuyền rũ xuống trán, giống như con mèo đang say ngủ, vô hại mà gợi cảm.

Nhưng chỉ có người này, tối hôm qua cơ hồ đem hắn làm đến tắt thở.

Hắn bất quá là ở trên thân nam nhân này đắc ý một lần, còn chưa kịp hiểu gì, kế tiếp đã bị người này đặt dưới thân, làm không biết bao nhiêu lần.

Hơi di động thân thể một chút, nhịn không được lại phát ra một tiếng rên rỉ. Kiều Ứng nhớ tới mình hôm nay còn có công việc, liền càng thêm đau đầu. Đành phải cố nén đau nhức ở hạ thân, mở ra cánh tay còn đang khoác bên hông mình, tập tễnh đi đến phòng tắm tắm rửa.

Hắn kỳ thật vẫn là có chút hoảng hốt, cảm giác không phải thực.

Đã thật lâu không trải qua buổi sáng khi tỉnh lại, bên người còn có cảm giác ấm áp được ôm ấp từ người bên cạnh, nỗi cô đơn từ trước tới giờ, tựa như thoáng chốc đã bị xua đi mất.

Không phân rõ này đến tột cùng là thích, hay đơn thuần chỉ là không muốn xa rời cảm giác ấm áp này mà thôi. Kiều Ứng vội vàng lau khô người, mặc quần áo, cũng không đánh thức Thẩm Liễm, liền vội vàng đẩy cửa rời đi.


(1) Bất khả tư nghị: Không thể tưởng tượng nổi

(2) Kinh nghi bất định: Kinh ngạc khó hiểu

—————————–

12.

Cả ngày đều tâm thần không yên, Kiều Ứng ngay cả chụp ảnh cũng bị nhiếp ảnh gia nhắc nhở biểu tình không đúng. Khi phỏng vấn cứ như đi vào cõi thần tiên cách xa ngàn dặm, vài lần nghe sót câu hỏi của đối phương, cũng may dựa vào tố chất nghề nghiệp nhiều năm, cuối cùng hữu kinh vô hiểm kết thúc buổi phỏng vấn. Hai bên không phải lần đầu tiên hợp tác, thấy Kiều Ứng lần đầu lộ ra vẻ không có tâm trạng như vậy, đối phương thông cảm cười nói: “Tân đạo diễn tối hôm qua ăn mừng bộ phim mới quay xong đi? Cậu trông có vẻ mệt chết a, Kiều Ứng.”

Kiều Ứng xấu hổ cười cười: “Đúng vậy, cho nên hôm nay thật sự là không có tinh thần, thật xin lỗi.”

“Nghe nói tháng tám chiếu phim phải không? Tác phẩm lớn của Tân đạo diễn, lại có cậu tham gia, tất nhiên là tinh phẩm —— tôi thực chờ mong a.”

Kiều Ứng chỉ mỉm cười, tỏ vẻ cảm ơn. Hai chữ “tinh phẩm” thoáng kích thích tới thần kinh hắn, đúng vậy, hắn quay một bộ phim được xem là “tinh phẩm”, nhưng là một đống cái gọi là thảm họa phòng vé trước kia, làm sao chỉ vì hai chữ “tinh phẩm” mà có thể thu hút người ta đến rạp xem phim đây?

Hắn rất muốn nói với đối phương, phim này chẳng phải tinh phẩm gì, tình tiết rất cẩu huyết, chẳng qua vì đón ý ăn theo thị trường, sử dụng nhiều mánh lới tuyên truyền gây sự chú ý lớn thôi. Tân Khả Minh cũng từng là một đạo diễn có tài lại quái đản, nhưng trong tình cảnh kinh tế đình trệ hiện giờ của thị trường điện ảnh, cũng không thể không thay đổi quay về mấy bộ phim tình cảm lãng mạn phổ biến.

Không ai có thể kiên trì đến cùng tuyệt không thỏa hiệp, đây là cách sinh tồn trong giới gải trí này.

.

Buổi chiều nhận được điện thoại của quản lý, nhắc hắn nhớ rõ ba ngày sau tham dự lễ đóng máy phim mới. Buổi tối khi về đến nhà phát giác Thẩm Liễm đã đi rồi, trên tủ đầu giường để lại tờ giấy nhắn, nói mình đến công ty bàn bạc hợp đồng quay quảng cáo, hỏi hắn tối mai có thể cùng nhau ăn cơm hay không.

Kiều Ứng nhịn không được liền mỉm cười, nghĩ nghĩ, nhắn tin cho Thẩm Liễm, nói mình đồng ý. Không bao lâu Thẩm Liễm liền nhắn lại, hỏi hắn đang ở nhà phải không. Kiều Ứng nghĩ thầm người này muốn làm gì, chẳng lẽ hắn buổi tối còn muốn lại đây? Nhưng vẫn là thành thật trả lời: đúng vậy.

Lần này Thẩm Liễm không trả lời tin nhắn nữa, Kiều Ứng đợi một chút, rốt cuộc đem di động để qua một bên, vào phòng tắm tắm rửa. Tắm xong ra ngồi ở sô pha xem TV, cầm điều khiển ấn lung tung các kênh, thường lơ đãng nhìn xem đồng hồ. Nếu dựa theo quy luật làm việc và nghỉ ngơi của hắn trước kia, chưa đến mười giờ đã lên giường đi ngủ. Chính là kim đồng hồ đã chuyển tới mười một giờ, hắn vẫn như cũ mặc áo choàng tắm ngồi ở sô pha.

Kiều Ứng không thể không thừa nhận, trong tiềm thức của hắn, luôn nghĩ Thẩm Liễm sẽ tới đây.

Lại ngồi ngốc gần nửa tiếng nữa, Kiều Ứng rốt cuộc đứng dậy, tắt TV, đi vào phòng ngủ. Trong lòng hắn ẩn ẩn có chút buồn bực, đồng thời lại cảm thấy mình có chút buồn cười, Thẩm Liễm cũng không nói qua buổi tối sẽ tới đây, mà hắn lại ngu ngốc giống như mấy người mới yêu, chẳng hiểu sao bắt đầu chờ mong, chẳng hiểu sao lại chờ đợi.

Nằm trên giường mới vừa nhắm mắt lại không bao lâu, tiếng chuông di động vang lên. Kiều Ứng sờ soạng lấy điện thoại, nhìn thoáng qua dãy số, ngẩn ra một chút mới nghe máy.

“Kiều Ứng, là tôi. Anh hiện tại ở nhà sao?” Thanh âm Thẩm Liễm cách điện thoại truyền tới.

Kiều Ứng dùng giọng điệu lãnh đạm trả lời: “Ở nhà, làm sao vậy?”

“Tôi đang ở dưới lầu nhà anh, giúp tôi mở cửa đi.”

Kiều Ứng nhất thời ngây ngẩn cả người, sau khi cúp điện thoại vội vàng rời giường, chạy ra mở cửa, nhìn thấy Thẩm Liễm một thân đồ đen, đeo kính mát đứng bên ngoài.

Trầm mặc trong chốc lát, Kiều Ứng mở miệng: “Hơn nửa đêm anh mặc thế này thật giống biến thái a.”

Thẩm Liễm cười cười: “Để ngừa vạn nhất thôi.”

Kiều Ứng biết hắn là sợ bị đội săn tin chụp ảnh, không khỏi cười rộ lên: “Nhà của tôi dưới lầu từ trước đến nay không có đội săn tin mai phục, anh cẩn thận quá rồi, Thẩm Liễm.”

“Bọn họ thích đi theo xe tôi, không cẩn thận không được.” Thẩm Liễm không để ý trả lời, cởi giày vào nhà, không chú ý đến sắc mặt Kiều Ứng trong phút chốc hơi thay đổi.

Sau khoảng thời gian không có tin tức gì, dần dần không còn bị đội săn tin chú ý nữa, danh tiếng giảm đi rõ rệt, đi siêu thị gần nhà hay tới nhà hàng, không cải trang cũng không có người nào nhận ra. Kiều Ứng có đôi khi chính bản thân mình đều thiếu chút nữa đã quên thân phận của hắn là “ngôi sao”.

Gần như cũng đã quên, hắn hiện tại cùng Thẩm Liễm cỡ nào chênh lệch.

Thẩm Liễm cởi áo khoác, quay đầu lại liếc mắt nhìn Kiều Ứng một cái: “Anh đã ngủ rồi?”

“Đúng vậy, bất quá bị anh đánh thức.” Kiều Ứng thu hồi suy nghĩ, lười biếng rời đi, xoa xoa tóc vào bếp rót cho hắn một ly nước trái cây, “Đã trễ thế này anh còn lại đây, ngày mai không phải làm việc sao?”

Thẩm Liễm không giống hắn, nào có thời gian nghỉ ngơi, làm việc như một cái máy.

“Vốn là có, nhưng mà tôi chuyển qua làm xong trong đêm nay, để trống buổi sáng ngày mai.” Thẩm Liễm cười đi theo sau hắn, nhận lấy ly nước trái cây hắn đưa, thuận tay đặt sang một bên, sau đó ôm lấy thắt lưng hắn, cúi đầu hít nhẹ gáy hắn, “Cho nên tới trễ, thật xin lỗi.”

“Có gì mà phải xin lỗi chứ.” Kiều Ứng cười nhẹ một tiếng, tâm tình rõ ràng là tốt lên nhiều. Nâng tay khẽ đè lại mu bàn tay Thẩm Liễm.

Liền như vậy lẳng lặng ôm, còn có loại lỗi giác giống như đang yêu nhau.

Loại tâm tình này, thật lâu trước kia thời điểm quen với Trình Diệu Nhiên cũng từng có qua. Nhưng là từ khi nào thì bắt đầu, loại ngọt ngào cùng hạnh phúc này, liền dần dần biến thành bất đắc dĩ chờ đợi tùy thời cũng có thể chấm dứt. Biết rõ cuối cùng sẽ không cùng một chỗ, lại vẫn là không cách nào vứt bỏ được chút hơi ấm kia, Kiều Ứng nghĩ thầm hắn cùng Thẩm Liễm, chỉ sợ cũng chính là kết cục như vậy.

Không bị trói buộc bởi hứa hẹn, cho nên mới có thể yên tâm thoải mái cùng một chỗ. Sau này tách ra không ai nợ ai, không có chờ mong cũng sẽ không thương tổn lẫn nhau, là kiểu yêu đương an toàn nhất.

Một nụ hôn sớm biết trước hạ xuống, khóe miệng Kiều Ứng mang theo ý cười, nhẹ nhàng nhắm mắt, ôn nhu đáp lại.

.

Ba ngày sau tiến hành nghi thức đóng máy phim mới. Trước mặt các phóng viên nhà báo, Thẩm Liễm, Kiều Ứng, Trình Diệu Nhiên song song ngồi, mỉm cười để các phóng viên chụp ảnh và phỏng vấn.

Ánh chớp máy ảnh nhấp nháy không ngừng, Thẩm Liễm và Trình Diệu Nhiên là diễn viên chính, đương nhiên trở thành tiêu điểm. Kiều Ứng tối hôm qua còn cùng Thẩm Liễm ở trên giường quấn nhau một đêm, quả thực trong người cảm thấy mệt mỏi, bởi vậy gặp câu hỏi của giới truyền thông, cơ hồ cũng không thấy mở lời. Cũng may hắn từ trước đến nay trước mặt cánh phóng viên đều là hình tượng lười mở miệng, nên cũng không khiến ai hoài nghi điều gì.

Trình Diệu Nhiên bởi vì trong lúc quay phim với Thẩm Liễm truyền ra ít lời đồn, bởi vậy hơn phân nửa câu hỏi đều là tìm hiểu quan hệ giữa bọn họ. Hai người ăn ý mười phần vẫn duy trì mỉm cười, tránh nặng tìm nhẹ cùng các phóng viên đối đáp, hiển nhiên là sớm thành thói quen ứng phó loại trường hợp này. Cuối cùng phóng viên vẫn còn chưa thỏa mãn liền yêu cầu Thẩm Liễm cùng Trình Diệu Nhiên đứng chung một chỗ chụp ảnh, Thẩm Liễm kéo Kiều Ứng vào cùng, khi hai người đứng cạnh nhau, Thẩm Liễm khẽ nhẹ tay khoác lên lưng Kiều Ứng, nụ cười của Kiều Ứng thoáng có chút cứng ngắc, nhưng vẫn là duy trì tư thế, để phóng viên bên dưới chụp ảnh.

Ngày hôm sau tin tức được đăng lên, chiếm cứ hơn phân nửa trang báo giải trí. Trừ bỏ ảnh chụp ba người đứng chung một chỗ ngoài bìa, còn hé ra một tấm không biết khi nào bị phóng viên chụp được, tấm ảnh Thẩm Liễm mỉm cười nhìn Kiều Ứng.

Nụ cười kia quá mức ôn nhu, nếu vị trí Kiều Ứng đổi lại là Trình Diệu Nhiên, chỉ sợ chính là bằng chứng vô cùng xác thực về tin đồn tình cảm giữa hai người. Đáng tiếc người kia là Kiều Ứng, bởi vậy chú thích bên dưới ảnh chụp cũng liền biến thành hai người lấy hành động thực tế phá tan lời đồn không hợp nhau, trong quá trình quay phim đã trở thành bạn tốt, mọi người chờ mong hai người lại hợp tác chung một lần nữa linh tinh các loại.

Kiều Ứng nhìn thấy tờ báo, nhịn không được thấy có chút buồn cười. Tầm mắt hắn dừng lại ngay nụ cười của Thẩm Liễm, bỗng nhiên cảm thấy hai gò má một trận phát sốt.

Quản lý của hắn nhỏm người qua xem, theo tầm mắt hắn nhìn đến ảnh chụp kia, cũng nhịn không được cười rộ lên: “Các cậu cảm tình thoạt nhìn thật sự không tồi.”

“Cái gì?” Kiều Ứng kinh ngạc một chút, cuống quít buông tờ báo xuống, bưng lên chén trà trước mặt, che dấu thất thố vừa rồi của mình.

Quản lý hắn đưa tay chỉ vào ảnh chụp: “Tấm ảnh này của cậu và Thẩm Liễm a, chụp thật không tồi. Thẩm Liễm không hổ là Thẩm Liễm, như vậy xem ra nói không chừng lần sau các cậu còn có cơ hội hợp tác.”

Kia chỉ là một câu vô ý, nhưng trong lòng Kiều Ứng cũng hơi run rẩy một chút.

Nguyên lai hắn cùng Thẩm Liễm trong mắt người khác, chính là quan hệ như vậy.

Ngay cả khi vô tình biểu hiện ra ngoài tình cảm tốt, cũng bị cho là vì để tăng danh tiếng của nhau, vì trải đường cho lần hợp tác tiếp theo mà thôi. Nhưng là như vậy không phải là phương thức tốt nhất đối với quan hệ bất chính của bọn họ sao? Cho dù là biểu tình chân thật, thoạt nhìn vẫn như cũ như là diễn trò. Khéo léo lợi dụng tình bằng hữu, cố ý biểu hiện thân mật, công chúng thấy như vậy, mới sẽ không làm cho quan hệ của bọn họ bị phơi bày.

Trong cái giới này, rất nhiều chuyện thật thật giả giả, ai cũng thấy không rõ quan hệ.

Tuy rằng chỉ có trong lòng mới hiểu rõ nhau, nhưng Kiều Ứng biết, loại quan hệ cùng một chỗ này giữa hắn và Thẩm Liễm, là vĩnh viễn cũng không thể ra ngoài ánh sáng.

Chỉ có thể né tránh gặp mặt vào buổi tối, vô luận trong lúc đó có bao nhiêu thân thiết, vừa đến ban ngày đối mặt với công chúng, nhất định phải bày ra điệu bộ bạn bè bình thường. Ánh mắt ngẫu nhiên dây dưa, trao đổi nụ cười chỉ có đối phương mới hiểu, sau đó nhanh chóng đều tự quay đi.

Như vậy cho dù bị chụp ảnh, cũng sẽ không có chuyện gì.

Quan hệ như vậy, tựa như trong bóng đêm mò mẫm đi trên cầu thăng bằng, không biết khi nào thì sẽ một bước ngã xuống khoảng không.

___________________________

Tấm hình 2 a nhìn nhau cười mà rơi vào tay fanboy fangirl thì có mà càng nổi tiếng ấy chứ, hắc hắc :”>

Để lại bình luận

4 phản hồi

  1. Chúc nàng sinh nhật vui vẻ nha

    Like

    Trả lời
  2. sinh nhật vui vẻ =))

    Like

    Trả lời

Thư qua thư lại ^^"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: